Chương 17: Sớm Hơn Dự Kiến
Tiếng gầm xé toạc bầu trời đêm.
Không phải tiếng gầm bình thường — nó là một chấn động âm thanh vượt qua ngưỡng nghe của tai người, xuyên thẳng vào xương sọ, rung cả nhãn cầu. Trần hầm kỹ thuật rung chuyển, bụi rơi lả tả, những mảnh bê tông nứt vỡ rơi lộp độp xuống sàn.
Cả nhóm khựng lại như bị đóng đinh.
"Cái gì...?!" Minh Châu bịt tai, mặt trắng bệch.
Đức không trả lời. Hắn kích hoạt [Phân Tích Hệ Thống] hướng lên phía trên — xuyên qua lớp đất, qua lớp bê tông, hướng về nguồn phát ra âm thanh.
Kết quả hiện ra.
Và máu trong huyết quản Đức đóng băng.
*[??? — Cấp S. HP: ???/???. Kỹ năng: ???. Khoảng cách: 2.3km (hướng đông bắc). CẢNH BÁO: Đối tượng vượt quá phạm vi phân tích. Dữ liệu không đầy đủ.]*
Lần đầu tiên trong 99 vòng lặp, [Phân Tích Hệ Thống] trả về dấu hỏi.
"Cấp S." Đức nói, giọng phẳng lặng đến mức đáng sợ. "Đã đến."
"Chờ đã — ngày thứ bảy chưa bắt đầu mà!" Thịnh rướn người về phía khe sáng cuối hầm, mắt gã trợn tròn. "Bây giờ mới mười giờ rưỡi đêm ngày thứ sáu!"
"Tôi nói rồi." Đức nghiến răng. "Terminal bị tổn thương. Hệ Thống đang phản ứng bất thường. Nó đẩy lịch trình lên sớm."
Một tiếng gầm thứ hai vang lên — lần này gần hơn. Mặt đất dưới chân họ rung rinh, vách tường xuất hiện thêm những vết nứt chạy ngoằn ngoèo. Ở đâu đó phía trên, tiếng gì vỡ vụn — có lẽ là tòa nhà sụp đổ, hoặc mặt đường bị xé toạc.
"Nó ở hướng nào?" Long hỏi nhanh, bàn tay siết chặt chuôi kiếm gãy đến bạch cốt.
"Đông bắc, hướng biển. Cách hai cây." Đức nhắm mắt, lục lọi ký ức. "Ở vòng 98, con Cấp S là một loại giáp xác khổng lồ — cao hơn bốn mươi mét, vỏ ngoài cứng hơn thép hợp kim, di chuyển bằng chân và có khả năng phóng sóng xung kích tầm xa. Nó đi từ bờ biển vào nội thành, phá hủy mọi thứ trên đường đi."
"Hướng nào nó đi?" Vy hỏi cắt ngang, mắt cô sáng lên sự tính toán lạnh lùng của một bộ não phân tích.
Đức mở mắt, nhìn cô.
"Ở vòng 98 — nó đi thẳng về trung tâm thành phố. Dọc trục chính, phá sạch mọi thứ trong bán kính một trăm mét hai bên đường."
"Và Tháp Truyền hình nằm ở phía tây bắc." Vy thở ra. "Nếu nó vẫn đi theo trục cũ, chúng ta có thể tránh được."
"Nếu." Đức nhấn mạnh chữ đó. "Terminal đã thay đổi luật. Tôi không dám cược."
Tiếng gầm thứ ba. Gần hơn nữa. Trần hầm rung lắc dữ dội hơn, một thanh cốt thép rơi xuống bật nảy trên sàn cách đầu Minh Châu gang tay.
"Không thể ở trong hầm nữa!" Thịnh gào lên. "Kết cấu này không chịu nổi thêm mấy đợt rung chấn nữa! Sập là chôn sống tất cả!"
Đức nhìn quanh một lượt. Gã nói đúng — hầm kỹ thuật này được xây từ thập niên 80, cốt thép đã gỉ, bê tông đã mục. Một trận động đất nữa từ bước chân Cấp S, cả đoạn hầm sẽ thành mồ chôn.
"Lên mặt đất." Đức quyết định. "Đi theo khe hở phía trước. Ra ngoài, bám theo các tòa nhà thấp tầng hướng về Tháp Truyền hình. Minh Châu — cô sẵn sàng dùng [Tàng Hình] chưa?"
Cô bé nuốt nước bọt. Gật đầu. Nhỏ nhưng dứt khoát.
"[Tàng Hình] của cô che được bao nhiêu người?"
"Ba... nhiều nhất là ba." Minh Châu đáp, giọng run nhưng không hề lắp bắp. "Và chỉ giữ được khoảng năm phút."
"Đủ." Đức quay sang nhóm. "Kế hoạch: Minh Châu che Vy, Long và chính cô — ba người đi trước. Thịnh và tôi làm mồi nhử, kéo sự chú ý nếu cần. Mục tiêu: đến được đường Trần Hưng Đạo, nơi đó có dãy nhà liền kề cao bốn tầng — đủ che chắn tầm nhìn từ quái vật, đủ thấp để không bị sóng xung kích hất đổ."
"Tôi không thích cái phần 'làm mồi nhử.'" Thịnh nhăn mặt. Nhưng gã xoay cổ tay, khớp xương kêu răng rắc. "Nhưng tôi thích cái phần 'Thịnh và tôi' hơn là bị bỏ lại một mình."
"Thì biết vậy." Đức nhếch mép — một nụ cười thoáng nhẹ, hiếm hoi đến mức cả Long lẫn Vy đều ngạc nhiên nhìn hắn.
Nhóm tiến về phía khe hở. Ánh trăng lọt qua — bạc nhạt, lạnh lẽo, pha lẫn một thứ ánh sáng đỏ cam kỳ dị nhấp nháy ở chân trời phía đông.
Đức trèo lên trước, đẩy tấm lưới thép che miệng hầm sang một bên. Gió đêm ùa vào, lạnh cóng nhưng trong lành hơn vô vàn so với không khí ẩm mốc dưới lòng đất.
Hắn ngẩng đầu.
Và nhìn thấy nó.
Ở đường chân trời phía đông, cách chừng hai cây số, một bóng đen khổng lồ nhô lên giữa những tòa nhà — cao hơn mọi công trình trong thành phố. Hình dáng nó mơ hồ trong bóng đêm, nhưng Đức nhận ra ngay: một khối giáp xác bọc vỏ sừng, đen bóng, phản chiếu ánh trăng thành những vệt bạc lấp lánh trên bề mặt. Sáu chân dài như cột cầu đâm xuống mặt đường, mỗi bước chân nghiền nát nhà cửa cùng ô tô như đồ chơi nhựa.
Và trên đỉnh đầu nó — hay đúng hơn là bộ phận giống như đầu — bảy cặp mắt đỏ rực sáng trong đêm, quét sang trái, sang phải, như những ngọn đèn pha quỷ dị đang tìm kiếm.
*Khác rồi.*
Ở vòng 98, con Cấp S chỉ có bốn cặp mắt. Chỉ có bốn chân. Và nó không cao đến thế.
Terminal đã nâng cấp boss.
*[Cập nhật Phân Tích: ??? — Cấp S+. Ước tính HP: 150,000+. Phạm vi sóng xung kích: 200m. Di chuyển: 60km/h. CẢNH BÁO CẤP ĐỘ TỐI ĐA: Đối tượng này nằm ngoài khả năng chiến đấu của toàn bộ nhóm. KHÔNG GIAO CHIẾN.]*
"Trời ơi..." Thịnh thì thào, ngước nhìn qua vai Đức. Sắc mặt gã — một người lính dày dạn — trắng bệch. "Cái con gì... cao cỡ đó?"
"Cấp S+." Đức nuốt khan. "Lớn hơn vòng trước. Mạnh hơn. Terminal đang trừng phạt chúng ta."
Con quái vật giáp xác khổng lồ đang di chuyển chậm rãi về phía trung tâm, mỗi bước chân tạo ra một trận động đất nhỏ. Những tòa nhà cao tầng trong bán kính di chuyển của nó rung lắc, kính vỡ rơi như mưa pha lê.
Nhưng nó đang đi về hướng nam — tạm thời không hướng về phía nhóm.
"Bây giờ hoặc không bao giờ." Đức nhảy lên mặt đất, quay tay kéo Vy lên theo. "Minh Châu — [Tàng Hình]!"
Cô bé nhắm mắt. Một lớp ánh sáng mỏng tang, gần như không thể nhìn thấy bằng mắt thường, phủ lên người cô, rồi lan sang Vy và Long. Ba bóng người mờ dần, hòa vào nền đêm.
"Tốt." Đức gật đầu với khoảng không nơi ba người vừa đứng. "Đi đi. Bám mép đường phía tây, đến đường Trần Hưng Đạo rồi chờ chúng tôi ở ngã tư với Lê Lợi. Nếu sau hai mươi phút chúng tôi không đến — đừng chờ. Đi thẳng đến Tháp Truyền hình."
"Anh Đức..." Giọng Vy vọng từ khoảng không, run nhẹ.
"Đi đi." Hắn cắt ngang, giọng mềm hơn một chút so với thường ngày. "Tôi không chết dễ thế đâu."
Tiếng bước chân nhẹ vội vàng xa dần, rồi biến mất trong đêm.
Đức quay sang Thịnh. Hai người đàn ông đứng giữa đường phố hoang tàn, xung quanh là xác xe cộ lật ngửa, tòa nhà cháy dở, mặt đường nứt toác. Ánh trăng rọi xuống tàn tích của một thành phố từng có ba triệu người.
"Chạy?" Thịnh hỏi.
"Chạy."
Hai bóng người lao qua đường phố, bám sát mép tường các tòa nhà thấp tầng. Đức chọn con đường song song cách nhóm Vy khoảng hai dãy phố — đủ gần hỗ trợ, đủ xa để không kéo hiểm họa cho họ.
Thành phố Hải Vân về đêm là một bãi chiến trường mở.
Xác quái vật Cấp D, Cấp C nằm rải rác trên đường, thối rữa dưới ánh trăng. Có cả xác người — những người bình thường không thức tỉnh, bị mắc kẹt trong vòng lặp vĩnh cửu. Mỗi lần reset họ sống lại, mỗi lần ngày bắt đầu họ lại chết. Đức từng thấy cảnh này 98 lần, nhưng lần này — với xói mòn chỉ còn 25% — hắn phải cắn chặt hàm để không nôn ra.
*Nhân tính quay lại có nghĩa là đau đớn quay lại.*
"Hai giờ nữa." Thịnh thì thầm bên cạnh, chân gã vẫn đều đặn. "Mười hai giờ đêm, ngày thứ bảy chính thức bắt đầu. Cậu nghĩ Terminal sẽ thả thêm gì nữa?"
"Tôi nghĩ —"
Đức đứng khựng.
Phía trước, ở ngã ba đường cách một trăm mét, ánh mắt hắn bắt gặp ba bóng người.
Không phải quái vật.
Là người. Người Thức Tỉnh.
Ba người đàn ông đứng thành hình tam giác, vũ khí trên tay — một cầm rìu, một cầm côn sắt, một cầm dao phay nhà bếp. Họ mặc quần áo rách tả tơi, mắt long lanh ánh dã thú.
Đức kích hoạt [Phân Tích Hệ Thống].
*[Đỗ Mạnh — Cấp 3. Xói Mòn: 72%. Kỹ năng: [Tăng Tốc]. Trung thành: Bóng.]* *[Nguyễn Phú — Cấp 2. Xói Mòn: 68%. Kỹ năng: [Vỏ Cứng]. Trung thành: Bóng.]* *[Lê Tuấn — Cấp 2. Xói Mòn: 81%. Kỹ năng: [Nhiệt Chạm]. Trung thành: Bóng.]*
Tay sai của Bóng. Xói mòn cao — gần như mất nhân tính. Đặc biệt gã tên Tuấn, 81% — chỉ còn là cái vỏ rỗng biết chiến đấu.
"Ồ..." Gã cầm rìu — Đỗ Mạnh — nhe răng cười. "Trần Minh Đức. Anh hùng lớn. Boss đang tìm mày khắp nơi."
"Ba mạng." Thịnh khẽ đếm, mắt gã liếc Đức. "Yếu. Nhưng cậu chỉ còn hai phần ba HP."
Đức không nhìn Thịnh. Mắt hắn dán chặt vào ba bóng người trước mặt.
"Tôi biết các người." Hắn nói, giọng phẳng. "Đỗ Mạnh — vòng 94, cậu từng cứu một đứa bé bị mắt kẹt trong xe bus lật. Nguyễn Phú — vòng 88, cậu từng chia nửa phần ăn cho một bà lão không thức tỉnh. Lê Tuấn —" Hắn dừng lại. "Cậu từng là giáo viên tiểu học."
Ba bóng người đứng im.
Gã tên Mạnh nhếch mép, nhưng nụ cười lần này mỏng hơn, yếu hơn. "Đó... là chuyện cũ."
"Đó là con người thật của các cậu." Đức đáp. "Xói mòn làm các cậu quên. Nhưng nó vẫn ở đó."
*[Thông báo Hệ Thống: Ghi nhận nỗ lực giao tiếp với đối tượng xói mòn cao. Hiệu quả dự đoán: 8%. Không khuyến nghị.]*
Đức gạt bảng trạng thái.
"Bỏ đao xuống." Hắn nói. "Theo chúng tôi."
Gã Tuấn — giáo viên tiểu học, xói mòn 81% — phát ra một tiếng cười khàn đặc, không có cảm xúc. Đôi mắt gã trống rỗng như hai hố đen. Gã vung dao phay lao tới.
Đức nghiêng người. Lưỡi dao phay vút qua, cắt rách vai áo. Hắn nắm cổ tay Tuấn, xoay, quật gã xuống mặt đường. Nhanh, gọn, dứt khoát — kỹ thuật chiến đấu tích lũy qua hàng ngàn trận chiến.
*Cốp.* Đầu gối Đức đè lên ngực Tuấn, ghim gã xuống.
Phú tung [Vỏ Cứng], lớp vảy đá bao phủ cánh tay, vung côn sắt nhằm đầu Đức.
Thịnh xen vào. Cánh tay lành kích hoạt [Cường Hóa Cơ Bắp], đấm thẳng vào bức tường vảy đá. *RẮCCC!* Vảy nứt. Phú lảo đảo lùi ba bước.
Mạnh — gã có [Tăng Tốc] — biến mất khỏi vị trí. Đức cảm nhận luồng gió ở bên trái, phản xạ nghiêng đầu. Lưỡi rìu chém xuống cách tai hắn hai phân, cắt đứt một nhúm tóc.
"Nhanh đấy." Đức nhận xét. Rồi xoay người, tung cùi chỏ vào sườn Mạnh đúng lúc gã dừng pha tăng tốc.
*BỐP!*
Mạnh gập người, ôm bụng, nôn khan. [Tăng Tốc] cho gã tốc độ nhưng không cho sức chịu đòn. Đức đá gã ngã lăn ra đường.
Mười giây. Ba đối thủ Cấp 2-3 — kết quả nằm trong dự đoán.
Phú cố gượng dậy nhưng bị Thịnh giáng thêm một đấm, gã nằm bẹp. Tuấn giãy giụa dưới đầu gối Đức, nhưng sức của một Cấp 2 không lay nổi Cấp 5.
"Nghe tôi nói." Đức cúi xuống, nhìn vào đôi mắt trống rỗng của Tuấn. "Cậu từng dạy bọn trẻ đọc chữ. Cậu nhớ không? Cậu nhớ tiếng cười của chúng nó không?"
Tuấn ngừng giãy. Đôi mắt trống rỗng chớp chớp — một lần, hai lần — như cố tìm kiếm điều gì đó đã chìm sâu dưới lớp xói mòn dày cộp.
"Tôi..." Gã khàn giọng. "Tôi không nhớ..."
"Không sao." Đức buông tay. Đứng dậy. "Nhưng cậu sẽ nhớ. Nếu chúng tôi thành công."
Hắn quay lưng bỏ đi, không thèm nhìn lại.
"Cậu cứ để bọn họ sống?" Thịnh hỏi khe khẽ khi hai người tiếp tục chạy.
"Giết mấy người xói mòn cao rồi sao? Để xói mòn của chính mình tăng lên?" Đức đáp cụt ngủn. "Không đáng."
Thịnh im lặng. Rồi gã nhe răng cười — nụ cười thô ráp của một người đang cố quen dần với việc đi theo một kẻ liên tục bẻ ngoặt mọi logic sinh tồn mà gã từng biết.
Phía đông, con Cấp S+ đã bắt đầu di chuyển nhanh hơn. Tiếng gầm vang lên cách ba mươi giây một lần. Mặt đất rung liên tục, dữ dội hơn. Những tòa nhà cao tầng ở khu thương mại đã bắt đầu sụp đổ — khói bụi bốc lên như nấm khổng lồ, che khuất cả vầng trăng.
"Nó đổi hướng rồi!" Đức hét, mắt nhìn chằm chằm vào bảng trạng thái đang cập nhật liên tục. "Đang rẽ về phía tây bắc!"
*Hướng Tháp Truyền hình.*
"Khốn nạn!" Thịnh chửi. "Terminal biết chúng ta đi đâu!"
Đức cắn chặt môi. Đúng. Terminal đã nhìn thấy — qua Hệ Thống, qua bảng trạng thái, qua mọi thông số mà chúng hiển thị cho Người Thức Tỉnh. Hắn quá sơ suất. Mỗi lần hắn kích hoạt [Phân Tích Hệ Thống], Terminal biết hắn ở đâu. Mỗi lần hắn nhìn bản đồ trong đầu, con đường hắn chọn bị lộ.
*Hệ Thống không phải công cụ. Nó là cái xích.*
"Tắt." Đức gằn giọng. Hắn vẫy tay gạt bảng trạng thái, rồi — lần đầu tiên trong 99 vòng — chủ động *vô hiệu hóa* [Phân Tích Hệ Thống].
*[CẢNH BÁO: Kỹ năng [Phân Tích Hệ Thống] đã bị khóa thủ công. Người dùng sẽ mất khả năng quét, đánh giá nguy hiểm, và kiểm tra thông số. Xác nhận?]*
"Xác nhận."
*[Đã khóa. Tỷ lệ sinh tồn dự đoán giảm 47%.]*
Thịnh nhìn hắn kinh ngạc. "Cậu vừa tắt kỹ năng duy nhất của mình?!"
"Terminal theo dõi chúng ta qua kỹ năng Hệ Thống." Đức đáp, giọng bình tĩnh trở lại. "Tắt đi, nó mất tín hiệu. Chúng ta trở thành điểm mù."
"Nhưng cậu cũng mù!"
"Tôi sống 98 vòng. 94 vòng đầu không có [Phân Tích Hệ Thống]." Đức nói. "Tôi sống bằng bản năng trước khi sống bằng dữ liệu."
Hắn kéo Thịnh rẽ vào một con hẻm tối. Không còn bản đồ hệ thống, không còn chỉ số quái vật, không còn cảnh báo. Chỉ còn ký ức, kinh nghiệm, và đôi mắt thịt.
Hải Vân về đêm trở nên đen kịt hơn bao giờ hết.
Nhưng trong bóng tối đó, Đức tìm thấy thứ mà hắn đã đánh mất từ lâu.
Tự do.
Không Hệ Thống. Không dữ liệu. Không bảng trạng thái.
Chỉ là một người đàn ông chạy trong đêm, hướng về phía ngọn tháp nhấp nháy ở chân trời.
"Bốn dãy phố nữa." Đức thì thào. "Đến ngã tư Trần Hưng Đạo — Lê Lợi. Chỗ hẹn."
Hai bóng người lướt qua những con phố hoang tàn, bám sát vách tường, trốn dưới mái hiên, dừng lại mỗi khi nghe tiếng gầm gần. Con Cấp S+ đang phá hủy khu thương mại một cách có hệ thống, tiến chậm nhưng chắc về hướng tây bắc.
Hướng Tháp Truyền hình.
Cuộc đua đã bắt đầu.
Và đồng hồ đang đếm ngược.
Khi Đức và Thịnh đến ngã tư hẹn, ba bóng người hiện ra từ khoảng không — [Tàng Hình] hết thời gian. Minh Châu khuỵu gối, mặt tái xanh vì kiệt sức. Long đỡ cô bé, mắt kiếm sĩ dáo dác quét đường.
Vy chạy tới, nắm lấy cánh tay Đức kiểm tra thương tích.
"Bị cắt ở vai." Cô nhíu mày. "Nông thôi. Để tôi —"
"Đừng dùng kỹ năng." Đức lắc đầu. "Tiết kiệm [Hồi Ức] cho Override. Băng vải là đủ."
Vy nhìn hắn. Một khoảnh khắc dài.
"Anh tắt [Phân Tích Hệ Thống]." Cô nói — không phải câu hỏi. "Tôi không thấy tín hiệu kỹ năng của anh nữa."
"Terminal theo dõi qua kỹ năng." Đức gật đầu. "Cô cũng nên tắt. Tất cả nên tắt."
Vy im lặng vài giây. Rồi cô nhắm mắt rồi mỏ mắt ra, gật đầu. "Tắt rồi."
"Tôi cũng vậy." Long nói.
"Vẫn đang tắt từ nãy." Minh Châu nói nhỏ. "[Tàng Hình] không hiện qua Hệ Thống. Nó... ông Sáu dạy em cách dùng nó *ngoài* Hệ Thống."
Cả nhóm nhìn cô bé.
"Ông Sáu biết Hệ Thống theo dõi?" Đức hỏi, giọng lạ lùng.
Minh Châu gật đầu. "Ông ấy nói... 'Đã là tay bắn tỉa thì phải biết ai đang nhìn mình trước khi mình nhìn họ.' Ông ấy không bao giờ dùng kỹ năng qua bảng trạng thái."
Đức nhắm mắt.
*Ông Sáu, ông già quỷ tha ma bắt. Ông biết từ đầu.*
"Được." Hắn mở mắt, giọng đã lấy lại sự bình tĩnh sắt thép. "Tháp Truyền hình cách đây hai cây. Con Cấp S+ đang tiến về cùng hướng nhưng từ phía đông. Chúng ta có khoảng sáu giờ trước khi nó đến Tháp. Vy cần lên đỉnh, chạm vào lõi thu phát, và kích hoạt Override. Nhiệm vụ đơn giản."
Hắn nhìn quanh — năm gương mặt mỏi mệt, bầm dập, dính bùn và máu, nhưng không ai cúi đầu.
"Đơn giản." Thịnh lặp lại, giọng mỉa mai. "Chỉ cần leo 300 mét lên đỉnh tháp giữa lúc có con quái vật to bằng tòa nhà đang lao đến, với tay sai của Bóng rải khắp nơi, và chính Bóng cũng đang săn chúng ta."
"Ừ." Đức nói. "Đơn giản."
Không ai cười. Nhưng cũng không ai phản đối.
Nhóm di chuyển.
Phía đông, con Cấp S+ gầm lên lần nữa — tiếng gầm vọng khắp thành phố chết, dội vào từng viên gạch, từng tấm kính vỡ, từng xác người nằm lạnh trên đường.
Bầu trời bắt đầu chuyển màu — từ đen thẫm sang tím đậm.
Ngày thứ bảy đang đến.
Ngày cuối cùng.