Chương 1: Mở Mắt
Đau.
Toàn thân đau như bị ngàn mũi kim đâm.
Tô Ninh Uyên muốn hét, nhưng cổ họng nàng khô rát, không phát ra tiếng.
Trong đầu nàng, ký ức cuối cùng hiện lên rõ mồn một.
Lửa. Lửa cháy khắp phủ Tể Tướng.
Tiếng la hét. Tiếng kiếm. Tiếng máu chảy.
Mẹ ruột nàng bị ép uống thuốc độc, chết trước mặt nàng.
Cha nàng bị khép tội phản nghịch, chém đầu giữa chợ.
Và chị kế Tô Minh Ngọc — đứng trên lầu cao, khoác long bào hoàng hậu, nhìn xuống nàng bị trói dưới giá treo cổ.
"Muội à, ta luôn cảm ơn muội. Nếu không có sự ngây thơ của muội, ta sao có được ngày hôm nay?"
Bên cạnh Tô Minh Ngọc, Cố Hành lãnh — chồng nàng — đứng lặng lẽ. Nhìn nàng bị treo cổ mà mặt không đổi sắc.
Người đàn ông nàng yêu mười năm, vì hắn hy sinh tất cả, lại là kẻ đứng sau mọi chuyện.
"Ninh Uyên, nàng quá ngốc."
Đó là câu cuối cùng nàng nghe trước khi chết.
Rồi — nàng mở mắt.
Ánh sáng.
Trần nhà gỗ quen thuộc. Rèm hoa sen. Mùi trầm hương nhẹ.
Đây là... phòng của nàng. Phòng nàng ở phủ Tể Tướng.
Phủ chưa cháy?
"Tiểu thư! Tiểu thư tỉnh rồi!"
Một cô gái trẻ lao đến bên giường, mắt đỏ hoe.
Thanh Trúc. Nha hoàn thân tín.
Thiếu nữ này — kiếp trước bị Tô Minh Ngọc sai người bán vào thanh lâu. Chết trong tủi nhục.
Nước mắt ứa ra.
"Tiểu thư, đừng khóc! Ngự y nói tiểu thư chỉ bị cảm lạnh, nghỉ mấy ngày là khỏi."
Cảm lạnh.
Nàng nhớ ra. Năm mười sáu tuổi, nàng bị ngã xuống hồ sen mùa đông. Nằm liệt giường nửa tháng.
Và chính trong nửa tháng đó, Tô Minh Ngọc — con gái của thiếp thất nhà cha — được đưa vào phủ.
Từ đó, mọi bi kịch bắt đầu.
"Thanh Trúc."
Giọng nàng khàn đặc.
"Hôm nay... ngày mấy?"
"Dạ, mùng ba tháng Chạp, năm Kiến An thứ mười hai ạ."
Mùng ba tháng Chạp.
Mùng năm, Tô Minh Ngọc vào phủ.
Còn hai ngày.
Tô Ninh Uyên nằm yên, nhìn lên trần nhà.
Nước mắt đã khô.
Thay vào đó là sự bình tĩnh lạnh lùng chưa từng có.
Nàng sống lại.
Trời cho nàng cơ hội.
Kiếp trước, nàng là thiên kim ngây thơ, tin người mù quáng, yêu sai, thương sai, cuối cùng chết oan.
Kiếp này?
Nàng sẽ không mắc sai lầm nào nữa.
Tô Minh Ngọc, ngươi muốn vào phủ? Được. Ta sẽ chào đón.
Cố Hành Lãnh, ngươi muốn lợi dụng ta? Được. Nhưng lần này, ai lợi dụng ai, hãy chờ xem.
Nàng ngồi dậy.
"Thanh Trúc, mang nước ấm cho ta. Và gọi Thanh Tùng đến."
"Dạ!"
Thanh Trúc chạy đi, mừng rỡ thấy tiểu thư tỉnh táo.
Tô Ninh Uyên đứng trước gương đồng.
Khuôn mặt mười sáu tuổi nhìn lại nàng. Trẻ. Trong sáng. Chưa bị cuộc đời vùi dập.
Nàng mỉm cười.
Nụ cười lạnh.
"Chào mừng ta trở lại."