Chương 19: Đao Và Nắm Đấm

~17 phút đọc 3.324 từ

Đao đen chém xuống. Đức lăn sang trái — lưỡi đao cắt xuyên mặt bê tông ngay chỗ hắn vừa đứng, để lại một đường rạch sâu năm phân. Mảnh vụn bắn tung tóe, cắt rách áo tay hắn. Nhanh. Nhanh hơn mọi lần trước. Đức đã đánh nhau với Bóng bốn lần trong 98 vòng lặp. Và hắn đã thua cả bốn lần. Nhưng lần này khác — lần này hắn không cố thắng. Hắn chỉ cần cầm cự. *Hai mươi phút. Vy cần hai mươi phút để leo lên đỉnh.* Bóng thu đao về, bước ngang chéo, rồi đâm thẳng — một chiêu đơn giản nhưng tốc độ kinh hoàng. Mũi đao xé gió, nhắm thẳng ngực trái Đức. Đức nghiêng người, dùng thanh cốt thép đỡ ngang. Kim loại va kim loại — ánh lửa bắn ra. Chấn động truyền qua cánh tay, khiến xương cổ tay rung ngân. *Mạnh.* Đức nghiến răng. *Cấp 6. Sức mạnh thuần túy vượt xa hắn ở mọi chỉ số.* \"Mày chặn được một chiêu.\" Bóng nói bình thản, rút đao lại. Đôi mắt chết lạnh nhìn Đức như nhìn con mồi đang vùng vẫy trong bẫy. \"Nhưng chặn được bao lâu?\" Đao xoay vòng. Chiêu thứ hai — chém ngang từ phải sang trái, nhắm eo Đức. Đức nhảy lùi, gót chân vấp mảnh bê tông vỡ, loạng choạng. Bóng thừa cơ đạp thẳng — mũi giày đập vào ngực Đức, hất hắn bay lùi ba mét. Đức lăn trên mặt đất, vị tanh trào lên cổ họng. Phổi co thắt. Hắn ép mình đứng dậy, thanh cốt thép cắm xuống đất làm điểm tựa. \"Đức!\" Long gào từ phía sau, đang bị hai con Cấp B dồn vào góc tường. Gã không thể lại gần. \"Lo phần mày đi!\" Đức quát lại, mắt không rời Bóng. Bóng đang đi tới. Chậm rãi. Không vội. Hắn biết thời gian đứng về phía mình — vì con Cấp S+ đang tiến đến, và Terminal không cần làm gì ngoài chờ. \"Mày biết tao có thể giết mày trong ba chiêu.\" Bóng nói. \"Nhưng tao muốn cho mày một cơ hội. Gọi con bé xuống. Để tao lên. Tao chỉ cần Cổng Thiên Di — tao không quan tâm Override.\"\ Đức khạc một bãi máu xuống đất. \"Mày nói Cổng Thiên Di dẫn đến bọn Chúa Lồng. Mày muốn trở thành một trong số chúng.\" \"Đúng.\" \"Vậy mày trở thành Chúa Lồng mới. Rồi sao? Mày tiếp tục giam cầm người khác? Tạo vòng lặp khác? Nuôi lồng khác?\" Im lặng. \"Mày sẽ trở thành thứ mày ghét nhất.\" Đức nói chậm, từng từ như dao cắt. \"Mày bị giam 97 vòng bởi Chúa Lồng. Rồi mày thoát ra — và trở thành Chúa Lồng. Vòng lặp khác bắt đầu. Không phải bảy ngày. Mà là cả đời mày.\" Đao đen rung nhẹ trong tay Bóng. Khoảnh khắc do dự đó kéo dài đúng một giây. Nhưng một giây trong trận đánh là cả vĩnh cửu. Thịnh lao vào từ bên sườn. Gã đã luồn vòng phía sau trong lúc Đức câu giờ bằng lời nói — cánh tay lành bùng sáng [Cường Hóa Cơ Bắp], nắm đấm giáng xuống gáy Bóng với toàn bộ sức mạnh. Một cú đấm Cấp 5, cộng thêm động năng từ cú nhảy, cộng thêm trọng lượng 90 kg cơ bắp — đủ sức đập vỡ hộp sọ một người bình thường. Bóng nghiêng đầu. Không quay lại. Không cần nhìn. Chỉ nghiêng đầu sang bên — nắm đấm của Thịnh lướt qua kẽ tóc, gió quật rạp xuống. Rồi khuỷu tay đen ngòm quay ngược, đập thẳng vào mặt Thịnh. *CRACKK.* Thịnh bay lùi, máu phọt từ mũi. Gã lăn trên đất, chửi thề ầm ĩ, cố đứng dậy nhưng đầu gối khuỵu xuống. \"Hai con, hai đấm.\" Bóng vẫn nhìn Đức. \"Con thứ ba ở phía sau bận với Cấp B. Mày — chỉ còn một mình.\"\ Đức siết chặt thanh cốt thép. Tay phải run rẩy — không phải vì sợ, mà vì xương cổ tay đã rạn sau cú đỡ đầu tiên. *Mười phút nữa. Vy mới leo được một nửa.* Hắn phải câu thêm mười phút. Một mình. Đối mặt kẻ Cấp 6 đã sống qua 97 vòng lặp. Đức hít sâu. Và thay vì phòng thủ — hắn lao tới. Thanh cốt thép đâm thẳng — không nhắm ngực, không nhắm đầu — mà nhắm chân phải Bóng. Chiêu tấn công thấp nhất, bẩn nhất, ít ai đoán nhất. Bóng bước sang bên né, mắt nheo lại ngạc nhiên. \"Mày tấn công?\" \"Tao không chặn được mày.\" Đức gằn giọng, không dừng lại, xoay người đâm tiếp. \"Nên tao đánh. Mày giết tao thì mày cũng hở sườn. Và Thịnh sẽ không bỏ lỡ.\"\ Thịnh — máu còn rỉ khắp mặt — đã đứng dậy. Gã lau máu bằng mu tay gãy, cười khùng khùng. \"Nghe hay quá, tao vào.\"\ Hai người lao vào cùng lúc — Đức từ trước, Thịnh từ bên. Không phối hợp chiến thuật cao siêu gì — chỉ đơn giản là hai kẻ điên cùng xông vào một con quỷ. Bóng đỡ cú đâm của Đức bằng sống đao, đồng thời xoay người đá Thịnh. Nhưng Đức bám lấy đao — hai tay nắm chặt thanh thép chéo lên lưỡi đao đen, khóa cứng. Cơ bắp hắn rung lên, mạch máu trên thái dương nổi cuồn cuộn. \"Mày... giữ đao tao?\" Bóng nhìn xuống, lần đầu tiên ánh mắt chết chóc lộ vẻ bất ngờ thật sự. \"Tao giữ đao mày.\" Đức nghiến răng, máu rỉ từ kẽ ngón tay — lưỡi đao cắt xuyên bàn tay trái. \"Và Thịnh — BÂY GIỜ!\" Thịnh gầm lên. Cánh tay lành bùng sáng lần nữa — lần này không phải cú đấm, mà là cú ôm. Gã lao vào ôm chặt Bóng từ phía sau, hai cánh tay — một lành một gãy — siết lấy thân người. Cánh tay gãy đau đến mức gã gào thét, nhưng không buông. \"BUÔNG!\" Bóng gầm, vung khuỷu tay đập vào sườn Thịnh. Xương sườn kêu răng rắc. Thịnh nôn ra máu — nhưng vẫn siết. \"Mười giây!\" Thịnh hét qua cơn đau. \"Tao giữ mười giây! Đức — CHẠY LÊN THÁP!\" Đức buông thanh thép, lùi lại hai bước. Mắt hắn nhìn Thịnh — gã đang ôm một con quỷ Cấp 6, cơ thể rung lên vì đau đớn, máu chảy ướt đẫm áo. \"CHẠY!\" Thịnh gào. \"ĐỒ NGU! MƯỜI GIÂY!\" Đức quay lưng. Và chạy. Chân hắn đạp mặt đất — mỗi bước đau nhói vì gối trái đã sưng vù. Nhưng hắn chạy. Về phía chân Tháp, về phía thang kỹ thuật, về phía Vy đang ở đâu đó trên cao. Phía sau, tiếng Bóng gầm lên dữ dội. *CRACK. CRACK. CRACK.* Ba tiếng gãy xương liên tiếp. Thịnh hoặc Bóng — hoặc cả hai. Rồi một tiếng thét xé trời — giọng Thịnh, đứt quãng, đầy đau đớn. Và sau đó — im lặng. Đức không quay lại. Hắn biết nếu dừng, mọi thứ vô nghĩa. Hy sinh của Thịnh. Hy sinh của ông Sáu. Hy sinh của bà Nguyễn. Tất cả vô nghĩa. *Chạy. Chạy. Chạy.* Hắn nắm lấy thanh thang sắt đầu tiên. Lạnh buốt. Hai tay — một tay cháy bỏng vì lưỡi đao cắt, một tay rạn xương — bám vào kim loại. Leo. Thanh thứ nhất. Thanh thứ hai. Thanh thứ mười. Gió đêm quất vào mặt, lạnh cắt. Bên dưới, Đức nghe tiếng bước chân — Bóng đang tới. Chậm rãi, tự tin, như thợ săn biết con mồi không thể chạy xa hơn. \"Mày leo lên đó cũng vô ích.\" Giọng Bóng vọng lên từ chân Tháp, lạnh tanh. \"Tao nhanh hơn mày. Tao mạnh hơn mày. Tao sẽ bắt kịp.\"\ Đức không trả lời. Tay nắm, kéo, đẩy, leo. Nhịp nhàng như máy. Ký ức 98 vòng dạy hắn một điều — không lãng phí hơi thở cho lời nói vô nghĩa khi cần sống. Thanh thứ năm mươi. Mười lăm mét. Thanh thứ một trăm. Ba mươi mét. Ở đâu đó phía dưới, Long vẫn đang chiến đấu với Cấp B — tiếng kim loại va chạm, tiếng gầm gừ, tiếng bê tông nổ. Gã không bỏ cuộc. Thanh thứ một trăm năm mươi. Bốn mươi lăm mét. Và rồi — cả thánh thang rung lên. Bóng đang leo. Đức nghe tiếng kim loại kêu *clang clang clang* bên dưới — nhanh gấp đôi tốc độ hắn. Bóng không leo bình thường — gã nhảy, bám, đu, nhảy — mỗi bước nhảy ba bốn thanh thang, cơ thể Cấp 6 hoạt động như cỗ máy chiến đấu hoàn hảo. *Hắn sẽ bắt kịp trong hai phút.* Đức cắn răng, tăng tốc. Hai tay xé rách — máu trộn mồ hôi trên thanh sắt, trơn tuột. Mỗi thanh thang hắn nắm, phải siết gấp đôi lực để không tuột tay. Sáu mươi mét. Bảy mươi mét. Tiếng *clang* phía dưới gần hơn. Đức nhìn xuống — sai lầm. Bóng chỉ cách hắn hai chục mét. Đôi mắt chết chóc nhìn lên, đao đen ngậm ngang miệng, hai tay bám thang leo như vượn. \"Mười giây.\" Bóng nói qua hàm răng nghiến chặt đao. \"Mười giây nữa tao đến.\"\ Tám mươi mét. Chín mươi. Và rồi — từ trên cao — một giọng nói vọng xuống. \"ĐỨC! ANH ĐÂU RỒI?\" Vy. Cô ở đâu đó phía trên — hai trăm mét, có lẽ — giọng bị gió xé vụn nhưng vẫn rõ ràng. \"TIẾP TỤC LEO!\" Đức gào lên, cổ họng bỏng rát. \"ĐỪNG CHỜ ANH! TỚI ĐỈNH VÀ KÍCH HOẠT!\" \"KHÔNG! ANH PHẢI LÊN ĐÂY! OVERRIDE CẦN HAI NGƯỜI! CẦN KÝ ỨC CỦA ANH ĐỂ LÀM MÃ KÍCH HOẠT!\" Đức sững lại giữa thanh thang. *CẦN HAI NGƯỜI?* Hắn không biết điều này. Vy cũng chưa bao giờ nói. Hay cô mới phát hiện — trên đường leo, khi trí nhớ về Override dần hé lộ? \"ĐÙA HẢ?\" Đức gào. \"EM KHÔNG ĐÙA! OVERRIDE CẦN MỘT NGƯỜI GIỮ KÝ ỨC VÀ MỘT NGƯỜI TRUYỀN TẢI! ANH LÀ NGƯỜI DUY NHẤT CÓ KÝ ỨC CHÍN MƯƠI TÁM VÒNG — KHÔNG AI THAY THẾ ĐƯỢC!\" Phía dưới, Bóng nghe rõ mồn một. Và tốc độ leo của hắn — tăng gấp đôi. \"Thú vị.\" Hắn thì thầm, đao đen kẹp giữa hai hàm răng, mắt sáng rực. \"Cần cả hai mới Override được? Nghĩa là tao chỉ cần giết MỘT.\"\ Đức không còn thời gian suy nghĩ. Hắn buông tay — và nhảy ra ngoài. Một trăm mét trên không. Cơ thể rơi tự do nửa giây — gió rít bên tai — rồi hắn vung tay nắm lấy một thanh giằng ngang của kết cấu Tháp kéo cơ thể vào bên trong lòng Tháp, giữa mạng lưới thép chằng chịt. Hắn đáp xuống một dầm ngang, chân trượt, gối trái khuỵu — đau xé. Nhưng hắn đứng vững. Và giờ hắn ở bên trong lòng Tháp — giữa rừng thép, dây cáp, thanh giằng chéo — một mê cung ba chiều mà Bóng không thể dùng tốc độ thuần túy để vượt qua. \"Mày muốn chơi trốn tìm?\" Tiếng Bóng vọng lại từ bên ngoài. \"Trong ruột Tháp?\" Đức nắm lấy một thanh giằng chéo, đu sang dầm tiếp theo. Ký ức vòng 34 — hắn từng leo tháp này lúc say rượu, trốn quái vật. Hắn biết cấu trúc bên trong. Mỗi hai mươi mét có một tầng kỹ thuật với sàn lưới thép. Thang nội bộ xoắn ốc nối các tầng. Và quan trọng nhất — không gian chật hẹp, đầy vật cản, vô cùng bất lợi cho đao dài. Bóng nhảy vào lòng Tháp từ phía thang ngoài trời. Hắn hạ cánh trên một dầm ngang, đao đen vẫn trong tay. Và lần đầu tiên — hắn nhìn quanh, nhíu mày. Rừng thép. Dây cáp mạng nhện. Thanh giằng chéo đan nhau như xương sườn khổng lồ. Không gian không đủ chỗ vung đao quét ngang. \"Mày chọn địa hình tốt.\" Bóng nói, giọng thừa nhận miễn cưỡng. \"Nhưng tao không cần đao.\"\ Gã cắm đao xuống dầm thép, buông tay. Rồi nhảy tới. Hai tay không. Cấp 6 tay không — vẫn đủ giết một Cấp 5 bằng nắm đấm. Đức né cú đấm đầu tiên bằng cách nép sau một thanh giằng chéo — nắm đấm Bóng đập vào thép, để lại một vết lõm rõ ràng trên bề mặt kim loại dày hai phân. Hắn luồn qua khe hẹp, bám lên dầm phía trên, đá ngược xuống. Gót chân trúng vai Bóng — nhưng chỉ như đá vào tường bê tông. Bóng không nhúc nhích, nắm lấy chân Đức, kéo giật xuống. Đức rơi, va lưng vào dầm ngang, đau điếng. Bóng đè lên, hai tay ấn cổ Đức — ngón tay lạnh ngắt siết lấy khí quản. \"Mày dũng cảm.\" Bóng nói, nhìn xuống Đức từ trên, đôi mắt chết lạnh. \"Nhưng dũng cảm chưa bao giờ thắng sức mạnh.\"\ Đức không thở được. Tầm nhìn tối dần. Tay hắn quờ quạng — ngón tay chạm vào một sợi dây cáp thép — loại cáp tín hiệu dày bằng ngón tay, nối từ ăng-ten trên cao xuống tầng kỹ thuật. Hắn nắm lấy. Giật mạnh. Cáp đứt khỏi mấu nối, đầu kim loại sắc nhọn quật ngược lên. Và Đức đâm đầu cáp vào mắt trái Bóng. \"AAAARGH!\" Bóng buông cổ Đức, hai tay ôm mặt. Máu — màu đen, không phải đỏ — chảy ròng qua kẽ ngón tay. Hắn lùi lại, lưng đập vào thanh giằng, gào lên — lần đầu tiên trong 97 vòng, Đức nghe Bóng gào vì đau. Đức lăn khỏi dầm, ho sặc sụa, cổ họng bỏng rát. Thở. Hắn cần thở. *Bốn phút. Bốn phút nữa.* Hắn bắt đầu leo lên — bám thanh, kéo người, nhảy dầm — qua tầng kỹ thuật thứ nhất, rồi thứ hai, rồi thứ ba. Mỗi tầng cách nhau hai mươi mét. Thang xoắn ốc gỉ sét rung lên dưới trọng lượng hắn. Phía dưới, Bóng — một mắt mù, máu đen ướt đẫm nửa mặt — đang bám lên theo. Chậm hơn. Nhưng vẫn leo. Một trăm năm mươi mét. Gió mạnh hơn ở độ cao này — Tháp rung nhẹ theo nhịp gió. Đức bám chặt thang, cảm giác cả thế giới đang lắc lư bên dưới chân. Một trăm tám mươi mét. Hai trăm. Và ở đây — sàn tầng kỹ thuật cuối cùng — Đức nhìn thấy Vy. Cô đang quỳ bên một cái... thứ gì đó. Không phải máy tính. Không phải bảng điều khiển. Nó trông như một khối pha lê lớn bằng cái bàn, phát sáng nhè nhẹ màu trắng xanh, nhúng nửa chìm trong sàn thép. Bề mặt pha lê nhấp nháy những dòng mã — không phải code máy tính, mà là những ký tự lạ, xoay vòng liên tục. Minh Châu ngồi phía sau Vy, mắt mở to, [Tàng Hình] đã tắt — cô bé không còn đủ năng lượng duy trì. \"Anh!\" Vy quay lại, mắt đỏ hoe nhưng giọng cứng rắn. \"Đây là nó. Giao diện Override. Em mở được nhưng — nó cần hai ký tự sinh trắc linh hồn. Một của [Hồi Ức], một của ai đó có đủ ký ức xuyên vòng lặp.\"\ Đức ngã quỵ xuống sàn cạnh cô. Máu từ hai bàn tay, từ vết cắt trên mặt, từ cổ họng — chảy thành vũng nhỏ trên thép. \"Làm gì?\" Hắn thở hổn hển. \"Nói ngắn.\"\ Vy nắm tay hắn — tay cô ấm, tay hắn lạnh ngắt. \"Đặt tay lên pha lê. Nhớ. Nhớ TẤT CẢ. Mọi vòng lặp, mọi khuôn mặt, mọi cái chết mà anh đã chứng kiến. Ký ức của anh là chìa khóa. Còn em — em sẽ dùng [Hồi Ức] truyền tải chúng vào mã nguồn, ghi đè lên lệnh của Terminal.\"\ \"Lỡ thất bại thì sao?\"\ Vy nhìn hắn. Đôi mắt nâu — đôi mắt mà Đức đã nhìn thấy tắt đi ở vòng 73, sáng lên ở vòng 99, và giờ đang rực cháy như lửa. \"Thì chúng ta thử lại ở vòng 100.\" Cô nói. Rồi mỉm cười — nụ cười mỏng, run rẩy, nhưng thật. \"Đùa đấy. Không có vòng 100. Đây là lần cuối.\"\ Phía dưới, tiếng thép rung lên dữ dội. Bóng đang tới tầng kỹ thuật cuối. \"Minh Châu.\" Đức nhìn cô bé. \"Cháu có thể cản hắn không?\"\ Minh Châu — 15 tuổi, gầy gò, mặt nhọn hoắt, đôi mắt còn ướt nước mắt vì ông Sáu — đứng dậy. Run nhưng đứng thẳng. \"Cháu không cản được.\" Cô bé nói. \"Nhưng cháu giấu được.\"\ [Tàng Hình] bùng lên lần cuối — không phải che hai người, mà phủ lên khối pha lê. Ánh sáng trắng xanh biến mất. Khối pha lê trở nên vô hình. \"Bây giờ hắn không biết nó ở đâu.\" Minh Châu nói, rồi ngã khuỵu xuống. Năng lượng cạn sạch. \"Nhanh lên... cháu giữ được ba phút...\"\ Ba phút. Đức và Vy nhìn nhau. Không cần nói thêm. Đức đặt tay phải lên bề mặt pha lê vô hình. Lạnh buốt — lạnh hơn bất kỳ thứ gì hắn từng chạm. Vy đặt tay trái bên cạnh. [Hồi Ức] bùng sáng — ánh bạc mỏng tang lan từ ngón tay cô, chảy vào pha lê. \"Nhớ.\" Vy thì thầm. \"Nhớ hết đi.\"\ Và Đức nhớ. Vòng 5 — lần đầu thức tỉnh, không hiểu gì, chết ngay ngày 2. Vòng 12 — lần đầu sống qua ngày 3. Gặp một ông già dạy hắn cách nhóm lửa. Vòng 27 — lần đầu giết quái vật. Tay run. Nôn suốt đêm. Vòng 41 — Phương. Bác sĩ. Nụ cười hiền. Chết trong tay hắn vì máu chảy không ngừng. Vòng 58 — Bình. Thiếu niên 16 tuổi. Cầm kiếm gỗ đánh quái vật. Bị nuốt chửng ngay trước mặt. Vòng 73 — Vy. Lần đầu gặp. Cô dịu dàng, cứng đầu, trọng đạo đức. Cô chết vì cố cứu một đứa trẻ đã chết rồi — chạy ra giữa bầy quái vật, không quay lại. Vòng 87 — Đức gần như mất nhân tính. Không cười. Không khóc. Giết quái vật bằng thói quen. Nhưng vẫn nhớ tên từng người đã chết. Vòng 98 — lần cuối cùng nhìn bầu trời trước khi bị đâm từ phía sau. Ký ức tràn ra như lũ — đau đớn, mất mát, hy vọng, tuyệt vọng, yêu thương, cô đơn — 98 vòng, hàng nghìn khuôn mặt, hàng trăm cái chết, và một điều duy nhất chưa bao giờ mất: ý chí muốn sống. Pha lê rung lên. Ánh sáng trắng xanh bùng ra — mạnh hơn, chói hơn — dù vô hình trước mắt thường, năng lượng vẫn tỏa ra như sóng địa chấn. Bóng đá tung nắp sàn từ bên dưới, nhảy lên tầng kỹ thuật cuối. Một mắt mù, máu đen ướt nửa mặt, nhưng con mắt còn lại quét quanh như đèn pha điên cuồng. \"Nó ở đâu?!\" Hắn gầm. \"Cổng Thiên Di ở đâu?!\" Hắn không nhìn thấy pha lê. Minh Châu đã che nó. Nhưng hắn cảm nhận được sóng năng lượng. Hắn xoay người — nhìn thẳng về phía Đức và Vy. \"Mày.\" Bóng nâng tay, ngón trỏ chỉ về phía hai người đang quỳ trên sàn, tay đặt trên không khí — nhưng hắn biết, ở bên dưới lớp Tàng Hình, có gì đó. \"MÀY ĐANG LÀM GÌ VỚI CỔNG CỦA TAO?!\"\ Hắn lao tới. Và cả Tháp Truyền hình rung chuyển. Không phải vì Bóng. Không phải vì Override. Mà vì con Cấp S+ — bảy cặp mắt, sáu chân, HP 150,000+ — vừa tới chân Tháp. Và nó đang leo lên.

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí