Chương 22: Đồng Hồ Đếm Ngược
Hai tuần sau ngày Override. Đức đứng ở ban công căn hộ tầng 7, nhìn thành phố Hải Vân lúc 3 giờ sáng. Thành phố ngủ. Đèn đường vàng vọt. Vài chiếc xe tải chạy dọc quốc lộ ven biển, tiếng động cơ rì rầm vọng lên qua không khí ẩm. Biển — nằm phía xa, sau dãy nhà cao tầng — chỉ là một mảng đen im lìm. Bình thường. Đức châm một điếu thuốc, nhìn khói cuộn lên. Rồi dập tắt. Hắn đã đọc tin nhắn của Nguyễn Khánh 37 lần trong hai tuần qua. Mỗi đêm, khi không ngủ được — mà đêm nào hắn cũng không ngủ được — hắn lại mở ra đọc lại. *"365 ngày. Clock hẹn giờ."* Hắn đã xóa tin nhắn. Nhưng không xóa được trong đầu. *365 ngày trừ 14 ngày đã qua. Còn 351 ngày.* *351 ngày trước khi Terminal thức dậy. Trước khi Vòng 100 bắt đầu.* Đức nắm chặt lan can. Thép lạnh dưới ngón tay. Hắn đã sống qua 98 vòng lặp. Đã chiến đấu, đã chết, đã sống lại, đã mất bạn bè, đã hy sinh tất cả để Override Hệ Thống. Và tưởng rằng đã xong. Nhưng chưa xong. Chiếc lồng chỉ tạm đóng. Con quái vật bên trong chỉ đang ngủ. *Tao phải làm gì?* Câu hỏi đó — xoay vòng trong đầu hắn mỗi đêm — không có câu trả lời. Không còn [Phân Tích Hệ Thống]. Không còn kỹ năng. Không còn Bảng Trạng Thái. Hắn chỉ là Trần Minh Đức, 28 tuổi, kỹ sư IT, sống một mình trong căn hộ thuê 12 triệu — đúng, cuộc sống "bình thường" đó — loại bình thường mà trước kia hắn chán ngấy, giờ lại quý giá đến nghẹn ngào. Điện thoại rung. Số lạ. Nhưng — ba chữ số cuối quen thuộc. 793. NK. Đức nhấc máy. "Ba giờ sáng, Nguyễn Khánh." Im lặng ở đầu dây bên kia. Rồi — tiếng thở dài. "Tao biết." Giọng Khánh — khác với Bóng. Không có sát khí, không có sự lạnh lùng xé thịt rách xương. Chỉ là giọng một gã đàn ông trung niên, mệt mỏi, khàn đặc. "Mày đọc tin nhắn tao chưa?" "37 lần." "Tốt. Vậy mày đã hiểu tình hình." "Tao hiểu mày bảo Terminal sẽ thức dậy sau 365 ngày." Đức nói, giọng đều. "Nhưng tao chưa hiểu — tại sao mày nói cho tao biết." Im lặng. Dài. Rồi Khánh nói — chậm, từng chữ — như thể hắn đang cân nhắc từng âm tiết: "Vì tao không muốn quay lại." Đức không nói gì. Đợi. "97 vòng lặp, Đức." Khánh tiếp. "Tao đã sống 97 lần trong cùng 7 ngày. Mày sống 98. Mày — tao — chúng ta là hai thằng sống lâu nhất trong cái lồng đó. Mày có hiểu cảm giác ĐÓ không? Sống lâu đến mức quên mình là ai?" "Hiểu." "Tao đã mất nhân tính. 91 phần trăm xói mòn. Mày biết — ở mức đó, tao không còn cảm giác đau. Không còn cảm giác SỢ. Giết người hay giết gián, giống nhau. Tao — Bóng — là con quái vật mà Hệ Thống tạo ra." Giọng hắn run — nhẹ thôi, nhưng Đức nghe được. "Giờ... tao lại cảm được." Im lặng. "Đêm qua, tao mơ thấy vòng 23." Khánh nói, giọng nhỏ hơn. "Tao mơ thấy một cô gái — tao không nhớ tên — chết dưới tay tao vì tao muốn hấp thụ kỹ năng cô ấy. Tao nhớ... mặt cô ấy. Nhớ cô ấy khóc. Nhớ cô ấy gọi tên ai đó. Và tao đâm xuyên ngực cô ấy." Tiếng nuốt khan. "Ở vòng lặp — tao không cảm gì. Giờ — tao nhớ lại — và tao muốn NÔN." Đức nhắm mắt. Hắn nhớ Bóng — kẻ đã chém cánh tay hắn, kẻ đã giết hắn ở vòng 98. Kẻ đã suýt giết Vy. Kẻ đã thống trị vòng lặp bằng sợ hãi và bạo lực. Nhưng hắn cũng nhớ — khoảnh khắc Vy phóng [Hồi Ức] vào mặt Bóng, và gã chạy trốn. Không phải vì đau — mà vì nhớ lại. *Nhớ lại mình từng là người.* "Gặp nhau." Đức nói. "Ngày mai. Chọn chỗ." "Bến tàu cũ. 6 giờ sáng." Cúp máy. --- Bến tàu cũ nằm ở rìa đông thành phố — một cảng cá bỏ hoang từ 10 năm trước khi cảng mới xây ở phía bắc. Sóng đập vào cầu tàu gỉ sét, gỗ mục kêu răng rắc dưới mỗi bước chân. Mùi rong biển và dầu máy trộn lẫn trong gió sớm. Đức đến lúc 5 rưỡi. Thói quen vòng lặp — luôn đến sớm, kiểm tra địa hình, lên phương án rút lui. Dù giờ hắn không còn kỹ năng, cơ thể hắn vẫn di chuyển theo bản năng đã rèn giũa qua 98 lần sống chết. Khánh đến đúng 6 giờ. Đức — lần đầu tiên — nhìn thấy gã NGOÀI vòng lặp. Không áo khoác đen phủ bóng tối. Không đôi mắt trống rỗng vô hồn. Không sát khí cuồn cuộn xung quanh. Nguyễn Khánh ngoài vòng lặp là một gã đàn ông gầy, cao, tóc cắt ngắn gọn gàng, mặc áo sơ mi trắng nhàu, quần tây đen, giày da cũ. Mắt — mắt SỐ — có quầng thâm. Nhưng trong đó — có cái gì đó mà Bóng không bao giờ có. Sợ hãi. "Đức." Khánh gật đầu. Giọng — khàn, mệt. "Khánh." Đức đáp. Hai người đứng cách nhau 5 mét trên cầu tàu gỗ mục. Gió biển thổi qua, mang theo vị muối. Im lặng. Đức nhìn tay Khánh. Tay phải — tay từng cầm đao chém gãy kiếm của Long — giờ đang run. Không phải run vì lạnh. "Mày sợ tao." Đức nói — không phải câu hỏi. Khánh hít vào sâu. Thở ra chậm. "Tao sợ tất cả mọi người." Hắn nói. "Giờ tao CẢM được — tao sợ. Sợ người ta nhìn, sợ tiếng động lớn, sợ ngủ vì sẽ mơ thấy mặt những người tao đã giết. 97 vòng, Đức. Mày biết tao đã giết bao nhiêu người không?" "Không muốn biết." "412." Khánh nói, giọng đều như đọc số liệu kế toán. "Tao đếm. Mỗi vòng lặp, tao đếm. Vì — khi mất nhân tính — đếm là thứ duy nhất tao còn làm được. Bây giờ tao nhớ từng khuôn mặt." Hắn ngồi xuống mép cầu tàu, chân buông lơ lửng trên mặt nước. Đức nhìn gã. Rồi — bước tới, ngồi xuống cạnh. Cách một sải tay. "Nói đi. Về Terminal. 365 ngày." Khánh gật đầu. "Vòng 97. Tao đã vào Tâm Hệ Thống trước mày." Hắn bắt đầu. "Terminal — thực thể hình đứa trẻ — đã gạ tao làm Admin. Giống như nó gạ mày. Nhưng tao — lúc đó xói mòn 89 phần trăm — tao ĐỒNG Ý." Đức căng mắt. "Mày đồng ý?" "Ừ." Khánh cười khổ. "Tao nghĩ — tao đã mất nhân tính rồi, còn gì để mất? Làm Admin, có quyền lực tuyệt đối, kiểm soát vòng lặp. Tao đồng ý. Và Terminal — nó cho tao xem MÃ NGUỒN." Hắn xòe tay ra. Trên lòng bàn tay — một vết sẹo hình xoáy ốc, mờ nhưng vẫn rõ. "Tao nhìn thấy toàn bộ kiến trúc Hệ Thống. 7 ngày quy một vòng, 100 vòng quy một chu kỳ thu hoạch. Người Thức Tỉnh là... nguyên liệu. Linh hồn qua 100 vòng rèn giũa sẽ trở nên tinh khiết — và Terminal thu hoạch chúng, gửi đi đâu đó ngoài thực tại này." "Gửi cho ai?" "Tao không biết. Mã nguồn không ghi. Chỉ ghi — 'Harvest Protocol. Destination: External.' Terminal không biết — hoặc không nói. Nó chỉ là phần mềm, Đức. Phần mềm chạy tự động. Ai viết nó — đã viết từ rất lâu rồi." Đức nuốt khan. "Và Override?" Khánh lắc đầu chậm rãi. "Override — cái mà cô bé bác sĩ đã làm — nó không phá hủy mã nguồn. Nó chỉ ghi đè lên GIAO DIỆN. Giống như — mày biết IT mà — giống như thay đổi front-end mà không đụng vào back-end. Hệ Thống vẫn còn. Terminal vẫn còn. Dữ liệu vẫn còn. Chỉ là chạy ở chế độ ngủ đông." "Và clock hẹn giờ?" "Tao nhìn thấy nó trong mã nguồn." Khánh nói, mắt nhìn biển. "Failsafe. Nếu giao diện bị ghi đè, Terminal tự khởi động lại sau 365 ngày theo thời gian thực. Tao — ở vòng 97 — đã thử phá failsafe. Không được. Nó nằm ở lớp sâu nhất — lớp mà ngay cả Admin cũng không có quyền truy cập." "Lớp nào?" "Lớp Root." Khánh nhìn hắn. "Hardware. Không phải software. Terminal là phần mềm — nhưng phần mềm chạy trên PHẦN CỨNG. Và phần cứng — nằm NGOÀI thế giới mà ta biết." Im lặng. Sóng đập vào chân cầu tàu. "Mày đang nói — để phá Hệ Thống thật sự — tao phải tìm phần cứng." Đức nói, giọng lạnh. "Đúng." "Phần cứng nằm NGOÀI thế giới." "Đúng." "Ngoài thế giới nghĩa là gì?" Khánh im lặng rất lâu. Gió biển rít qua khe cầu tàu. Rồi hắn nói — chậm, từng chữ — như đang kể lại giấc mơ: "Tao — khi là Admin — đã nhìn thấy một... lỗ hổng. Trong mã nguồn. Không phải bug. Giống như — một cánh cửa mà người viết code quên đóng. Hoặc CỐ TÌNH để mở. Tao nhìn qua cánh cửa đó — chỉ một thoáng — và tao thấy..." Hắn ngừng. Nuốt khan. "Tao thấy thế giới này — từ BÊN NGOÀI. Mày có biết thế giới mình trông như thế nào từ bên ngoài không? Như một... quả cầu. Sáng. Xoay. Và có hàng nghìn — hàng VẠN — quả cầu khác xung quanh. Mỗi quả cầu là một thế giới. Mỗi thế giới có một Terminal." Đức nhìn hắn, mắt không chớp. "Mày đang nói... vòng lặp không chỉ xảy ra ở đây." "Tao đang nói — chúng ta là một trong hàng ngàn nông trại." Khánh đáp, giọng run. "Và ai đó — ở ngoài đó — đang nuôi chúng ta." --- Đức ngồi trên cầu tàu, một mình, sau khi Khánh rời đi. Nắng sáng dần. Thành phố tỉnh giấc — tiếng còi xe, tiếng rao hàng, tiếng trẻ con cười. Hắn nhìn xuống mặt nước. Thấy bóng mình — một gã đàn ông 28 tuổi, gầy, mệt, mắt thâm quầng. Bình thường. *Nông trại.* *Hàng ngàn thế giới. Hàng ngàn Terminal. Hàng ngàn vòng lặp.* *Và nếu tao phá cái này — chỉ CÁI NÀY — thì sao? Hàng ngàn cái khác vẫn chạy.* Hắn nắm chặt mép gỗ mục. Gỗ vỡ dưới ngón tay. *Không. Đừng nghĩ xa. Nghĩ gần. Nghĩ 351 ngày.* *351 ngày để tìm phần cứng. Để phá Hệ Thống THẬT SỰ. Không phải Override — mà phá TẬN GỐC.* *Nhưng...* Hắn nghĩ đến Thịnh, đang tập vật lý trị liệu cho tay phải bó bột. Nghĩ đến Long, đang cố tìm việc làm trong thành phố mà không có bằng cấp hay lý lịch. Nghĩ đến Minh Châu, 11 tuổi, đang ở nhà dì, khóc mỗi đêm vì nhớ ông Sáu. Nghĩ đến Vy — Vy mới — đang tập viết tên mình. "Lê. Hạ. Vy." Ba chữ mà cô không nhớ nhưng bắt đầu yêu. *Nếu tao nói cho họ biết — 365 ngày — họ sẽ sụp đổ.* *Thịnh sẽ tức giận. Long sẽ tuyệt vọng. Châu sẽ sợ hãi. Và Vy —* *Vy vừa mới bắt đầu sống lại.* *Tao có quyền gì kéo họ vào lần nữa?* Đức đứng dậy. Bước đi. Nhưng mỗi bước chân — hắn cảm thấy nặng hơn. Vì hắn biết — sớm muộn — hắn sẽ phải nói cho họ. Vì hắn không thể một mình phá phần cứng nằm ngoài thế giới. *Nhưng không phải hôm nay.* *Hôm nay — tao đi thăm Vy.* --- Bệnh viện Đa Khoa Hải Vân — 8 giờ sáng. Vy đang ngồi trên giường, đọc sách. Một cuốn — "Giải Phẫu Học Người" — dày cồng kềnh, trang vàng ố. Đức dừng ở cửa, nhìn. Cô không nhớ mình là bác sĩ. Nhưng — ba ngày trước — cô nhặt được cuốn sách y khoa trong phòng sinh hoạt chung và bắt đầu đọc. Đọc say mê. Đọc như thở. Như thể cơ thể cô — dù não bộ quên — vẫn nhớ cách yêu y học. "Chào em." Đức gõ cửa nhẹ. Vy ngẩng lên. Và — khác với những ngày trước — cô cười. Không phải nụ cười lịch sự. Là nụ cười nhận ra. "Anh Đức." Cô nói. Tim hắn đập lỡ một nhịp. "Em... nhớ tên anh?" "Không phải nhớ." Vy lắc đầu, nhưng vẫn cười. "Bác sĩ Trần nói anh tên Đức. Mẹ em cũng nói. Và anh đến mỗi ngày. Nên em... ghi nhớ." "Ghi nhớ." Đức lặp lại. *Không phải nhớ lại. Mà ghi nhớ mới.* "Anh muốn ngồi không?" Cô chỉ ghế cạnh giường. "Em đang đọc về xương. Anh biết không — người lớn có 206 xương. Nhưng trẻ sơ sinh có hơn 270. Vì xương dính lại khi lớn lên. Hay không?" Đức ngồi xuống. Nhìn cô — đôi mắt sáng sau hai tuần, má đã hồng hơn, tóc được buộc gọn — và hắn muốn khóc. Nhưng hắn không khóc. Hắn đã quên cách khóc từ vòng 45. "Hay." Hắn nói. "Kể thêm đi." Vy kể. Về xương đòn, về xương sọ, về xương sườn. Cô kể như đứa trẻ khoe bài học mới — hào hứng, tươi sáng, không biết mệt. Và Đức ngồi nghe. Nghe từng chữ. Vì mỗi chữ Vy nói — là bằng chứng cô đang sống. *Cô ấy đang xây lại mình. Từ tờ giấy trắng.* *Và tao — tao phải bảo vệ tờ giấy này. Không để ai viết lên nó bằng máu nữa.* *351 ngày.* --- Chiều. Đức về nhà, mở laptop. Hắn đã không code từ khi vòng lặp kết thúc. Nhưng tối nay — tay hắn đặt lên bàn phím — và bắt đầu gõ. Không phải code công ty. Không phải project cho sếp. Hắn mở Notepad. Gõ: *"MỤC TIÊU: Tìm và phá phần cứng Hệ Thống trong 351 ngày."* *"DỮ LIỆU HIỆN TẠI:"* *"1. Terminal = phần mềm, chạy trên phần cứng nằm ngoài thế giới."* *"2. Override = ghi đè giao diện, không phá back-end. Failsafe 365 ngày."* *"3. Lỗ hổng trong mã nguồn — cánh cửa nhìn ra ngoài (Khánh đã thấy)."* *"4. Phần cứng = nằm ở lớp Root, ngoài quyền Admin."* *"5. Có hàng ngàn thế giới/nông trại khác."* *"VẤN ĐỀ:"* *"A. Không còn kỹ năng hoặc Hệ Thống."* *"B. Không có cách truy cập lỗ hổng khi Terminal đang ngủ."* *"C. Cần [Hồi Ức] — nhưng Vy đã mất toàn bộ ký ức."* *"D. Cần ít nhất 1 Người Thức Tỉnh có khả năng tương tác với mã nguồn."* *"PHƯƠNG ÁN TIỀM NĂNG:"* *"? — Khánh từng là Admin. Hắn nhớ mã nguồn. Có thể hắn nhớ lỗ hổng."* *"? — Vy. Kỹ năng [Hồi Ức] đã mất. Nhưng — kỹ năng đến từ ĐÂU? Từ Hệ Thống. Nếu Hệ Thống tắt mà Vy vẫn có dấu vết [Hồi Ức] trong não..."* *"? — Terminal đang ngủ. Nhưng phần cứng vẫn hoạt động. Nếu tìm được ĐIỂM VẬT LÝ nối thế giới này với phần cứng..."* Đức ngừng gõ. Nhìn màn hình. *Đây là bài toán khó nhất tao từng gặp. Khó hơn cả 98 vòng lặp cộng lại.* *Nhưng —* Hắn mở tab mới. Gõ vào Google Maps: "Quảng trường Trung tâm Hải Vân." Nơi Vy đã mở cổng Tâm Hệ Thống. Nơi vết nứt trên bầu trời từng xuất hiện. Vệ tinh cho thấy — quảng trường vẫn còn. Hố tử thần từ vụ nổ C4 đã được san lấp, xuất hiện trong tin tức như "sụt lún do động đất 3.2 Richter." Tòa UBND vẫn đứng. Tháp Truyền hình — nơi Vy Override — vẫn sáng đèn mỗi đêm. *Điểm Truy Cập. Tâm Hệ Thống nằm BÊN DƯỚI quảng trường.* *Nếu phần cứng nằm ngoài thế giới — thì điểm kết nối phải nằm ở nơi hai thế giới CHẠM NHAU.* *Quảng trường Trung tâm — hoặc Tháp Truyền hình — có thể là điểm đó.* Đức khoanh tròn hai vị trí trên bản đồ. Gõ thêm: *"KẾ HOẠCH SƠ BỘ:"* *"Bước 1: Khảo sát Quảng trường + Tháp. Tìm dấu vết vật lý của Hệ Thống."* *"Bước 2: Liên lạc Khánh — khai thác kiến thức mã nguồn."* *"Bước 3: Quan sát Vy — tìm dấu vết [Hồi Ức] còn sót."* *"Bước 4: Thu thập nhóm. Thịnh. Long. Có thể cả Châu."* Hắn nhìn kế hoạch. *Thiếu.* *Thiếu rất nhiều.* *Nhưng 98 vòng lặp đã dạy tao một điều — mọi kế hoạch đều thiếu. Quan trọng là BẮT ĐẦU.* Đức save file. Đóng laptop. Nhìn ra cửa sổ — thành phố Hải Vân bắt đầu lên đèn, neon chạy dọc biển quảng cáo trên mái nhà cao tầng, xe máy nối đuôi nhau trên đường về. *351 ngày.* *Đủ không?* *Phải đủ.* Hắn nắm chặt tay. Và — lần đầu tiên trong hai tuần — hắn không cảm thấy bất lực. Hắn cảm thấy — giận. Giận thứ gì đó, ở ngoài kia, đã biến 8 tỷ con người thành nông trại. Giận cái hệ thống đã cướp đi nhân tính của Khánh, ký ức của Vy, mạng sống của ông Sáu và bà Nguyễn, tuổi thơ của Minh Châu. Và giận — giận nhất — là nó CHƯA XONG. *Nhưng lần này — tao sẽ không chờ vòng lặp bắt đầu rồi mới phản ứng.* *Lần này — tao đánh trước.* Điện thoại rung. Khánh. *"Tao có thể vẽ lại sơ đồ mã nguồn từ ký ức. Cần giấy bút. Và thời gian. Gặp lại cuối tuần. — NK"* Đức nhìn tin nhắn. Gõ lại: *"OK. Cuối tuần. Và Khánh —"* *"Cảm ơn."* Gửi. Khóa máy. Đức tắt đèn, nằm xuống giường. Lần đầu tiên trong 14 đêm — hắn nhắm mắt và biết mình sẽ ngủ được. Vì hắn có mục tiêu. Và Trần Minh Đức — dù không còn [Phân Tích Hệ Thống], dù không còn kỹ năng, dù chỉ là một gã kỹ sư IT bình thường — khi có mục tiêu, hắn không biết dừng. *351 ngày. Đồng hồ đếm ngược.* *Game on.*