Chương 18: Chân Tháp
Tháp Truyền hình Hải Vân đứng sừng sững giữa bóng đêm, im lặng như một ngón tay khổng lồ chỉ thẳng lên trời.
Ba trăm mét. Kết cấu thép hình lục giác, xây từ thập niên 90, từng là niềm tự hào của thành phố. Đĩa ăng-ten ở độ cao hai trăm năm mươi mét phản chiếu ánh trăng thành một vầng bạc lơ lửng. Ở đỉnh, đèn đỏ cảnh báo hàng không vẫn nhấp nháy — bất chấp sự sụp đổ của nền văn minh xung quanh, nguồn điện dự phòng của Tháp vẫn hoạt động.
*Tất nhiên nó vẫn hoạt động.* Đức nghĩ thầm. *Nó là máy chủ vật lý của Terminal. Đương nhiên Terminal sẽ giữ nó sống.*
Nhóm năm người nép sau bức tường rào bê tông bao quanh khuôn viên Tháp, cách chân tháp khoảng hai trăm mét. Khu vực này từng là công viên truyền thông — bãi cỏ rộng, ghế đá, đài phun nước trang trí. Giờ bãi cỏ biến thành bãi chiến trường: đất bị cày xới bởi vết chân quái vật, ghế đá nát vụn, đài phun nước vỡ toác chảy nước đục ngầu.
Và trước mặt Tháp — quái vật.
Đức không cần [Phân Tích Hệ Thống] để đếm. Mắt thường đủ rồi.
Bốn con Trùng Bay Cấp C lượn vòng quanh Tháp ở độ cao năm mươi mét, cánh màng rung lên tiếng vo ve kinh tởm. Hai con Hắc Giáp Trùng Cấp B nằm phục ở hai bên cổng chính, thân giáp đen bóng nổi bật dưới ánh trăng. Và dọc theo hàng rào — ít nhất mười lăm Sâu Cống Cấp D bò lổm ngổm, tạo thành một vòng tuần tra tự động.
"Terminal bố trí lực lượng phòng thủ." Vy thì thầm, mắt thu hẹp. "Nó biết chúng ta đến đây."
"Nó không biết *chính xác* chúng ta ở đâu." Đức nhắc. "Chúng ta đã tắt kỹ năng. Nhưng nó biết Tháp là mục tiêu logic duy nhất, nên nó rải quân phòng thủ."
"Bốn Cấp C, hai Cấp B, mười mấy Cấp D." Long liệt kê lầm bầm. "Với tình trạng hiện tại, chúng ta không thể chọi thẳng. Tôi kiếm gãy rồi, Thịnh gãy tay, Vy phải giữ sức cho Override, Minh Châu không chiến đấu được."
"Ngoài ra," Thịnh bổ sung giọng gằn, "con Cấp S+ đang tiến về đây. Còn khoảng bốn tiếng nữa tới nơi theo tốc độ hiện tại."
Đức gật đầu lặng lẽ. Hắn nằm úp sát đất, mắt dán vào khu vực xung quanh Tháp, đầu quay liên tục tìm phương án.
*Cổng chính — bị chặn bởi hai Cấp B. Loại trừ.*
*Lối phụ phía sau — Đức nhớ ở vòng 52, khu vực phía tây có một cửa kỹ thuật dẫn vào tầng hầm máy phát điện. Nhưng từ đây nhìn không thấy, và Sâu Cống tuần tra khu vực đó.*
*Trên cao — bốn Trùng Bay chặn đường leo. Cần xử lý trước khi ai đó trèo lên.*
"Tháp có mấy lối vào?" Long hỏi thấp.
"Ba." Đức đáp. "Cổng chính phía đông — đang bị hai Cấp B chặn. Cửa kỹ thuật phía tây — có Sâu Cống. Và thang kỹ thuật ngoài trời phía bắc — không có cửa, chỉ là cầu thang sắt gắn ngoài thân tháp, dẫn thẳng lên đĩa ăng-ten."
"Nhưng thang ngoài trời thì lộ hoàn toàn trước mặt Trùng Bay." Vy nói.
"Đúng." Đức gật đầu. "Nên chúng ta cần giải quyết bốn con Trùng Bay trước."
Im lặng.
"Bằng cách nào?" Thịnh hỏi, giọng thực sự tò mò chứ không phải mỉa mai. "Bọn nó bay ở độ cao năm mươi mét. Chúng ta không có vũ khí tầm xa. Ông Sáu đã..."
Gã ngừng lại giữa chừng. Cái tên quen thuộc tự động rơi vào khoảng trống.
Đức rút viên đạn bạc từ túi áo ngực. Kim loại lạnh ngắt lấp lánh dưới ánh trăng.
"Chúng ta có một viên đạn Cấp A." Hắn nói. "Nhưng không có súng."
"Thì... tôi ném được." Thịnh nhìn viên đạn. "Với [Cường Hóa Cơ Bắp], tôi ném vật nặng ba mươi gram bay được khoảng hai trăm mét. Nhưng ném trúng con đang bay thì..."
"Không cần trúng bay." Đức lắc đầu. "Đạn Cấp A của ông Sáu không phải đạn xuyên phá thông thường. Nó là đạn phân rã lõi — khi kích hoạt, lõi quái vật bên trong sẽ phát nổ tạo vùng sát thương bán kính mười lăm mét. Ém gần đủ nổ, không cần trúng chính xác."
"Ông Sáu chế được cả đạn kiểu đó?" Long trầm trồ.
"Ông ấy không phải tay súng bắn tỉa bình thường." Đức nói, giọng có chút gì đó mà nếu không biết hắn, người ta sẽ gọi là tự hào. "Ông ấy là thợ chế tác vũ khí tự học. Mỗi vòng lặp, ông ấy đều dành ngày đầu tiên thu thập nguyên liệu từ xác quái vật để chế đạn. Đạn Cấp A cần lõi của một quái vật Cấp A — ông ấy tích lũy từ năm vòng trước."
"Năm vòng..." Vy lẩm bẩm. "Ông ấy dành năm kiếp đời để chế một viên đạn."
"Và ông ấy để lại nó cho chúng ta." Đức cất viên đạn trở lại túi áo ngực. "Nên chúng ta không được phí."
Hắn ngồi dậy, đầu tựa vào tường rào, mắt nhắm lại. Bộ não — không có [Phân Tích Hệ Thống] hỗ trợ — chạy trên sức mạnh thuần túy: ký ức, kinh nghiệm, và bản năng sống sót mài giũa qua 98 vòng.
"Kế hoạch." Hắn mở mắt. "Ba bước."
Cả nhóm xích lại gần.
"Bước một — Dọn đường. Tôi và Long sẽ đi vòng phía bắc, dọn sạch Sâu Cống trên đường đến chân thang kỹ thuật ngoài trời. Cấp D, hai người Cấp 5 xử lý dễ nếu không gây tiếng động lớn."
"Bước hai — Hạ Trùng Bay. Thịnh sẽ dùng viên đạn Cấp A. Không ném lên trời — mà dụ bọn chúng xuống thấp. Trùng Bay nhạy cảm với nhiệt và ánh sáng. Tôi sẽ tạo một đống lửa lớn phía tây nam Tháp — đủ sáng để kéo bốn con xuống. Khi chúng tụ lại quanh đống lửa, Thịnh ném đạn Cấp A vào giữa bầy. Vùng sát thương mười lăm mét — đủ hạ ít nhất ba con. Con còn lại, Long giải quyết."
"Bước ba — Leo Tháp. Sau khi đường trống, Vy và Minh Châu leo thang ngoài trời lên đĩa ăng-ten. Minh Châu dùng [Tàng Hình] che hai người. Tôi, Long, Thịnh ở dưới chặn hậu."
Im lặng kéo dài.
"Còn hai con Cấp B ở cổng chính?" Long hỏi.
"Nếu đống lửa không kéo được chúng, thì bỏ qua. Mục tiêu không phải cổng chính. Nếu chúng tấn công khi phát hiện Vy leo Tháp — tôi và Thịnh chặn."
"Hai người chặn hai Cấp B?" Thịnh nhướng mày. "Cậu có nhớ HP cậu chưa đến hai phần ba, và tay tôi gãy không?"
"Chặn, không phải hạ." Đức nhấn mạnh. "Câu giờ. Vy chỉ cần hai mươi phút leo lên đỉnh. Hai mươi phút — kéo được thì sống."
Thịnh thở dài. Rồi gã cười toe toét — nụ cười của kẻ đã quyết tâm bước vào cửa tử mà không thèm nhìn lại.
"Được." Gã nói. "Tuổi trẻ chết vì tương lai, già cả chết vì... thôi kệ, sống hay chết cũng đã oai rồi."
"Anh không được chết." Vy nói bất ngờ. Cô nhìn Thịnh, rồi nhìn Đức, rồi Long. "Không ai được chết. Tôi không chữa được nữa, nhưng — không ai được phép chết. Đó là mệnh lệnh."
"Mệnh lệnh của bác sĩ à?" Long cười nhẹ. "Thì phải tuân thôi."
Mọi người tản ra chuẩn bị.
---
Bốn giờ sáng. Trời vẫn tối đen.
Đức và Long di chuyển im lặng như hai bóng ma dọc theo hàng rào phía bắc. Không kỹ năng, không Hệ Thống — chỉ có đôi mắt thích nghi bóng tối và bước chân nhẹ như mèo rừng.
Sâu Cống Cấp D tuần tra theo lộ trình cố định — hai con mỗi nhóm, cách nhau khoảng ba mươi mét, bò dọc hàng rào theo vòng tròn. Chu kỳ khoảng bốn phút một vòng.
Đức ra hiệu bằng tay. Long gật đầu.
Khi nhóm Sâu Cống đầu tiên bò ngang qua, Đức bước ra từ phía sau, hai tay nắm chặt một thanh cốt thép nhặt từ đống đổ nát. Thanh thép xuyên qua thân mềm nhũn của con Sâu thứ nhất — nó giãy giụa ba giây rồi nằm im. Long đè con thứ hai xuống, dùng mũi kiếm gãy — vẫn còn hơn hai mươi phân lưỡi sắc — đâm xuyên đầu.
Không tiếng la.
Hai con nữa ở đoạn rào tiếp theo — xử lý tương tự. Rồi thêm ba con nữa gần chân Tháp.
Bảy phút. Bảy con Sâu Cống. Đường đến chân thang kỹ thuật đã sạch.
Đức đưa tay lên giơ ngón cái hướng về phía Thịnh — gã nằm nấp sau đài phun nước vỡ cách đó sáu mươi mét, chờ tín hiệu.
Thịnh đáp lại bằng cách tung viên đạn bạc lên bắt lại mấy lần — thói quen của lính trước khi vào trận.
Đức nhặt mấy mảnh gỗ khô từ ghế đá vỡ, chất thành đống ở góc tây nam khuôn viên — cách xa thang kỹ thuật nhất có thể. Hắn rút bật lửa Zippo — thứ hắn luôn mang theo từ vòng 11, khi hắn học được bài học đầu tiên về sinh tồn: lửa là bạn.
*Phựt.*
Ngọn lửa bùng lên. Đức đổ thêm dầu máy rỉ từ một chiếc xe tải lật gần đó. Lửa bốc cao hai mét, tỏa ánh sáng cam rực rỡ chiếu sáng cả một vùng.
Phản ứng đúng như dự đoán.
Bốn con Trùng Bay trên cao giật mình xoay đầu. Mắt kép khổng lồ của chúng nhạy cảm tuyệt đối với ánh sáng và nhiệt trong đêm tối. Cánh rung lên điên cuồng. Từng con từng con hạ thấp, lượn vòng quanh đống lửa, tiến gần dần.
Ba mươi mét. Hai mươi. Mười lăm.
"BÂY GIỜ!" Đức hét.
Thịnh nhảy ra từ sau đài phun nước. Cánh tay lành bùng sáng vàng chói — [Cường Hóa Cơ Bắp] bơm đầy năng lượng vào cơ bắp cánh tay. Gã lấy đà, xoay người ba trăm sáu mươi độ, ném viên đạn bạc với toàn bộ sức mạnh.
Viên đạn bay — nhanh đến mức mắt thường chỉ thấy một vệt bạc xé toạc bóng đêm.
Nó lao thẳng vào giữa bầy Trùng Bay đang quần đảo quanh lửa.
Và nổ.
*BOOOOOM!!!*
Ánh sáng trắng xanh chói lòa bùng nổ giữa không trung — lõi quái vật Cấp A phân rã, giải phóng toàn bộ năng lượng tích lũy trong bán kính mười lăm mét. Sóng xung kích cuốn phăng ba con Trùng Bay — cánh xé nát, thân vỡ toác giữa trời, dịch xanh và mảnh giáp rơi xuống như mưa.
Con thứ tư — xa nhất — bị sóng xung kích hất lạng sang bên, cánh trái xé rách. Nó rơi xuống bãi cỏ, giãy đập điên cuồng.
Long lao tới. Thanh kiếm gãy — hai mươi phân thép sắc — đâm xuyên giữa hai mắt kép.
Con Trùng Bay cuối cùng ngừng cựa quậy.
"BỐN!" Long gào lên, rút kiếm, máu xanh phọt lên mặt gã. "TRỐNG TRỜI!"
Nhưng tiếng nổ đã đánh thức hai con Hắc Giáp Cấp B ở cổng chính.
Mặt đất rung chuyển — lần này không phải từ Cấp S+ ở xa — mà từ bước chân nặng nề của hai khối giáp đen, mỗi con to bằng chiếc xe tải, đang xoay đầu hướng về phía nhóm. Mắt đỏ của chúng nháy lên trong bóng đêm như hai cặp đèn pha.
"Vy! Minh Châu!" Đức quát, không quay lại. "BÂY GIỜ! CHẠY LÊN THANG!"
Vy nắm tay Minh Châu, lao ra từ chỗ nấp. Cô bé kích hoạt [Tàng Hình] — lớp sáng mỏng tang phủ lên hai người, biến họ thành bóng ma mờ ảo hòa vào nền đêm.
Hai bóng mờ lao về phía chân Tháp, bám lấy thanh thang sắt đầu tiên, bắt đầu leo.
Một trăm mét. Hai trăm. Ba trăm thanh thang sắt, mỗi thanh cách nhau ba mươi phân.
Đức quay lại đối mặt hai con Cấp B.
Con thứ nhất lao tới — khối lượng cực lớn tạo ra quán tính khủng khiếp. Đức nhảy sang bên, xoay người, dùng thanh cốt thép từ trên cao phóng xuống đâm vào khe hở giữa hai tấm giáp ở cổ. Thép uốn cong nhưng không xuyên — giáp Cấp B cứng hơn hắn tưởng.
"Thịnh!"
Thịnh xuất hiện từ bên phải, cánh tay lành đấm thẳng vào bụng con Cấp B thứ hai. Nắm đấm [Cường Hóa Cơ Bắp] tạo ra một vết lõm trên bề mặt giáp — nhưng con quái vật chỉ lùi nửa bước.
"Cứng quá!" Gã chửi thề, rung tay đau điếng. "Giáp của bọn này dày bằng thép tàu chiến!"
"Không cần phá giáp!" Đức hét. "Chỉ cần kéo bọn nó ra xa Tháp! KÉO CHÚNG VỀ PHÍA ĐÔNG!"
Hắn quay lưng chạy, cố tình tạo tiếng ồn lớn — đạp tung ghế đá, đá văng mảnh bê tông, gào thét ầm ĩ. Hai con Cấp B — bản năng săn mồi bị kích hoạt — lập tức đuổi theo.
Long chạy theo hướng khác, cũng tạo ồn, kéo sự chú ý. Ba người phân tán, dụ hai con Cấp B vòng vèo qua khuôn viên, xa dần chân Tháp.
*Chỉ cần hai mươi phút. Hai mươi phút cho Vy leo lên đỉnh.*
HP của Đức tụt dần — mỗi lần né cú húc, cú đạp của Cấp B, chấn động truyền qua mặt đất cũng đủ làm hắn mất vài chục điểm. Gối trái đau nhức buốt. Phổi rát bỏng. Nhưng hắn không dừng.
Mười phút.
Mười lăm phút.
Một tiếng gầm rung trời vang từ phía đông. Gần hơn rất nhiều so với một giờ trước.
*Con Cấp S+ đang tới. Nhanh hơn dự kiến.*
Và rồi — một tiếng nói vang lên.
Không phải từ quái vật. Không phải từ Hệ Thống.
Từ bóng tối.
"Trần Minh Đức."
Giọng nói như lưỡi dao lạnh, cắt xuyên qua tiếng ầm ĩ. Đức khựng lại.
Một bóng đen bước ra từ đống đổ nát cách chân Tháp ba mươi mét.
Nguyễn Khánh. Bóng.
Cấp 6. Xói mòn 91%. Kỹ năng [Ăn Mòn].
Hắn đứng đó, tay cầm lưỡi đao đen sì — lưỡi đao đã uống máu của hàng trăm Người Thức Tỉnh qua bao vòng lặp. Khuôn mặt hắn nhợt nhạt như xác chết, đôi mắt lạnh tanh không còn chút cảm xúc nào.
Nhưng hắn đang cười.
Nụ cười không có linh hồn.
"Mày nghĩ tắt kỹ năng là tao không tìm ra mày sao?" Bóng nghiêng đầu, giọng bình thản. "Tao không cần Hệ Thống. Tao biết mày sẽ đến đây. Vì đây là nơi duy nhất còn lại."
Đức siết chặt nắm đấm.
Đúng. Hắn đã quên. Bóng không phải con rối của Terminal — hắn là một kẻ sống sót từ vòng 2, bằng bản năng săn mồi và trí thông minh lạnh lùng vượt xa bất kỳ Hệ Thống nào.
"Tao biết mày muốn gì." Bóng tiến một bước. Hai con Cấp B tự động dạt sang hai bên, nhường đường cho chủ. "Mày muốn con bé lên đỉnh Tháp. Muốn cô ta Override."
"Nhưng mày không hiểu." Hắn tiến thêm bước nữa. Đao đen chạm đất, kéo lê tiếng kim loại rít trên bê tông. "Override không phá vòng lặp. Nó chỉ reset quyền kiểm soát. Terminal sẽ tái sinh. Vòng 100 vẫn đến. Cái lồng vẫn còn."
"Vậy mày muốn gì?" Đức hỏi, giọng phẳng.
"Tao muốn CHÌA KHÓA." Đôi mắt chết chóc bừng lên ánh hung quang. "Tao đã đến Tâm Hệ Thống trước mày. Vòng 97. Mày không biết đâu — tao vào và ra trước khi Terminal kịp phản ứng. Tao đã nhìn thấy phía sau — phía sau cái giao diện đứa trẻ, phía sau lớp mã, phía sau chiếc lồng."
Đức sững lại. *Vòng 97? Bóng đã vào Tâm Hệ Thống từ vòng 97?*
"Có một thứ gọi là Cổng Thiên Di." Bóng nói, giọng hạ thấp gần như thì thầm. "Nằm ngay trên đỉnh Tháp Truyền hình — không phải máy chủ, mà là Cổng. Cổng dẫn đến nơi bọn Chúa Lồng thật sự ở. Nếu mở được Cổng... tao sẽ bước qua, và trở thành *một trong số chúng*."
"Mày muốn trở thành Chúa Lồng." Đức gằn giọng. "Mày muốn trở thành thứ giam cầm tất cả chúng ta."
"KHÔNG!" Bóng gầm lên, lần đầu tiên mất bình tĩnh. Đao đen chém vào không khí, tạo ra một cơn gió cắt đâm sắc lẹm. "Tao muốn THOÁT! Mày hiểu không?! Tao đã ở trong cái địa ngục này 97 vòng! 97 lần sống, 97 lần chết, 97 lần nhìn cùng một bầu trời! Tao không muốn phá lồng! Tao muốn bay ra ngoài lồng!"
Và trong khoảnh khắc đó — chỉ một phần nghìn giây — Đức nhìn thấy gì đó trong đôi mắt chết chóc.
Nỗi sợ.
Nguyễn Khánh — Bóng — Cấp 6, xói mòn 91%, kẻ giết chóc tàn bạo nhất trong 99 vòng lặp — đang sợ.
Sợ bị giam mãi.
Sợ không bao giờ thoát.
Sợ trở thành *không ai cả* trong một vòng lặp vô tận.
*Hắn cũng là nạn nhân.* Đức nhận ra. *Một nạn nhân chọn cách trở thành quỷ để sống.*
Nhưng nhận ra không có nghĩa là tha thứ.
"Khánh." Đức nói tên thật của hắn — lần đầu tiên trong 99 vòng. "Cổng Thiên Di không phải lối thoát. Nó là bẫy. Terminal cho mày nhìn thấy nó để mày trở thành kẻ gác cổng cho vòng tiếp theo."
Bóng đứng im, đao đen khẽ rung.
"Mày nói dối." Hắn thì thào.
"Tao không biết nói dối." Đức đáp. "Tao chỉ biết — nếu Override thành công, vòng lặp dừng lại. Tất cả trở về thế giới thực. Kể cả mày."
Im lặng kéo dài giữa hai người đàn ông.
Một giây. Hai giây. Năm giây.
Rồi Bóng ngẩng đầu lên. Và nụ cười lạnh lẽo quay trở lại — lần này còn lạnh hơn trước.
"Mày nói hay lắm." Hắn thì thầm. "Nhưng tao đã mất niềm tin từ vòng thứ hai mươi."
Đao đen vung lên.
Và ở trên cao — ở đâu đó trên thân Tháp Truyền hình ba trăm mét — một bàn tay nhỏ bé vừa nắm lấy thanh thang ở độ cao hai trăm.