Chương 6: Bóng mây năm cũ
Tháng mười hai năm 2018.
Khí trời Sài Gòn bắt đầu se lạnh vào những buổi sớm mai. Những cơn mưa rào cuối mùa cũng dần lùi bước, nhường chỗ cho những làn gió mang theo chút hơi sương.
Hôm nay là ngày 15 tháng 12.
Thanh Hà đứng trước gương trong phòng tắm, nhìn hình ảnh phản chiếu của chính mình. Ba mốt tuổi. Khóe mắt chưa xuất hiện dấu chân chim, làn da vẫn căng mịn nhờ cuộc sống không quá nhiều áp lực. Nhưng sâu thẳm trong đôi mắt đen ấy là một nỗi lo âu vô hình đang cắn rứt.
Ở kiếp trước, chính vào tháng mười hai của năm 2018, Mai Linh đã vĩnh viễn nhắm mắt trên giường bệnh sau sáu tháng kiên cường chống chọi với căn bệnh ung thư phổi. Đó là cái giá mà Thanh Hà phải trả cho sự thờ ơ của mình thời đại học — một người bạn duy nhất sẵn sàng mắng cô không thương tiếc đã ra đi trong lúc cô bận rộn ký kết một bản hợp đồng trị giá vài chục tỷ.
'Mẹ ơi! Xong chưa mẹ?' Tiếng bé An gọi vóng từ ngoài phòng khách cắt ngang dòng suy nghĩ của cô.
'Mẹ ra ngay đây!' Thanh Hà vươn tay rửa mặt, lau khô bằng khăn bông mềm mại.
Cô bước ra ngoài. Bé An đang ngồi trên cổ Minh Khôi, cười khanh khách khi anh giả làm ngựa phi quanh sofa. Căn hộ nhỏ ngập tràn tiếng cười.
Tối hôm đó, gia đình cô và Mai Linh tụ tập ăn lẩu tại nhà. Mai Linh — tóc uốn xoăn nhẹ, khuôn mặt hồng hào đầy sức sống — vừa gắp một miếng thịt bò vừa thao thao bất tuyệt về ông sếp khó tính ở trường tiểu học. Thanh Hà ngồi đối diện, nhấp một ngụm bia, cảm nhận niềm hạnh phúc trào dâng trong lồng ngực. Mai Linh vẫn sống. Khỏe mạnh. Đang phàn nàn về công việc.
Đêm đó, sau khi tiệc tàn, Minh Khôi ôm cô ngủ say, Thanh Hà lại trằn trọc. Định mệnh của Mai Linh đã bị phá vỡ. Vậy còn định mệnh của chính cô? Bốn năm nữa, năm 2022, liệu cô có gặp lại tai nạn giao thông tàn khốc năm xưa?
Sáng hôm sau, cô bước chân vào văn phòng nhỏ của công ty tư vấn 'Hòa Phát' do cô thành lập. Tên công ty không còn là 'Hà Phát' kiêu ngạo tung hoành ngang dọc kiếp trước, mà chỉ là một chữ 'Hòa' — hòa bình, tĩnh lặng.
Tuy nhiên, sự tĩnh lặng ấy không kéo dài được bao lâu.
Trưởng phòng kinh doanh, Tuấn, gõ cửa bước vào, gương mặt tái nhợt. 'Chị Hà, em vừa nhận được một văn bản từ Tập đoàn Phát Đạt. Họ... họ ngỏ ý muốn thâu tóm công ty mình.'
'Phát Đạt?' Thanh Hà nhíu mày. Tập đoàn bất động sản và tài chính mới nổi trong ba năm qua, nổi tiếng với những vụ thâu tóm tàn độc, không để lại cho đối thủ đường lui. Họ giống hệt phong cách của Thanh Hà ở kiếp trước.
Cô mở tài liệu mà Tuấn đặt lên bàn. Bên dưới thư ngỏ mua lại với giá bèo bọt là một chữ ký sắc lẹm, quen thuộc đến mức khiến cơ thể cô ớn lạnh: *Lê Hoàng Sơn - Tổng Giám đốc.*
Lê Hoàng Sơn.
Cánh tay phải đắc lực của cô kiếp trước. Kẻ đã thâu tóm vô số mảnh đất vàng dưới sự chỉ đạo của cô, trước khi bị chính tay cô đẩy vào tù vì tội tham ô năm 2020.
Ở kiếp này, vì Thanh Hà không đi con đường cũ, không dấn thân vào để xây dựng đế chế bất động sản, thị trường vô tình tạo ra một khoảng trống. Và Hoàng Sơn — gã đàn ông tham vọng đầy dã tâm ấy — đã lanh lẹ bước vào lấp đầy nó, không có bất kỳ 'nữ cường nhân' nào dọn dẹp và kiềm chế hắn. Hắn đã thay thế cô trở thành 'hắc nguyệt quang' của giới kinh doanh Sài Gòn.
'Chị Hà?' Tuấn rụt rè gọi khi thấy sắc mặt sếp mình đông cứng. 'Họ bảo nếu mình không đồng ý bán, họ sẽ dùng biện pháp mạnh.'
Mục tiêu của Phát Đạt, theo phân tích sơ bộ, không phải là mảng kinh doanh tư vấn doanh nghiệp nhỏ bé của cô. Thứ bọn chúng thực sự muốn là một mảnh đất rộng hai hecta ở ngoại ô Bình Chánh mà Thanh Hà mua từ năm 2008 bằng số tiền gia sư dành dụm, hiện đang dùng làm trụ sở kho bãi tạm thời. Đó vô tình lại là vị trí lõi, án ngữ ngay trung tâm của một đại dự án mà Phát Đạt đang ráo riết gom đất.
'Hiệu ứng cánh bướm,' Thanh Hà lẩm bẩm trong miệng.
Bởi vì cô từ bỏ quyền lực, chọn một cuộc sống bình yên, điều đó vô tình khiến cái ác có môi trường để sinh sôi và lớn mạnh không kiểm soát. Và giờ đây, bóng mây của năm cũ lại kéo thẳng đến che khuất bầu trời nhỏ bé yên bình của cô. Hoàng Sơn, không biết vô tình hay hữu ý, đang đập cửa nhà cô.
'Trả lời họ thế nào đây chị?' Tuấn hỏi, giọng lấp lửng.
Thanh Hà nhìn chằm chằm vào nét chữ ký kiêu ngạo của Hoàng Sơn. Trong mười ba năm qua, cô đã sống như một dòng nước êm đềm, giấu đi bộ móng vuốt sắc nhọn của một nữ tổng giám đốc đã từng nghiền nát hàng chục đối thủ cạnh tranh sừng sỏ.
Cô tưởng mình đã vứt bỏ được con người máu lạnh đó. Cô tưởng cuộc sống bình dị là áo giáp an toàn nhất.
Nhưng khi nhìn thấy cái tên Lê Hoàng Sơn chễm chệ thị uy, một thứ gì đó nguyên thủy, tàn nhẫn và lạnh lẽo chôn sâu trong máu cô bắt đầu bừng tỉnh. Đôi mắt đen quen thuộc vốn dịu dàng nhìn chồng con bỗng nhiên sắc lạnh.
'Bảo với họ,' Thanh Hà ngẩng lên, ánh mắt bén như một lưỡi dao bầu lướt qua khoảng không. 'Tôi không bán. Cho dù là một mét vuông đất, cũng không bán.'
Tuấn bỗng thấy sống lưng lạnh toát. Lần đầu tiên trong năm năm nay làm việc cùng chị Hà — một người phụ nữ luôn dĩ hòa vi quý, từ tốn và nhẹ nhàng — cậu thấy một luồng sát khí tỏa ra, nghẹn đặc cả căn phòng làm việc.