Chương 2: Bước Đi Đầu Tiên
Thanh Tùng là nha hoàn thứ hai của Tô Ninh Uyên — nhanh nhẹn, khôn ngoan, nhưng kiếp trước bị Tô Minh Ngọc mua chuộc, phản bội tiểu thư.
Lần này, Tô Ninh Uyên không vội xử lý.
Nàng cần biết Thanh Tùng đã bị mua chuộc chưa, hay chưa kịp.
"Thanh Tùng, ta muốn hỏi. Gần đây trong phủ có gì khác lạ không?"
Thanh Tùng — cô gái nhỏ nhắn, lanh lợi — ngẩn ra.
"Dạ thưa tiểu thư, không có gì khác ạ. À, nghe nói lão gia sắp đón một vị tiểu thư từ ngoài về phủ."
"Tiểu thư nào?"
"Con gái của Lý phu nhân — thiếp thất ở biệt viện phía nam. Cũng họ Tô, Tô Minh Ngọc."
Thanh Tùng nói bình thường, không có dấu hiệu che giấu.
Vậy là chưa bị mua chuộc. Kiếp trước, Tô Minh Ngọc mua chuộc Thanh Tùng sau khi vào phủ hai tháng.
Tốt. Còn thời gian.
"Thanh Tùng, ta giao ngươi một việc. Bí mật dò la Lý phu nhân và Tô Minh Ngọc. Mọi hành động, mọi người qua lại biệt viện phía nam, đều báo cho ta."
Thanh Tùng ngạc nhiên.
"Tiểu thư, vì sao?"
"Ngươi không cần hỏi vì sao. Chỉ cần làm."
Giọng Tô Ninh Uyên lạnh hẳn — khác hoàn toàn với vẻ hiền lành ngày thường.
Thanh Tùng rùng mình, vội cúi đầu.
"Dạ vâng!"
---
Bước đi thứ nhất: Giữ chân Thanh Tùng.
Bước đi thứ hai: Gặp cha.
Tô Ninh Uyên khoác áo choàng, đi thẳng đến thư phòng.
Tể Tướng Tô Hoài An — cha nàng — đang ngồi đọc tấu chương. Đàn ông trung niên, dáng vẻ nghiêm nghị nhưng đôi mắt có nét hiền hòa.
Kiếp trước, cha yêu nàng nhất. Nhưng cũng vì quá bận việc triều đình mà không nhận ra sói đội lốt cừu trong nhà.
"Cha."
Tô Hoài An ngẩng đầu, ngạc nhiên.
"Uyên nhi? Con đã khỏe chưa? Sao không nằm nghỉ?"
"Con khỏe rồi ạ."
Nàng ngồi xuống, rót trà cho cha.
"Cha, con nghe nói cha sắp đón Tô Minh Ngọc vào phủ?"
Tô Hoài An đặt tấu chương xuống, thở dài.
"Con biết rồi à. Lý thị... dù sao cũng là thiếp thất của cha. Minh Ngọc là con gái cha, đáng lẽ phải được giáo dưỡng trong phủ từ lâu."
"Con không phản đối."
Tô Hoài An sững lại.
"Thật sao?"
"Đương nhiên. Chị em một nhà, lẽ ra phải ở cùng nhau."
Nàng mỉm cười — nụ cười ngọt ngào, ngây thơ, y hệt kiếp trước.
Nhưng đôi mắt nàng, lần đầu tiên, lạnh như băng.
"Chỉ là, con muốn đề nghị với cha. Khi Tô Minh Ngọc vào phủ, hãy để con đích thân dạy dỗ chị ấy phép tắc."
Tô Hoài An vui mừng.
"Con ngoan! Tốt lắm! Cha rất mừng con không ganh ghét chị em."
"Con sao lại ganh ghét? Con là đích nữ, là trưởng nữ. Có gì phải ganh?"
Nàng cúi đầu, che nụ cười.
Kiếp trước, nàng dại dột nhường hết cho Tô Minh Ngọc. Phòng đẹp, quần áo đẹp, trang sức đẹp — tất cả đều nhường.
Kiếp này?
Nàng sẽ cho Tô Minh Ngọc biết, đích nữ là đích nữ. Thứ nữ là thứ nữ.
Ranh giới đó, không ai được vượt qua.
---
Bước đi thứ ba: Thăm mẹ.
Chính viện — nơi mẹ nàng, Đại phu nhân Lâm Uyển Nhi, cai quản nội viện.
Mẹ nàng — kiếp trước bị thuốc độc mà Lý thị ngấm ngầm cho vào thức ăn suốt nhiều năm. Sức khỏe suy kiệt dần, cuối cùng bị ép uống độc dược tự vẫn.
Nàng bước vào. Mẹ đang vá áo.
Nhìn thấy mẹ khỏe mạnh, Tô Ninh Uyên suýt khóc.
Nhưng nàng nén lại.
"Mẹ."
"Uyên nhi!"
Lâm Uyển Nhi buông áo, ôm con gái.
"Sao mặt con tái thế? Đã ăn gì chưa?"
"Mẹ, từ nay đồ ăn trong phủ, mẹ chỉ ăn do Thanh Trúc nấu. Không nhận đồ ăn từ bất kỳ ai khác."
Lâm Uyển Nhi ngạc nhiên.
"Con nói gì vậy?"
"Mẹ tin con, được không?"
Đôi mắt Tô Ninh Uyên — nghiêm túc, sâu thẳm — khiến Lâm Uyển Nhi giật mình.
Con gái nàng... sao bỗng nhiên trưởng thành đến thế?
"Được. Mẹ nghe con."
Tô Ninh Uyên ôm mẹ thật chặt.
Kiếp này, nàng sẽ bảo vệ mẹ.
Dù phải đối đầu cả thế gian.