Chương 3: Tô Minh Ngọc
Mùng năm tháng Chạp.
Tuyết rơi lất phất.
Cổng phủ Tể Tướng mở rộng. Kiệu hoa từ biệt viện phía nam chầm chậm đi vào.
Tô Ninh Uyên đứng ở sảnh chính, áo loan phượng đỏ thẫm, tóc vấn cao, trâm ngọc lung linh. Dáng vẻ đĩnh đạc, quyền quý.
Đích nữ phủ Tể Tướng, đón "chị" vào nhà.
Kiệu dừng.
Rèm vén lên.
Một thiếu nữ bước ra — áo trắng giản dị, tóc buông xõa, khuôn mặt thanh tú dịu dàng. Đôi mắt to ướt nước, vẻ sợ sệt.
Tô Minh Ngọc.
Kiếp trước, Tô Ninh Uyên nhìn bộ dạng này mà thương, mà xót. Tưởng chị kế nghèo khó, đáng thương.
Kiếp này, nàng nhìn thấy rõ.
Áo trắng giản dị — cố tình mặc để tạo hình ảnh "con nhà nghèo đáng thương", gây thiện cảm.
Tóc buông xõa — không vấn tóc, vì muốn tỏ ra "không biết phép tắc, cần người dạy dỗ".
Mắt ướt nước — nhưng tay nàng ta nắm chặt, lóng tay trắng bệch. Không phải sợ. Mà là toan tính.
Giỏi.
Tô Ninh Uyên bước tới, nõn nà cười.
"Chị Minh Ngọc, em là Ninh Uyên. Chào chị."
Nàng hành lễ — lễ của đích nữ đón thứ nữ. Đúng phép, không thiếu, nhưng cũng không thừa.
Tô Minh Ngọc vội vàng đáp lễ.
"Muội... muội là đích nữ, sao lại hành lễ trước? Tỷ không dám nhận."
Giọng nàng ta run run, mắt đỏ hoe.
Domestics trong phủ nhìn, ai cũng thấy Minh Ngọc "đáng thương".
Tô Ninh Uyên vẫn cười.
"Chị là chị, em là em. Phép tắc là phép tắc. Chị đừng ngại."
Rồi nàng nắm tay Tô Minh Ngọc.
"Cha đã giao em dạy chị phép tắc trong phủ. Từ nay, chị cứ hỏi em bất kỳ điều gì."
Tô Minh Ngọc khẽ giật tay — nhưng Tô Ninh Uyên nắm chặt.
Bốn mắt nhìn nhau.
Tô Minh Ngọc: cười hiền.
Tô Ninh Uyên: cười ngọt.
Hai nụ cười, không ai thật.
---
Phòng được sắp xếp cho Tô Minh Ngọc ở viện Mộc Lan — viện đẹp thứ ba trong phủ.
Kiếp trước, Tô Ninh Uyên nhường viện Sen Đỏ — viện đẹp nhất — cho Minh Ngọc. Vì "chị khổ lâu rồi, nên ở chỗ tốt".
Kiếp này?
"Viện Mộc Lan ổn chứ chị? Hơi nhỏ, nhưng ấm áp."
Tô Minh Ngọc nhìn quanh, mắt chớp chớp.
"Đẹp lắm. Tỷ quen ở nhà nhỏ rồi, chẗ này quá rộng rãi."
Lại giả nghèo.
Tô Ninh Uyên gật đầu.
"Vậy chị nghỉ ngơi. Tối nay có bữa tiệc đón chị, em sẽ cho người mang quần áo mới đến."
Nàng quay đi.
Vừa ra khỏi cửa, nụ cười biến mất.
"Thanh Trúc."
"Dạ."
"Đặt người canh viện Mộc Lan. Mọi người ra vào, ghi lại hết."
"Vâng."
Thanh Trúc nhìn tiểu thư, tim đập nhanh.
Tiểu thư ngã xuống hồ một lần, tỉnh dậy thành người khác.
---
Tối hôm đó, bữa tiệc.
Cả gia đình ngồi quanh bàn. Tô Hoài An ngồi chủ vị, bên trái là Đại phu nhân Lâm Uyển Nhi, bên phải là Lý thị — mẹ ruột Tô Minh Ngọc.
Lý thị — kiếp trước, bà ta giấu thuốc độc trong rượu bổ gửi cho Đại phu nhân. Suốt năm năm.
Tô Ninh Uyên nhìn Lý thị, mắt lạnh.
Bà ta cười, nâng ly rượu.
"Đại phu nhân, thiếp cảm ơn phu nhân đã chăm sóc Minh Ngọc."
Lâm Uyển Nhi cười hiền.
"Chị em một nhà, đáng lẽ phải thế."
Tô Minh Ngọc ngồi cạnh Lý thị, khẽ cúi đầu, vẻ e thẹn.
Nhưng mắt nàng ta — lướt qua căn phòng, đánh giá mọi thứ. Bàn ăn, ghế ngồi, trang sức Đại phu nhân, quần áo Tô Ninh Uyên.
Tính toán.
Cả đời nàng ta đều đang tính toán.
Bữa tiệc diễn ra ấm cúng. Tô Minh Ngọc nói ít, cười nhiều, gây thiện cảm với tất cả.
Nhưng Tô Ninh Uyên chờ.
Và nó đến.
Khi Lý thị rót rượu mời Đại phu nhân —
"Dạ, rượu bổ thiếp tự nấu, mời phu nhân."
Lâm Uyển Nhi đưa tay đón ly.
"Đợi đã."
Tô Ninh Uyên nhanh tay đỡ ly rượu.
"Con uống thử trước cho mẹ. Rượu bổ nên con cũng muốn nếm."
Nàng đưa ly lên môi — nhưng không uống. Chỉ ngửi.
Mùi rượu nếp. Mùi đại táo.
Và — nhạt lắm, gần như không nhận ra — mùi đắng.
Nửa Hạ Thảo.
Loại thảo dược vô hại nếu uống một lần. Nhưng uống lâu dài, sẽ từ từ phá hủy ngũ tạng.
Đúng như kiếp trước.
Tô Ninh Uyên đặt ly xuống, mỉm cười.
"Rượu ngon lắm ạ. Nhưng mẹ con dạo này dạ dày không tốt, để con mang về phòng cho mẹ uống từ từ."
Nàng cầm bình rượu, không cho ai phản đối.
Lý thị cứng người.
Tô Minh Ngọc cúi mặt, che đi ánh mắt sắc lạnh thoáng qua.
Và Tô Ninh Uyên — cầm bình rượu, bước đi thanh thản.
Bước đi đầu tiên.
Ngăn chặn âm mưu đầu tiên.
Còn nhiều lắm.
Nhưng không sao.
Nàng có cả một kiếp người để chuẩn bị.