Chương 4: Vương Gia Bí Ẩn

~3 phút đọc 547 từ

Mùng bảy tháng Chạp.

Tô Ninh Uyên mang bình rượu bổ đến Hồi Xuân Đường — tiệm thuốc lớn nhất kinh thành.

"Phiền đại phu kiểm tra, trong rượu này có gì đặc biệt không."

Đại phu già kiểm tra kỹ lưỡng, rồi nhíu mày.

"Trong rượu có Nửa Hạ Thảo. Lượng rất ít, uống một lần không sao. Nhưng nếu uống liên tục ba đến năm năm..."

"Sẽ thế nào?"

"Ngũ tạng suy kiệt, cơ thể gầy mòn, giống như bệnh nặng tự nhiên. Không ai phát hiện là bị đầu độc."

Tô Ninh Uyên gật đầu.

Đúng rồi. Chính xác như kiếp trước.

"Đại phu, phiền viết giấy xác nhận thành phần."

"Được."

Nàng cất giấy xác nhận cẩn thận. Chưa dùng ngay. Chưa đến lúc.

Bước ra khỏi tiệm thuốc, nàng suýt va vào một người.

"Xin lỗi—"

Nàng ngẩng đầu.

Một người đàn ông trẻ đứng trước mặt. Trường bào đen, eo thắt ngọc bội, tóc buộc cao bằng dải lụa bạc. Khuôn mặt lạnh như tuyết, đôi mắt hẹp sắc bén.

Đẹp.

Nhưng không phải vẻ đẹp dịu dàng. Mà là vẻ đẹp nguy hiểm.

Tô Ninh Uyên chưa từng gặp người này.

Kiếp trước cũng chưa.

"Xin hỏi, công tử là?"

Người đó nhìn nàng — ánh mắt quét qua như đọc vị.

"Nàng ra khỏi Hồi Xuân Đường mà tay không, không mua thuốc. Nhưng lại mang theo giấy xác nhận thành phần."

Tô Ninh Uyên cứng người.

Anh ta nhìn thấy?

"Nàng đang điều tra ai đó bị đầu độc. Hoặc — nàng đang chuẩn bị bẫy ai đó."

Giọng anh ta bình thản, như đang bình luận thời tiết.

Tô Ninh Uyên bình tĩnh lại.

"Công tử nói gì, tiểu nữ không hiểu. Xin phép."

Nàng quay đi.

"Tô tiểu thư."

Nàng dừng bước. Anh ta biết nàng?

"Đích nữ phủ Tể Tướng, Tô Ninh Uyên. Mười sáu tuổi, vừa khỏi bệnh. Ta nghe nói tiểu thư hiền lành, ngoan ngoãn."

Anh ta mỉm cười — nụ cười lạnh.

"Nhưng nhìn ánh mắt tiểu thư, ta thấy... không hiền chút nào."

Tô Ninh Uyên quay lại, nhìn thẳng.

"Ngài rốt cuộc là ai?"

"Tiêu Dạ Hàn. Hàn Vương."

Hàn Vương.

Em trai thứ năm của Hoàng đế. Phong vương năm hai mươi tuổi. Nổi tiếng lạnh lùng, không kết giao, không phe phái. Triều đình gọi là "cô lang" — sói cô độc.

Kiếp trước, Tô Ninh Uyên chưa từng giao thiệp với Hàn Vương. Vì Cố Hành Lãnh thuộc phe Thái tử, còn Hàn Vương không thuộc phe nào.

Vậy tại sao kiếp này, anh ta xuất hiện?

"Hàn Vương giá lâm tiệm thuốc, tiểu nữ không dám quấy rầy."

Nàng hành lễ, quay đi.

"Tô tiểu thư."

Lại gọi.

"Nếu muốn đầu độc ai, Nửa Hạ Thảo quá chậm. Ta có thứ nhanh hơn."

Tô Ninh Uyên chân đá vào ngạch cửa, suýt ngã.

"Ta — ta không đầu độc ai!"

"Vậy à."

Tiêu Dạ Hàn quay lưng, bước đi.

"Thú vị."

Giọng anh ta nhẹ bẫng, hòa vào gió.

Tô Ninh Uyên đứng yên, tim đập nhanh.

Không phải vì sợ.

Mà vì —

Người này nguy hiểm.

Rất nguy hiểm.

Và nàng có linh cảm — đây không phải lần cuối họ gặp nhau.

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí