Chương 6: Thi Thơ
Sân khấu yến tiệc.
Tô Minh Ngọc đứng trước trăm vị quyền quý, tay nắm chặt sau lưng.
Đề thi: vịnh tuyết.
Xung quanh, các tiểu thư đại gia lần lượt ngâm thơ — uyên bác, tao nhã. Đều được dạy dỗ từ nhỏ bởi danh sư.
Còn nàng — lớn lên ở biệt viện xa, sách cũng không đủ đọc.
Minh Ngọc hít sâu.
Bình tĩnh. Nàng tự nhủ. Ít nhất phải làm một bài tàm tạm.
Nàng ngâm:
"Tuyết rơi phủ trắng đường đê, Mai vàng ẩn nụ, xuân về chưa hay."
Giọng nhẹ, run run.
Bài thơ... tạm. Không dở hẳn. Nhưng so với các tiểu thư dòng dõi — thiếu chiều sâu, thiếu điển tích.
Xì xào.
"Cũng bình thường nhỉ."
"Không xứng con gái phủ Tể Tướng."
Minh Ngọc cúi đầu, mắt đỏ.
Trông — đáng thương.
Nhưng Tô Ninh Uyên biết: trong đầu nàng ta đang tính toán. Nước mắt này, để mọi người thương hại.
Và quả nhiên —
Một tiểu thư bước ra:
"Ôi, Tô nhị tiểu thư đừng buồn! Chị biết hoàn cảnh em khó khăn mà. Ai cũng hiểu."
Thêm người phụ họa:
"Đúng đấy, thơ chưa hay nhưng em còn trẻ, cố gắng là được."
Dư luận quay — từ chê sang thương.
Minh Ngọc vừa biến thất bại thành vũ khí tình cảm.
Giỏi.
Nhưng Tô Ninh Uyên không cho nàng ta hưởng chiến thắng.
Nàng bước lên sân khấu.
"Các chị ơi, để em ngâm một bài tặng chị Ngọc!"
Nàng mỉm cười, giọng trong veo:
"Ngọc kia chưa giũa chưa mài, Đã mang tiếng đẹp, người ngoài khen thay. Buông rèm đợi gió đông bay, Mai sau ngọc sáng — ai hay thuở nào."
Im lặng.
Rồi — tiếng vỗ tay.
Bài thơ hay — nhưng ý thâm.
"Ngọc chưa giũa" — ngầm nói Minh Ngọc chưa đủ tầm.
"Buông rèm đợi gió" — ngầm nói nàng ta thụ động, chờ người khác mở đường.
"Ai hay thuở nào" — ngầm nói đừng vội khoe.
Những người tinh ý hiểu ngay. Ánh mắt nhìn Minh Ngọc thay đổi — không còn thương hại, mà dò xét.
Minh Ngọc cứng mặt.
Nàng ta hiểu. Từng chữ.
Nhưng trước mặt mọi người, nàng ta chỉ có thể cười.
"Muội ngâm hay quá. Tỷ... cảm ơn muội."
Giọng run nhẹ. Tức giận giấu sau nụ cười.
Tô Ninh Uyên nắm tay nàng ta, cười ngọt.
"Chị em mà. Không cần khách sáo."
Vả mặt. Lần hai.
Nhẹ nhàng. Không vết máu. Nhưng đau đến tận xương.