Chương 5: Vả Mặt Đầu Tiên
Mùng mười tháng Chạp.
Tô Minh Ngọc vào phủ được năm ngày.
Như kiếp trước, nàng ta nhanh chóng chiếm được lòng mọi người. Hạ nhân yêu quý vì "tiểu thư hiền lành". Cha thương vì "đáng thương, ở xa lâu năm". Ngay cả mẹ nàng — Đại phu nhân — cũng có phần mềm lòng.
Chỉ có Tô Ninh Uyên, lặng lẽ quan sát.
Và chờ.
Hôm nay, Tô Minh Ngọc đến phòng nàng.
"Muội à, tỷ muốn nhờ muội một chuyện."
Minh Ngọc ngồi đối diện, mắt long lanh, dáng vẻ rụt rè.
"Tỷ nghe nói, mùng mười lăm sẽ có yến tiệc mùa đông ở phủ Trấn Quốc Đại Tướng Quân. Tỷ... có được đi cùng muội không?"
A.
Yến tiệc phủ Trấn Quốc.
Kiếp trước, chính tại yến tiệc này, Cố Hành Lãnh gặp Tô Minh Ngọc lần đầu. Nàng ta "vô tình" ngã vào lòng Cố Hành Lãnh, "vô tình" để lộ chiếc vòng ngọc — giống hệt chiếc vòng Cố Hành Lãnh tặng Tô Ninh Uyên.
Từ đó, Cố Hành Lãnh bắt đầu chú ý Tô Minh Ngọc.
Dàn cảnh từ đầu.
Tô Ninh Uyên mỉm cười.
"Tất nhiên chị đi được. Chị là tiểu thư phủ Tể Tướng, sao lại không?"
"Nhưng... tỷ chỉ là thứ nữ. Mặc gì đi cũng không hợp. Tỷ chẳng có quần áo đẹp."
Lại giả nghèo.
"Không sao, em sẽ tặng chị một bộ."
"Thật sao? Muội tốt quá!"
Tô Minh Ngọc nắm tay nàng, mắt rưng rưng.
Diễn giỏi thật.
Tô Ninh Uyên gọi Thanh Trúc mang ra bộ áo — xanh nhạt, thanh lịch, rất đẹp.
Nhưng —
Đó là áo thường phục. Không phải lễ phục yến tiệc.
Tô Minh Ngọc cầm áo, ngơ ngác.
"Em à... đây có vẻ không phải áo dự tiệc?"
"Không phải sao? Em thấy đẹp mà."
Tô Ninh Uyên cười ngây thơ.
"Hay chị chê? Vậy chị tự chọn trong phòng em đi."
Nàng mở tủ áo — toàn bộ lễ phục lộng lẫy.
Tô Minh Ngọc nhìn, mắt sáng lên. Nhưng nàng ta biết không thể lộ liễu.
"Không, muội tặng gì tỷ mặc nấy. Muội đã tốt lắm rồi."
Ha.
Tô Ninh Uyên gật đầu.
"Vậy chị mặc bộ này nhé. Em tin chị mặc gì cũng đẹp."
Tô Minh Ngọc cầm áo thường phục, cười gượng.
---
Mùng mười lăm. Yến tiệc.
Phủ Trấn Quốc lộng lẫy đèn hoa.
Tô Ninh Uyên khoác lễ phục đỏ, tóc cài trâm phượng — kiều diễm rạng ngời.
Tô Minh Ngọc mặc áo xanh nhạt — đẹp, nhưng rõ ràng không phải đồ dự tiệc. Giữa đám tiểu thư lộng lẫy, nàng ta giống... hạ nhân.
Nhiều tiểu thư nhìn, xì xào.
"Tô nhị tiểu thư mặc thế kia đi dự tiệc?"
"Nghe nói là thứ nữ, bảo sao."
Tô Minh Ngọc cúi đầu, mắt đỏ hoe. Nàng ta chủ động thu mình, tạo hình ảnh "đáng thương".
Nhưng Tô Ninh Uyên không cho nàng ta cơ hội.
"Chị Minh Ngọc!"
Nàng bước đến, cầm tay Tô Minh Ngọc, quay sang đám tiểu thư.
"Các chị đừng hiểu lầm. Chị Ngọc thích phong cách thanh nhã, không thích phô trương. Em rất ngưỡng mộ chị đấy."
Nàng cười rạng rỡ.
"Hơn nữa, anh hùng không luận xuất thân. Chị Ngọc tuy không lớn lên trong phủ, nhưng văn chương thi họa đều giỏi lắm!"
Tô Minh Ngọc cứng mặt.
Cô ấy muốn bị "thương hại". Nhưng Tô Ninh Uyên lại khen.
Khen cao. Khen quá đà.
"Thật vậy? Tô nhị tiểu thư giỏi thế?"
"Tất nhiên! Tại sao không thử?"
Tô Ninh Uyên quay sang chủ nhà.
"Phu nhân, hay cho chúng con thi thơ đi ạ! Chị Ngọc của con làm thơ rất hay!"
Mắt Tô Minh Ngọc co rút.
Nàng ta — sống ở biệt viện xa, được dạy dỗ sơ sài — làm thơ đương nhiên không bằng đích nữ các phủ.
Tô Ninh Uyên đẩy nàng ta lên sân khấu.
Trước mặt hàng trăm bậc quyền quý.
"Chị tự tin đi! Em tin chị!"
Nụ cười ngọt ngào.
Nhưng ánh mắt —
Lạnh như dao.
Tô Minh Ngọc đứng trên sân khấu, mặt trắng bệch.
Đây là lần đầu tiên trong hai kiếp — nàng ta bị đẩy vào thế bị động.
Và ở góc phòng tiệc, Tiêu Dạ Hàn — Hàn Vương — ngồi một mình, nâng ly rượu.
Nhìn Tô Ninh Uyên.
Môi anh cong lên.
"Quả nhiên, không hiền chút nào."