Chương 5: Kết thúc và bắt đầu
Ba năm sau. Tháng sáu, 2008.
Thanh Hà đứng trên ban công căn hộ nhỏ ở quận Bình Thạnh, nhìn Sài Gòn trong ánh hoàng hôn. Thành phố đang thay đổi — những tòa nhà cao tầng mọc lên, đường xá được mở rộng, và nền kinh tế đang sôi sục trước cơn bão khủng hoảng mà chỉ có cô biết sẽ đến.
Căn hộ này — hai phòng ngủ, một phòng khách nhỏ — là thành quả đầu tiên của cô. Mua bằng tiền tự kiếm, không vay ngân hàng, không nhờ ai. Đất Thủ Đức mà cô mua năm 2006 đã tăng giá gấp ba. Cổ phiếu ngân hàng mà cô đầu tư đã mang lại lợi nhuận hai trăm phần trăm. Và cô đã bán tất cả — đúng sáu tháng trước khi thị trường sụp đổ.
Không ai hiểu tại sao cô sinh viên mới ra trường lại biết đầu tư giỏi đến vậy. Người ta đồn đại — con nhà giàu, có người chỉ bảo, may mắn, hoặc đơn giản là thiên tài. Cô chỉ cười và không giải thích.
Nhưng tiền bạc không phải điều khiến cô vui nhất trong ba năm qua.
'Hà ơi, anh nấu xong rồi!'
Giọng Minh Khôi vọng ra từ bếp, kèm theo mùi cá kho tộ thơm lừng. Thanh Hà quay vào, nhìn anh đang tất bật bày biện bàn ăn — anh mặc áo thun, quần short, tóc hơi dài hơn hồi đại học, vẫn xoăn tự nhiên.
Sau ba năm yêu nhau, Minh Khôi vẫn không thay đổi. Vẫn chân thành, cần mẫn, kiên nhẫn. Anh ra trường với tấm bằng kỹ sư điện, làm việc cho một công ty Nhật ở khu công nghiệp. Lương không cao, nhưng anh không than phiền — anh gửi một nửa về quê cho gia đình, một nửa dành dụm.
Điều duy nhất khác so với đời trước? Anh hạnh phúc. Đôi mắt anh sáng hơn, nụ cười rộng hơn, tiếng cười vang hơn. Vì anh có cô.
'Cá kho tộ hả? Sang dữ.' Thanh Hà ngồi xuống, gắp một miếng.
'Hôm nay ngày đặc biệt mà.' Anh ngồi đối diện, rót nước cho cô.
'Đặc biệt gì?'
Minh Khôi cười bí ẩn — nụ cười mà cô đã học cách đọc sau ba năm. Nụ cười 'tao có chuyện quan trọng muốn nói nhưng chưa biết bắt đầu từ đâu.'
'Ăn đi rồi nói.' Cô giả vờ bình thản, nhưng tim đập nhanh hơn.
Họ ăn trong im lặng. Tiếng đũa chạm bát, tiếng quạt máy quay chậm, tiếng xe cộ xa xa vọng lên từ đường phố. Bữa cơm đơn giản — cá kho tộ, canh rau ngót, dưa leo — nhưng Thanh Hà thấy ngon hơn bất cứ bữa tiệc sang trọng nào trong đời trước.
Sau bữa cơm, Minh Khôi rửa bát — anh luôn giành rửa bát. Thanh Hà pha trà, hai ly, đặt lên bàn nhỏ ở ban công.
Hoàng hôn tắt dần. Đèn thành phố bắt đầu sáng lên, lung linh như một dải ngân hà trải dọc theo sông Sài Gòn.
Minh Khôi ra ban công, ngồi xuống cạnh cô. Anh uống một ngụm trà, rồi đặt ly xuống.
'Hà.'
'Ừ?'
Anh quay sang nhìn cô. Đôi mắt đen, nghiêm túc, ấm áp — đôi mắt mà cô đã yêu trong cả hai kiếp.
'Tao biết tao không giàu. Không giỏi. Không có gì đặc biệt.'
'Khôi—'
'Để tao nói hết.' Anh nắm tay cô, ngón tay hơi run. 'Tao chỉ là một thằng kỹ sư bình thường. Lương đủ sống, không dư. Không có xe hơi, không có nhà to. Tao không thể cho mày cuộc sống sang chảnh.'
'Tao không cần—'
'Nhưng.' Anh siết tay cô chặt hơn. 'Tao hứa — tao sẽ luôn để bông hoa trên ghi-đông xe cho mày mỗi sáng. Sẽ luôn nhắn goodnight mỗi tối. Sẽ luôn mang áo mưa dự phòng trong cặp phòng trường hợp mày quên. Sẽ luôn nấu cá kho tộ mỗi khi mày buồn. Và sẽ luôn — luôn — ở đây. Chờ mày. Bất kể chuyện gì xảy ra.'
Anh rút từ trong túi quần ra một chiếc hộp nhỏ. Nhung đỏ, cũ — có lẽ mua ở tiệm vàng nhỏ nào đó ven đường.
Mở hộp ra. Một chiếc nhẫn bạc đơn giản, mặt đính một viên đá nhỏ trong suốt. Không phải kim cương — có lẽ là đá pha lê. Nhưng nó lấp lánh dưới ánh đèn thành phố, lung linh như sao.
'Lâm Thanh Hà. Mày chịu lấy tao không?'
Thanh Hà nhìn chiếc nhẫn. Rồi nhìn anh. Rồi nhìn chiếc nhẫn lần nữa.
Trong đời trước, ở tuổi ba mươi lăm, cô có một bộ sưu tập trang sức Cartier. Kim cương, vàng trắng, ngọc trai. Tất cả cô tự mua cho mình. Không ai tặng.
Chiếc nhẫn trước mặt — rẻ hơn một ly cà phê Starbucks ở đời trước. Nhưng nó nặng hơn tất cả — vì nó mang theo cả trái tim của một người đàn ông đã yêu cô bằng thứ tình yêu kiên nhẫn nhất thế gian.
Nước mắt chảy xuống. Lần này, cô không cố giấu.
'Tao chờ câu này...' Giọng cô nghẹn. 'Lâu hơn mày tưởng.'
Cô đưa tay ra. Minh Khôi — tay vẫn run — đeo chiếc nhẫn vào ngón áp út cô. Vừa khít.
'Vậy là... ừ hả?' Anh hỏi, giọng nhỏ như sợ cô đổi ý.
'Ừ.' Cô cười, nước mắt vẫn chảy. 'Ừ, tao lấy mày. Đời này kiếp này.'
Minh Khôi kéo cô vào lòng. Ôm thật chặt. Thanh Hà dụi đầu vào ngực anh, nghe nhịp tim anh đập — nhanh, mạnh, vui.
Không penthouse tầng 40. Không Mercedes. Không danh hiệu CEO.
Chỉ có căn hộ nhỏ ở Bình Thạnh, bàn ăn có cá kho tộ, ban công nhìn ra thành phố, và người đàn ông ôm cô trong hoàng hôn.
Đủ rồi. Hơn cả đủ.
---
Một tháng sau đám cưới nhỏ — chỉ có gia đình và bạn bè thân — Thanh Hà kéo Mai Linh đi khám sức khỏe tổng quát.
'Mày bị điên hả? Tao khỏe re mà!' Mai Linh la oai oái.
'Đi. Không cãi.' Thanh Hà nắm tay bạn, giọng không cho phép bàn cãi. 'Tao đặt lịch rồi. Tao trả tiền. Mày chỉ cần ngồi đó.'
Kết quả: phổi trái có một nốt mờ nhỏ. Bác sĩ nói cần theo dõi thêm. Mai Linh sợ xanh mặt. Thanh Hà ôm bạn, nói: 'Không sao. Phát hiện sớm là tốt. Tao sẽ ở đây.'
Sáu tháng sau, nốt mờ biến mất sau điều trị. Mai Linh — người bạn đã chết năm 2018 trong đời trước — khỏe mạnh, cười nói rộn ràng, mắng Thanh Hà là 'con bà chị hay lo.'
Thanh Hà cười. Nước mắt biết ơn lại chảy — cô hay khóc hơn kiếp trước. Có lẽ vì kiếp này, cô cho phép mình mềm yếu.
---
Mười năm sau. Năm 2018.
Thanh Hà — ba mươi mốt tuổi — ngồi ở bàn làm việc trong công ty tư vấn kinh doanh nhỏ do cô thành lập. Không phải tập đoàn nghìn tỷ. Chỉ là một công ty mười nhân viên, chuyên tư vấn cho doanh nghiệp vừa và nhỏ.
Nhỏ — nhưng là của cô. Và cô về nhà đúng sáu giờ mỗi ngày.
Minh Khôi đón con trai ở trường mẫu giáo. Con bé — Trần Thanh An, ba tuổi — hét toáng lên mỗi khi thấy mẹ về: 'Mẹ ơi! Mẹ về rồi!'
Mai Linh — giờ là giáo viên tiểu học, khỏe mạnh, sắp lấy chồng — ghé qua ăn cơm mỗi tối thứ bảy.
Bữa cơm nhỏ. Cá kho tộ — vẫn là món ruột của Minh Khôi. Canh rau ngót. Tiếng cười của con trẻ. Tiếng Mai Linh kể chuyện học sinh. Tiếng Minh Khôi cãi nhau với Mai Linh về đội bóng nào hay hơn.
Thanh Hà ngồi ở đầu bàn, nhìn mọi người, mỉm cười.
Trong đời trước, năm 2018, cô đang ngồi một mình trong penthouse tầng 40, uống rượu vang, nhìn tin nhắn duy nhất trên điện thoại: 'Cô Hà, meeting 8 giờ sáng mai.'
Bây giờ — điện thoại cô đầy tin nhắn: Mai Linh gửi ảnh chó mèo, Minh Khôi nhắn 'anh đón con rồi, em về sớm nhé ❤️,' mẹ cô nhắn 'con ơi cuối tuần về ngoại chơi.'
Cô không có hai trăm tỷ. Không có penthouse. Không có Mercedes.
Nhưng cô có một căn nhà ấm. Một người chồng yêu cô từ ngày đầu. Một đứa con khỏe mạnh. Một người bạn thân còn sống.
Và mỗi sáng — trên ghi-đông xe đạp dựng ngoài cửa — vẫn có một bông hoa dại.
Mười ba năm rồi. Minh Khôi chưa bao giờ quên.
---
Đêm khuya. Con đã ngủ. Mai Linh đã về.
Thanh Hà nằm cạnh Minh Khôi trên giường, đầu tựa vào vai anh. Anh đọc sách — vẫn đọc sách kỹ thuật, dù giờ anh đã là trưởng phòng.
'Anh.' Cô gọi nhỏ.
'Ừ?'
'Anh có bao giờ... hối hận không? Vì chọn em?'
Anh đặt sách xuống, quay sang nhìn cô. Đôi mắt đen — giờ có thêm vài nếp nhăn ở khóe — vẫn ấm áp như ngày đầu.
'Hối hận à? Tao—' Anh dừng lại, cười. 'Anh — hối hận? Không bao giờ. Ngày nào cũng thấy mình may mắn.'
Thanh Hà ôm chặt chồng. Nước mắt lại ứa ra — bao nhiêu năm rồi, cô vẫn hay khóc khi hạnh phúc.
'Em cũng vậy.' Cô thì thầm vào vai anh. 'Cả đời này, em không hối hận.'
Lần này — thật sự không.
--- HẾT ---