Chương 23: Vết Nứt
Một tháng sau Override. 337 ngày còn lại. Mưa phùn phủ thành phố Hải Vân một lớp sương xám. Đức mặc áo mưa, đội mũ lưỡi trai, đứng trước cổng Quảng trường Trung tâm lúc 10 giờ đêm. Quảng trường — ban ngày là nơi phát tờ rơi, bán vé số, ông già đánh cờ — ban đêm vắng tanh. Chỉ có mấy bóng đèn led chiếu sáng mặt bê tông ướt mưa. Tòa UBND đèn tầng 2 còn sáng — ca trực đêm. Tháp Truyền hình ở phía xa, đèn đỏ nhấp nháy trên đỉnh. Đức nhìn mặt quảng trường. Nơi này — một tháng trước — là chiến trường. Nơi Thịnh và Hoàng Long đánh 2 Kỵ Sĩ Cấp B. Nơi bà Nguyễn hy sinh. Nơi Vy mở cổng Tâm Hệ Thống. Nơi hắn cho nổ 50kg C4 và xé quảng trường làm đôi. Giờ — chỉ còn vết nứt. Một đường nứt chạy ngang mặt quảng trường, dài khoảng 30 mét, được trám bằng xi măng mới. Xây dựng đô thị xử lý nhanh — "hư hại do sụt lún." Nhưng Đức không đến vì vết nứt trên mặt đất. Hắn đến vì vết nứt trên TRỜI. --- Khánh đến lúc 10 rưỡi, ướt sũng, không áo mưa. Gã cầm một cặp da cũ — bên trong là 47 tờ giấy A4 viết tay kín chữ. "Sơ đồ mã nguồn." Gã nói, giọng khàn. "Từ ký ức. Có thể thiếu sót. Nhưng cấu trúc tổng thể — tao nhớ." Đức nhận cặp da, lật qua vài trang. Chữ nhỏ, dày đặc, viết bằng bút bi xanh. Khánh đã vẽ từng module của Hệ Thống — input/output, luồng dữ liệu, trigger conditions, failsafe protocols. Đọc như kiến trúc phần mềm enterprise — phức tạp, nhiều lớp, có dependency hell. "Mày vẽ trong bao lâu?" "Hai tuần." Khánh nói. "Mỗi đêm 4-5 tiếng. Không ngủ được thì vẽ." Đức gật đầu. Cuộn sơ đồ lại, nhét vào ba lô. "Tao sẽ nghiên cứu kỹ. Nhưng trước — tao cần mày xác nhận một giả thuyết." "Nói." "Điểm Truy Cập — nơi Vy mở cổng — nằm NGAY TẠI ĐÂY." Đức chỉ xuống mặt quảng trường. "Vòng lặp đã kết thúc, nhưng phần cứng vẫn hoạt động. Phần cứng nối thế giới mình với... bên ngoài. Nếu điểm nối vẫn tồn tại — phải có dấu hiệu vật lý." Khánh nhìn quảng trường. Mắt gã — mắt kế toán, mắt thường — quét dọc mặt bê tông ướt. "Tao — khi là Admin — có thể nhìn thấy Điểm Truy Cập bằng kỹ năng. Giờ..." Hắn lắc đầu. "Tao cũng mù như mày." "Nhưng mày nhớ vị trí chính xác?" "Tâm quảng trường. Đúng dưới cột cờ." Hai người bước qua mặt quảng trường, giày dép khua trên bê tông ướt. Lá cờ trên cột treo rũ vì không gió. Đèn led phản chiếu trên mặt nước mưa đọng thành vũng. Đức dừng dưới cột cờ. Nhìn xuống. Bê tông. Chỉ là bê tông. Hắn quỳ xuống, áp tay lên mặt đất. Lạnh. Ướt. Bình thường. Rồi — Nhẹ thôi. Rất nhẹ. Dưới ngón tay — một rung động. Không phải rung của đất. Không phải xe tải chạy qua, không phải máy bơm nước ngầm. Rung — đều đặn — như nhịp tim. Đức rút tay lại. "Mày cảm thấy gì?" Khánh hỏi, thấy mặt hắn đổi sắc. "Rung. Nhẹ. Có nhịp." Đức nói chậm rãi. "Giống — giống nhịp tim." Khánh quỳ xuống cạnh. Áp tay. Im lặng 10 giây. "Tao không cảm thấy gì." Đức nhíu mày. Hắn áp lại tay lên mùng đất. Rung. Vẫn còn. "Tại sao tao cảm được mà mày không?" Khánh nhìn hắn — lâu — rồi nói chậm: "Có thể... vì mày đã từng ở trong Tâm Hệ Thống. Vy đã dùng [Hồi Ức] bên trong đó. Cô ấy dùng Override bên trong đó. Mày — là ĐẦU MỐI. Terminal đã quét mã nguồn mày, lưu dấu vân tay số. Có thể... cái rung động đó — là Terminal đang phản hồi với MÀY." Đức rút tay lại. Nhìn lòng bàn tay. *Terminal đang ngủ. Nhưng nó vẫn phản hồi.* *Giống như — máy tính ở chế độ sleep. Đèn nguồn vẫn nhấp nháy.* "Tao cần thiết bị." Đức nói. "Không phải kỹ năng — mà thiết bị vật lý. Đo rung động. Đo tần số. Nếu Terminal phát ra tín hiệu vật lý, tao muốn record lại và phân tích." "Mày định dùng máy đo địa chấn?" "Đại loại. Hoặc accelerometer. Điện thoại có accelerometer, nhưng độ nhạy không đủ." Đức đứng dậy. "Tao biết người có thể giúp." --- Ba ngày sau. Lưu Bình Minh — đồng nghiệp cũ của Đức ở công ty phần mềm — ngồi trong phòng lab nhỏ ở đại học Bách Khoa Hải Vân, săm soi chiếc máy đo rung động. "Ông muốn đo CÁI GÌ?" Minh hỏi, kính cận trượt xuống sống mũi. "Rung vi mô." Đức nói bình thản. "Ở dưới lòng đất. Tao đang nghiên cứu... khả năng có mạng lưới đường hầm cổ dưới Quảng trường Trung tâm." "Ông là kỹ sư IT, sao bỗng dưng quan tâm khảo cổ?" "Đổi nghề." Đức nói, mặt không đổi. "Cho tao mượn cái MEMS accelerometer được không? Loại 24-bit, lấy mẫu 1000Hz?" Minh nhíu mày. Nhưng — anh ta quen Đức. Biết Đức không giải thích nhiều, mà luôn có lý do. "Một tuần. Trả đúng hạn." Minh đẩy chiếc hộp thiết bị qua bàn. "Hai tuần." "Mười ngày." "Deal." Đức cầm hộp, bước ra khỏi phòng lab, gọi taxi về Quảng trường. --- Đêm đó — 2 giờ sáng — Đức lắp đặt thiết bị. Hắn gắn accelerometer vào mặt bê tông dưới cột cờ, nối dây vào laptop, chạy script Python tự viết để ghi dữ liệu 24 giờ. Rồi — ngồi ở bậc thềm tòa UBND — hắn đợi. Cách đó 300 mét, Tháp Truyền hình đứng sừng sững trong mưa phùn. Đèn đỏ trên đỉnh nhấp nháy — nhấp... nháy... nhấp... nháy — đều đặn, không ngưng, không nghỉ. *Giống nhịp tim.* Đức nhìn Tháp — và tự hỏi: *Override được thực hiện trên đỉnh Tháp. Terminal — máy chủ vật lý — nằm bên trong Tháp. Vy đã ghi đè ở đó.* *Nếu Terminal là phần mềm chạy trên phần cứng bên trong Tháp...* *Thì Tháp không chỉ là Tháp Truyền hình. Nó là ĐIỂM NỐI.* *Phần cứng. Nằm TRONG Tháp.* Hắn đứng dậy. Nhìn Tháp một lần nữa — 300 mét thép và kính, 40 tầng, ăng-ten trên đỉnh phát sóng truyền hình cho cả thành phố. *Để vào Tháp — tao cần giấy phép. Hoặc —* *Hoặc tao cần chui vào ban đêm.* *Hoặc — mua thời gian bằng cách hợp pháp.* Đức lắc đầu. Quá sớm. Chưa đủ dữ liệu. Hắn quay lại laptop, kiểm tra luồng dữ liệu từ accelerometer. Biểu đồ chạy trên màn hình — sóng dao động nhẹ, nền nhiễu, và — Một spike. Nhỏ thôi. 0.003g. Nhưng — có nhịp. Cứ 7.7 giây một lần. *7.7 giây.* Đức nhìn con số. Và máu dồn lên mặt. *7 ngày trong vòng lặp. 7 điểm trên spike. Trùng hợp?* Hắn gõ command, phóng to biểu đồ. Spike — rõ hơn — không phải dao động ngẫu nhiên. Có PATTERN. Sóng lặp lại chính xác, không sai lệch quá 0.001 giây. *Tự nhiên không tạo pattern hoàn hảo. Chỉ có MÁY MÓC tạo pattern hoàn hảo.* *Terminal. Dưới lòng đất. Đang phát tín hiệu. Dù đang ngủ.* Đức save dữ liệu. Đóng laptop. Đứng dậy. Mưa vẫn rơi. Quảng trường vẫn vắng. Thành phố vẫn ngủ. Nhưng bên dưới — sâu dưới lòng đất — một thứ gì đó đang đập. Đều đặn. Kiên nhẫn. Chờ đợi. *337 ngày.* --- Sáng hôm sau. Bệnh viện. Đức đến thăm Vy như mọi ngày. Mang theo cà phê sữa đá và bánh mì thịt. Vy — hôm nay — không đọc sách y khoa. Cô đang ngồi trên giường, hai tay ôm đầu gối, nhìn ra cửa sổ. Mắt — đỏ. "Em sao?" Đức đặt cà phê lên bàn, ngồi xuống cạnh. Vy không nhìn hắn. Im lặng một lúc. Rồi — giọng nhỏ: "Em mơ." "Mơ gì?" "Em không biết." Cô lắc đầu chậm rãi. "Mơ... một nơi trắng toát. Không có gì cả. Chỉ có em — và một... đứa trẻ." Đức đông cứng. *Đứa trẻ. Terminal.* "Đứa trẻ đó — trông thế nào?" Hắn hỏi, giọng bình tĩnh — bình tĩnh giả tạo. "Tầm 10 tuổi. Không mặt." Vy nói. "Không — có mặt — nhưng em nhìn không thấy. Như bị che. Và đứa trẻ đó — nói gì đó. Em không nghe rõ. Như tiếng vọng qua nước." "Em mơ lần đầu?" "Không." Vy nhìn hắn — và trong đôi mắt nâu — có sợ hãi. "Tuần thứ ba rồi. Mỗi đêm. Cùng giấc mơ. Nhưng — mỗi lần — đứa trẻ ĐẾN GẦN HƠN." Đức nuốt khan. *Terminal. Đang ngủ. Nhưng —* *Nhưng nó KẾT NỐI với Vy. Qua Override. Vy đã ghi đè lên nó — và nó đã ghi đè lên Vy.* *Hai chiều. Kết nối hai chiều.* "Em." Đức nói, giọng nhẹ nhất có thể. "Không cần sợ. Đó chỉ là mơ." "Anh Đức." Vy nhìn hắn — nhìn thẳng — và câu tiếp theo khiến hắn ngừng thở: "Đứa trẻ đó — nó gọi tên em. Nó biết tên em. Và nó nói — *'Em sẽ về.'*" Im lặng. Gió thổi qua cửa sổ bệnh viện. Rèm bay. Và Đức — lần đầu tiên trong rất lâu — cảm thấy sợ. Không phải sợ cho mình. Sợ cho CÔ ẤY. *Terminal không chỉ đang ngủ.* *Nó đang MƠ. Và trong giấc mơ — nó tìm Vy.* --- Đức rời bệnh viện lúc 11 giờ trưa, bước thẳng ra xe máy, gọi Khánh. "Vấn đề." Hắn nói gọn. "Gì?" "Vy mơ thấy Terminal. Mỗi đêm. Terminal gọi tên cô ấy. Và — ngày càng gần hơn." Im lặng dài ở đầu dây bên kia. Rồi Khánh thở ra — nặng — như thể hắn đã sợ điều này xảy ra. "Tao lo điều đó." Hắn nói. "Override là ghi đè HAI CHIỀU. Vy ghi đè Terminal — nhưng Terminal cũng ghi dấu lên Vy. Không phải ký ức — mà kết nối. Dây dẫn số. Vy là... cánh cửa. Dù Hệ Thống tắt, cánh cửa vẫn HÉ." "Terminal có thể DÙNG Vy để thức dậy sớm?" Im lặng. "Có thể." Khánh nói. "Nếu kết nối đủ mạnh — Terminal có thể kéo Vy vào trạng thái Override ngược — và dùng cô ấy để khởi động lại. Không cần 365 ngày." Đức nắm chặt ghi-đông xe máy. Tay trắng bệch. "Bao lâu?" "Tao không biết. Tùy tốc độ kết nối. Nhưng — nếu Vy mơ mỗi đêm — có thể vài tháng. Có thể vài tuần." *Vài tuần.* *Từ 337 ngày — có thể rút xuống vài tuần.* "Có cách chặn kết nối không?" Đức hỏi. "Có." Khánh nói. "Nhưng mày sẽ không thích." "Nói." "Cắt kết nối bằng cách xóa dấu Override trong não Vy. Và cách duy nhất — là dùng [Hồi Ức]." Im lặng. "[Hồi Ức] — kỹ năng mà Vy đã mất vì dùng nó cho Override." Đức nói, giọng lạnh. "Đúng." Khánh nói. "Nghịch lý. Để cứu cô ấy khỏi Terminal, mày cần thứ mà cô ấy đã mất vì cứu mọi người." Im lặng kéo dài. Tiếng xe máy chạy ngoài phố. Tiếng rao hàng. Tiếng trẻ con cười. "Có cách nào khác không?" Đức hỏi. "Một." Khánh ngần ngừ. "Nhưng nguy hiểm hơn gấp bội." "Nói." "Không chặn kết nối. Mà — DÙNG kết nối. Vy là cánh cửa nối với Terminal đang ngủ. Nếu — thay vì đóng cửa — mày mở toang nó ra, và bước qua, mày sẽ vào được Tâm Hệ Thống lần nữa. Lần này — với kiến thức về mã nguồn từ sơ đồ tao vẽ — mày có thể tìm lỗ hổng, tìm đường đến phần cứng, và PHÁ NÓ từ bên trong." "Qua giấc mơ của Vy?" "Giấc mơ không phải chỉ là mơ. Đó là KÊNH. Terminal đang truyền dữ liệu qua kênh đó. Nếu mày — với dấu vân tay số mà Terminal đã lưu — cùng Vy chia sẻ giấc mơ, mày có thể xâm nhập ngược vào Hệ Thống." "Chia sẻ giấc mơ." Đức lặp lại. "Mày nghe mình nói gì không, Khánh?" "Tao biết. Nghe như khoa học viễn tưởng. Nhưng toàn bộ vòng lặp là khoa học viễn tưởng, Đức. Quy tắc của thế giới này đã bị phá vỡ từ lâu. Tao — là người duy nhất nhìn thấy mã nguồn — đang nói cho mày biết: kết nối giấc mơ Vy-Terminal là THẬT. Và mày — là người duy nhất có thể dùng nó." Đức nhắm mắt. Hít vào. Thở ra. *Hai lựa chọn.* *Một: Tìm cách xóa kết nối — cần [Hồi Ức] mà Vy đã mất.* *Hai: Dùng kết nối — xâm nhập Hệ Thống qua giấc mơ Vy — tìm phần cứng và phá.* *Lựa chọn nào cũng liên quan đến Vy.* *Cô ấy mới bắt đầu sống lại. Mới tập viết tên mình. Mới cười lại.* *Và tao — lại phải kéo cô ấy vào.* "Tao cần thời gian suy nghĩ." Đức nói. "Đừng lâu quá." Khánh đáp. "Mỗi giấc mơ — Terminal kéo cô ấy gần hơn." Cúp máy. Đức ngồi trên xe máy, giữa dòng người đi lại, giữa thành phố bình thường — và cảm thấy thế giới bỗng xa lạ hơn bao giờ hết. *337 ngày. Hoặc ít hơn. Rất nhiều.* *Và mỗi đêm — Terminal đến gần Vy thêm một bước.* Hắn nổ máy. Chạy về nhà. Trên bàn — 47 trang sơ đồ mã nguồn đợi hắn. Và trong đầu — một câu hỏi xoay vòng không ngừng: *Tao có quyền gì — kéo cô ấy vào lần nữa?* *Nhưng nếu không — Terminal sẽ kéo cô ấy. Dù tao muốn hay không.* Đức ngồi vào bàn. Mở sơ đồ trang đầu tiên. Bắt đầu đọc. Bên ngoài — trời vẫn mưa. Tháp Truyền hình đứng sừng sững phía chân trời, đèn đỏ nhấp nháy. Và sâu dưới lòng đất — nhịp đập đều đặn — 7.7 giây một lần — tiếp tục. Chờ đợi. Kiên nhẫn. *Em sẽ về.*