Chương 24: Lựa Chọn
Hai tháng sau Override. 305 ngày còn lại. Đức ngồi trong căn hộ tầng 7, xung quanh — giấy. Tường dán kín 47 trang sơ đồ mã nguồn của Khánh, bổ sung thêm 23 trang ghi chú của hắn bằng bút đỏ. Dây nối giữa các module — bằng sợi chỉ len — chạy ngang dọc phòng như mạng nhện. Hắn đã nghiên cứu mã nguồn Terminal suốt một tháng. Và hắn đã hiểu. Không phải hiểu toàn bộ — mã nguồn Terminal phức tạp hơn bất kỳ hệ thống phần mềm nào mà hắn từng thấy trong đời làm IT. Nhưng hắn hiểu kiến trúc. Hiểu logic. Hiểu — điểm yếu. *Harvest Protocol chạy trên 3 lớp:* *Lớp 1: Giao diện (Interface) — vòng lặp, kỹ năng, Bảng Trạng Thái. Vy đã Override lớp này.* *Lớp 2: Logic (Backend) — Terminal, failsafe, clock 365 ngày. Khánh đã thấy lớp này khi làm Admin.* *Lớp 3: Phần cứng (Root) — nằm NGOÀI thế giới. Nguồn năng lượng. Không ai tiếp cận được.* *Để phá — không phải Override Interface — mà phải phá ROOT.* *Nhưng Root nằm ngoài thế giới.* *VẬY LÀM SAO?* Đức nhìn trang sơ đồ thứ 31 — trang Khánh ghi chú về "lỗ hổng" trong mã nguồn. *"Backdoor — trang 31. Khánh vẽ cánh cửa giữa lớp 2 và lớp 3. Không phải bug — là THIẾT KẾ. Ai đó đã cố tình để đường thoát."* *Ai đó.* *Ai viết mã nguồn Terminal — đã để lại backdoor. Tại sao? Thương hại? Sai lầm? Hay bẫy?* Đức không biết. Nhưng hắn biết — backdoor tồn tại. Và nếu hắn vào được lớp 2 — qua kết nối giấc mơ Vy-Terminal — hắn có thể tìm backdoor, bước qua lớp 3, và phá. *Vấn đề: Vy.* Hắn đặt bút xuống. Nhìn ra cửa sổ. *Vy không biết gì về vòng lặp. Về Override. Về Terminal. Cô ấy — Vy mới — chỉ biết mình mất trí nhớ. Chỉ biết một người tên Đức đến thăm mỗi ngày. Chỉ biết mình thích đọc sách y khoa.* *Nếu tao kéo cô ấy vào — tao phải NÓI CHO CÔ ẤY BIẾT.* *Nói rằng cô ấy đã cứu thế giới. Rằng cô ấy đã hy sinh ký ức. Rằng thứ đang theo đuổi cô ấy trong giấc mơ — là hệ thống đã cướp đi tất cả của cô ấy.* *Cô ấy sẽ phản ứng thế nào?* *Sợ? Hoảng loạn? Sụp đổ?* *Hay —* --- Bệnh viện. 2 giờ chiều. Vy đã được chuyển sang phòng phục hồi. Phòng riêng, có TV, bàn ghế, và — theo yêu cầu của cô — một kệ sách đầy giáo trình y khoa. Đức đến với cà phê sữa đá như thường lệ. Nhưng hôm nay — Vy không đọc sách. Cô ngồi ở bàn, trước mặt là một tập giấy trắng. Cô đang viết. "Em viết gì thế?" Đức hỏi, đặt cà phê xuống. Vy ngẩng lên. Mắt — không sợ hãi như mấy tuần trước khi kể về giấc mơ. Mà — bình tĩnh. Lạnh. Tập trung. "Em vẽ." Cô nói. Rồi xoay tập giấy cho hắn xem. Đức nhìn. Và máu đông trong mạch. Trên trang giấy — Vy đã vẽ. Bằng bút chì. Không phải vẽ đẹp — nét run, thô — nhưng rõ ràng. Một quảng trường. Nhìn từ trên cao. Cột cờ ở giữa. Tòa nhà lớn bên trái. Tháp cao bên phải. Và — trên bầu trời quảng trường — một vết nứt. "Em mơ thấy cái này." Vy nói bình tĩnh. "Mỗi đêm. Nhưng đêm qua — rõ hơn. Em thấy một quảng trường. Có cột cờ. Có tháp. Và trên trời — có vết nứt sáng. Như — như ai đó xé bầu trời bằng dao." Đức nhìn bức vẽ. Rồi nhìn Vy. *Quảng trường Trung tâm Hải Vân. Cô ấy CHƯA BAO GIỜ ĐẾN ĐÓ — không phải Vy mới. Nhưng Vy cũ — đã chiến đấu ở đó. Đã mở cổng ở đó.* *Ký ức... đang RỈ RA.* "Anh Đức." Vy nói, giọng nhỏ nhưng vững. "Em biết anh giấu gì đó." Đức không phản ứng. Mặt hắn — hoàn hảo bình thản — sản phẩm của 98 vòng lặp. "Em — dù mất trí nhớ — không phải ngu." Vy tiếp, nhìn thẳng vào mắt hắn. "Anh đến mỗi ngày. Anh nhìn em — không phải cách người thường nhìn bệnh nhân. Anh nhìn em như đang — sợ. Sợ mất em. Và anh — mỗi khi em kể về giấc mơ — mặt anh biến sắc. Anh cố giấu, nhưng em thấy." Cô dừng lại. Hít sâu. "Giấc mơ không phải chỉ là mơ, đúng không? Đứa trẻ đó — thật. Quảng trường đó — thật. Và em — em đã ở đó. Trước khi mất trí nhớ." Im lặng kéo dài. Đức nhìn cô. Nhìn đôi mắt nâu — đôi mắt giống Vy cũ đến đau lòng — nhưng không phải Vy cũ. Vy mới. Vy đã tự xây lại mình trong hai tháng, từ tờ giấy trắng, bằng sự kiên cường mà — dù không nhớ — cô vẫn mang trong máu. *Cô ấy xứng đáng được biết sự thật.* *Và — nếu tao không nói — Terminal sẽ cho cô ấy biết. Theo cách tàn nhẫn hơn nhiều.* "Em." Đức nói chậm rãi. "Ngồi xuống. Có chuyện anh cần kể." Vy ngồi xuống đối diện. Hai tay đặt trên bàn. Ngón tay — không run. Đức hít sâu. Rồi — hắn bắt đầu kể. --- Hắn kể — không phải tất cả — nhưng đủ. Kể về vòng lặp. Về 7 ngày lặp lại. Về Người Thức Tỉnh. Về quái vật. Về Hệ Thống. Kể về chính hắn — 98 vòng, 28 tuổi, kỹ sư IT bình thường bị cuốn vào chiến trường. Kể về CÔ ẤY — Lê Hạ Vy, bác sĩ nội trú, Người Thức Tỉnh từ vòng 12. Người đã chữa lành cho hắn. Người đã chiến đấu bên hắn. Người có kỹ năng [Hồi Ức] — kỹ năng quý giá nhất trong vòng lặp. Và kể về Override. "Em — Vy cũ — đã chọn dùng [Hồi Ức] để ghi đè Hệ Thống. Để cứu tất cả mọi người. Cái giá —" Hắn ngừng. Nuốt khan. "— cái giá là toàn bộ ký ức." Vy ngồi im. Mặt — trắng bệch — nhưng mắt không rời hắn. "Vì vậy — em không nhớ gì." Cô nói, giọng run nhẹ. "Không phải tai nạn. Không phải bệnh. Em CHỌN mất ký ức. Để cứu người." "Đúng." Im lặng. Vy nhìn xuống bức vẽ quảng trường. Rồi — nhìn lại lên. "Và đứa trẻ trong giấc mơ — là thứ em đã ghi đè lên?" "Terminal. Phần mềm điều khiển vòng lặp." "Nó theo đuổi em. Mỗi đêm." "Nó kết nối với em. Qua Override. Kết nối hai chiều." Vy im lặng rất lâu. Đức đợi — tim đập — đợi cô sụp đổ, khóc, hoảng loạn, tức giận. Nhưng Vy — Vy mới — không làm điều đó. Cô hít vào chậm rãi. Thở ra. Nhìn hắn. "Anh cần em làm gì?" Đức nghe câu đó — và một thứ gì đó trong ngực hắn — vỡ ra. *Giống. Giống quá.* *Cô ấy — dù không nhớ gì — vẫn là Vy.* *Vẫn là người đầu tiên hỏi "em giúp được gì" thay vì "tại sao lại là em."* "Em không phải làm gì." Đức nói, giọng khàn hơn ý muốn. "Tao — anh — đang tìm cách chặn kết nối. Để Terminal không thể —" "Không." Vy cắt lời. Giọng — bình tĩnh, dứt khoát, y hệt cách cô nói ở vòng 99 khi quyết định Override. "Anh nói có HAI lựa chọn. Chặn kết nối — hoặc dùng kết nối." Đức im. "Nếu chặn — anh nói cần [Hồi Ức] mà em đã mất. Vậy cách đó — chưa khả thi." "..." "Nhưng nếu DÙNG — anh có thể vào Hệ Thống lần nữa. Tìm phần cứng. Phá nó." Đức nhìn cô. Không phải nhìn bệnh nhân. Nhìn đồng đội. "Nguy hiểm." Hắn nói. "Nếu dùng kết nối — Terminal có thể nhận ra. Có thể tấn công em. Có thể kéo em vào sâu hơn và không cho quay lại." "Em biết." Vy nói. "Em đọc đủ sách để hiểu — rủi ro là phần của mọi quy trình y khoa. Câu hỏi không phải CÓ rủi ro hay không — mà rủi ro có ĐÁNG hay không." Cô dừng lại. Nhìn bức vẽ quảng trường. "Anh nói em đã cứu thế giới một lần. Em — Vy cũ — đã chọn hy sinh. Em không nhớ. Nhưng —" cô chạm ngón tay lên ngực — "ở đây — em TIN. Vì nếu Vy cũ chọn như vậy — thì đó là con người em. Dù mất ký ức, con người không thay đổi." "Vy —" "Em MUỐN giúp." Cô nói, mắt sáng. "Không phải vì anh kể. Không phải vì có nghĩa vụ. Mà vì — nếu em không giúp — đứa trẻ đó sẽ đến. Và lần này — nó sẽ không chỉ lấy ký ức em. Nó sẽ lấy TẤT CẢ MỌI NGƯỜI." Im lặng. Đức nhìn cô — Vy mới — và lần đầu tiên, hắn không thấy tờ giấy trắng. Hắn thấy — cùng một người. *Vy cũ hay Vy mới — đều sẵn sàng hy sinh cho người khác.* *Vì đó là BẢN CHẤT. Không phải ký ức.* "OK." Hắn nói, giọng run — và hắn không giấu nữa. "OK. Nhưng — lần này — tao sẽ không để em trả giá một mình. Lần này — tao đi cùng." Vy gật đầu. Rồi — cười. Nụ cười nhẹ — nhưng ấm. "Vậy... chúng ta bắt đầu từ đâu?" --- Đêm đó. Căn hộ Đức tầng 7. Đức gọi nhóm. Thịnh đến đầu tiên — tay đã tháo bột, cơ bắp chưa phục hồi hoàn toàn nhưng mắt sáng rực khi nghe tin. "Tao đang chán MUỐN CHẾT ở nhà." Gã nói, ngồi phịch xuống ghế. "Tưởng cuộc đời kết thúc rồi. Hóa ra — CHƯA." Long đến sau — im lặng hơn, nhưng đem theo thanh kiếm gãy. "Tao giữ nó." Gã nói khi Đức nhìn. "Nhắc bản thân. Không bao giờ quên." Khánh — đến sau cùng. Gã đứng ở cửa, nhìn Thịnh và Long, không bước vào. "VÀO ĐI, THẰNG GIÀ." Thịnh quát. Rồi — nhìn gã — nhìn THẬT — và nói nhỏ hơn: "Tao biết mày là ai. Bóng. Tao không quên. Nhưng — Đức tin mày. Và tao tin Đức." Khánh nuốt khan. Bước vào. Ngồi xa nhất. Đức đứng trước tấm bảng trắng — trên tường — viết hai dòng: *"MỤC TIÊU: Phá phần cứng Terminal trước khi clock hẹn giờ kết thúc."* *"PHƯƠNG ÁN: Xâm nhập Tâm Hệ Thống qua kết nối giấc mơ Vy-Terminal."* Rồi hắn quay lại nhóm. "305 ngày. Có thể ít hơn. Terminal đang kết nối với Vy qua giấc mơ — nếu kết nối hoàn tất, nó có thể thức dậy mà không cần đợi 365 ngày." "KH nào?" Thịnh hỏi. Đức gõ tay lên bảng. "Ba giai đoạn." "Giai đoạn 1: Chuẩn bị." Hắn viết. "Khánh hoàn thiện sơ đồ mã nguồn. Tao nghiên cứu kiến trúc và tìm vị trí chính xác của backdoor. Long — tao cần mày khảo sát Tháp Truyền hình. Bản vẽ kỹ thuật, hệ thống điện, lối vào lối ra. Hợp pháp hay không." "Tao làm được." Long gật đầu. "Thịnh — mày liên lạc Người Thức Tỉnh còn lại. Ai sẵn sàng giúp. Đặc biệt — tìm xem có ai còn DẤU VẾT kỹ năng. Kỹ năng mất khi vòng lặp kết thúc — nhưng DẤU VẾT có thể còn. Vy đang mơ — có thể người khác cũng vậy." "OK." Thịnh nắm tay. "Giai đoạn 2: Xâm nhập." Đức tiếp. "Khi đã có đủ thông tin, tao và Vy sẽ thử chia sẻ giấc mơ. Dùng kết nối Vy-Terminal để vào lại Tâm Hệ Thống. Trong đó — tao tìm backdoor, bước qua lớp Root, tìm phần cứng." "Và nếu Terminal phát hiện?" Khánh hỏi — giọng lo lắng. "Thì tao sẽ đối đầu." Đức nói. "Nhưng lần này — tao đã đọc mã nguồn mày. Tao biết nó HOẠT ĐỘNG ra sao. Lần trước tao mù — lần này tao thấy." "Giai đoạn 3: Phá hủy." Hắn viết dòng cuối. "Khi tìm thấy phần cứng — phá nó. Vĩnh viễn. Không override, không sleep mode, không failsafe. PHÁ." Im lặng trong phòng. Bốn gã đàn ông — một kỹ sư IT, một kế toán từng là quái vật, một kiếm sĩ tay không, một lính chiến cánh tay chưa lành — nhìn nhau. "Lần cuối." Thịnh nói. "Hứa đi thằng Đức. Lần cuối." Đức nhìn gã. Rồi nhìn Long. Nhìn Khánh. "Lần cuối." Hắn nói. "Sau lần này — bọn mình uống cà phê. MÃI MÃI." Thịnh cười. Long gật đầu. Khánh — lần đầu tiên — nhếch khóe miệng. "Cà phê." Gã kế toán nói. "Tao mời." --- Đêm khuya. Mọi người đã về. Đức đứng ở ban công, nhìn thành phố. 305 ngày. Clock đếm ngược. Nhưng — khác với đêm đầu tiên khi nhận tin nhắn Khánh — hắn không cô đơn. Có Thịnh, tay bột nhưng tim sắt. Có Long, kiếm gãy nhưng ý chí không gãy. Có Khánh — gã kế toán mang 97 vòng ký ức và sơ đồ mã nguồn trong đầu. Và có Vy — người đã cứu thế giới bằng ký ức — giờ sẵn sàng cứu lần nữa bằng giấc mơ. *Hệ Thống — ai viết mày ra — có bao giờ nghĩ rằng thứ mà mày coi là NGUYÊN LIỆU — sẽ quay lại PHÁ HỦY mày không?* *Có lẽ không.* *Nhưng đó là sai lầm lớn nhất của mày.* *Vì chúng tao — không phải nguyên liệu.* *Chúng tao là CON NGƯỜI.* Đức tắt đèn ban công. Bước vào phòng. Trên bàn — sơ đồ mã nguồn. Bên cạnh — bức vẽ quảng trường của Vy. Và một tờ giấy nhỏ — viết bằng chữ Vy mới — nét run, xiêu vẹo nhưng rõ ràng: *"Anh Đức. Em không nhớ em là ai. Nhưng em biết em MUỐN là ai. — Vy"* Đức nhìn tờ giấy. Lâu. Rồi hắn đặt nó vào ngăn kéo bàn — cạnh tin nhắn Khánh đã in ra — và khóa lại. Hai tờ giấy. Một từ kẻ thù cũ. Một từ đồng đội quên. Cả hai — đều cho hắn lý do để chiến đấu. *305 ngày. Bắt đầu đếm ngược.* *Lần này — không có vòng lặp. Không có reset. Không có cơ hội thứ hai.* *Chỉ một lần.* *Và bọn tao sẽ không thất bại.*