Chương 7: Lựa chọn của người làm mẹ

~9 phút đọc 1.794 từ

Sự từ chối công khai của Thanh Hà giống như ném đá vào giữa tổ ong vò vẽ.

Chỉ ba ngày sau, Hoàng Sơn dường như đã lột bỏ lớp mặt nạ thương lượng, và bắt đầu ra tay. Không phải bằng những cuộc đàm phán lịch sự trên bàn họp, mà bằng những đòn triệt hạ khốc liệt mang đậm phong cách thao túng, đánh thẳng vào dạ dày của đối phương.

Hai khách hàng lớn nhất của công ty tư vấn đột ngột đơn phương chấm dứt hợp đồng với cớ không minh bạch. Ngay sau đó, cơ quan thuế đến kiểm tra sổ sách một cách bất thường do có 'đơn tố cáo ẩn danh'. Thậm chí, một tờ báo mạng vô danh còn châm ngòi đăng bài một cách mập mờ, ám chỉ công ty tư vấn 'Hòa Phát' có dính líu đến đường dây rửa tiền đen.

Thanh Hà nhốt mình gắt gao trong phòng làm việc suốt hai ngày liền.

Cô thuộc nằm lòng sự lươn lẹo của những thủ đoạn này. Ở kiếp trước, chẳng phải chính cô là người đã dạy Hoàng Sơn cách đánh gục sức chịu đựng và ý chí của đối thủ trong vòng 72 giờ hay sao? Cắt đứt triệt để nguồn thu, bôi nhọ thanh danh cá nhân, và tạo áp lực pháp lý liên tục.

'Chị Hà... nhân viên đang hoang mang lắm.' Tuấn ló đầu vào báo cáo, giọng lạc hẳn đi. 'Một số người bị áp lực từ gia đình nên đã làm đơn xin nghỉ việc. Báo chí nói bóng gió thế kia, họ sợ bị liên lụy pháp luật.'

'Cho họ nghỉ, thanh toán đủ lương tháng, tính cả phần thưởng cuối năm cho họ luôn đi.' Thanh Hà bình tĩnh đáp, mắt không rời khỏi màn hình laptop đang hiển thị mạng lưới sơ đồ cấu trúc của tập đoàn Phát Đạt.

Chiều muộn, khi tắt máy tính ra về, cô cảm thấy có một gánh nặng như đá đè phầm phập lên ngực khó thở. Phải, cô có thể chống lại Sơn. Cô dư sức. Nắm trong tay trí nhớ mười năm ở tương lai, cộng thêm việc cô biết rất rõ tử huyệt của cái hệ thống tài chính chắp vá mà hắn thường xuyên sử dụng — cô hiểu hắn làm ăn mờ ám ra sao hơn chính bản thân hắn.

Nhưng đánh đổi lại điều gì? Để bóp chết Hoàng Sơn, cô phải lặn lại vào vũng bùn lầy của sự tính toán, mưu mô và tàn nhẫn. Cô sẽ phải đánh thức con quái vật 'Lâm CEO' lạnh lùng ngày xưa mà cô đã thề nhốt chặt dưới đáy lòng.

Hơn thế nữa... điều khiến Thanh Hà chần chừ bứt rứt nhất, là làm sao có thể bảo vệ được Minh Khôi và bé An khỏi vòng xoáy hiểm độc này? Lê Hoàng Sơn là một kẻ ranh ma không từ thủ đoạn, đê tiện hơn bất cứ quy chuẩn nào. Nếu dồn hắn vào chân tường, liệu hắn có bất chấp mà đụng đến những người cô yêu thương nhất?

Thanh Hà rùng mình giữa cái lạnh Sài Gòn cuối năm. Ý nghĩ nhượng bộ xẹt mạnh qua đầu.

Có lẽ cứ đặt bút ký cho xong mảnh đất đó. Cô hiện vốn không thiếu tiền. Tôn nghiêm trên thương trường à? Với cô, cái tôn nghiêm ấy kiếp trước có mang lại được gì ngoài cảnh chết đơn độc? Cái cô cần bây giờ chỉ là sự bình yên nguyên vẹn cho gia đình nhỏ của mình.

Nhưng nhượng bộ một lần trước kẻ tiểu nhân như Lê Hoàng Sơn có đồng nghĩa với việc hắn sẽ tha cho cô mãi mãi? Hay hắn sẽ đánh hơi thấy sự yếu đuối để tiếp tục dùng cô làm một con bài giẫm đạp trong tương lai nhằm dọn đường cho hắn?

Cạch.

Cô mở cửa bước vào nhà. Mùi thơm của món thịt kho tiêu với nước cốt dừa xộc vào mũi khiến Thanh Hà khựng lại. Minh Khôi đang đứng trong bếp, đeo cái tạp dề lấm tấm mỡ, tay thoăn thoắt đảo chảo thịt bốc khói nghi ngút. Bé An thì đang ngồi ngoan ngoãn trên ghế ăn nhỏ xíu, hì hục tô màu sáp lem luốc lên tờ báo cũ.

'Mẹ về rồi!' Bé An reo lên, thả vội bút màu tuột xuống khỏi ghế, lẫm chẫm chạy đến ôm chặt chầm lấy chân cô.

Thanh Hà ngồi thụp xuống, ôm ghì lấy thân hình bé nhỏ của con gái vào lòng. Mùi phấn rôm thơm phức trên mớ tóc tơ lơ thơ khiến hốc mắt cô dột ngột cay xè. Cô phải bảo vệ nụ cười này. Bà mẹ mười lăm năm chinh chiến trên thương trường đẫm máu bỗng nhiên thấy lồng ngực mình xót xa, mỏng manh yếu lòng đến lạ.

'Em sao vậy? Sắc mặt nay mệt mỏi thế.' Minh Khôi vội lau tay vào tạp dề, lo lắng bước tới. Vẫn luôn là như vậy, anh ấy luôn là người tinh ý nhất nhận ra từng thay đổi nhỏ xíu của vợ.

'Không có gì nghen, cuối năm công việc dồn hơi nhiều chút thôi ấy mà.' Thanh Hà gượng gạo nở nụ cười trấn an, chủ động né tránh để anh không thấy khóe mắt ngân ngấn nước.

Bữa cơm gia đình tối ấy diễn ra bình yên như mọi ngày, nhưng Minh Khôi lại ăn rất ít, đôi mắt anh đăm chiêu.

Khi bé An đã thiu thiu ngủ say, anh nhẹ nhàng đi pha hai ly trà lài ấm, kéo tay vợ bước ra ban công — chính xác cái nơi mười năm tuổi trẻ trước anh đã run rẩy trao cho cô ngón nhẫn cầu hôn mộc mạc.

'Hà. Nói cho anh nghe đi.' Minh Khôi vòng tay siết lấy vai cô từ phía sau. 'Anh biết rõ em đang gặp chuyện lớn. Công ty đang bị Phát Đạt dồn ép đúng không? Mấy hôm nay anh cũng thấy cái bài báo mạng đặt điều bôi nhọ đó.'

Thanh Hà cắn chặt môi, cúi gằm mặt xuống.

'Hà à,' anh bóp nhẹ hai vai cô, xoay người cô đối diện với mình. 'Cái lúc anh đeo nhẫn cho em, anh đã hứa danh dự sẽ luôn ở đây. Bất kể trời sập hay đất lở. Em nghĩ Khôi này chỉ nói mồm thôi sao?'

'Khôi...' Giọng Thanh Hà vỡ vụn. 'Em rất sợ. Bọn người đó... tập đoàn đó rất mạnh, rất thủ đoạn và bẩn thỉu. Em sợ nếu em chống lại, chúng ta sẽ mất hết những gì đang có. Em sợ chúng sẽ làm hại anh và con...'

'Vậy em định sẽ chịu thua? Nhường mảnh đất đó?'

Thanh Hà sụt sùi ngước lên nhìn chồng.

Cô tưởng đâu người đàn ông hiền lành an phận này sẽ khuyên cô lùi một bước biển rộng trời cao. Rằng buông bỏ vật ngoài thân đi để giữ gạch ngói cho bình yên. Nhưng đôi mắt đen lay láy điềm đạm của anh lại đang bừng lên ánh lửa — một sự kiên định kỳ lạ đến ngỡ ngàng.

'Lâm Thanh Hà à, em có biết anh yêu em ở cái điểm nào nhất không?' Minh Khôi khẽ mỉm cười nâng cằm cô lên, một nụ cười ấm áp vô cùng nhưng lại vững chãi như núi đá Thái Sơn. 'Ngoài việc em luôn là cái con nhỏ Thanh Hà cố tỏ ra lạnh lùng kiêu ngạo ở căn-tin đại học năm ấy... anh còn yêu em là vì em sinh ra đã mạnh mẽ hơn bất cứ ai trên đời anh từng biết. Phụ nữ khác thì dựa dẫm, nhưng em... em có một cái uy dũng kinh người khi em đứng ra bảo vệ những gì mà em cho là thuộc về mình.'

Anh đưa ngón tay cái thô ráp vụng về gạt nhẹ dòng nước mắt trên má cô.

'Anh không biết trong quá khứ của em, trong đầu em đang giấu kín suy nghĩ gì. Anh không biết tại sao thời sinh viên em lại có vẻ lõi đời, hiểu rõ bộ sậu kẻ thù hơn cả chính bản thân chúng nó. Nhưng lòng anh tự biết một điều: Người phụ nữ của Minh Khôi này sinh ra không bao giờ phải khép vía mà lùi bước trước sự bất công của kẻ rác rưởi.'

Nước mắt Thanh Hà không nhịn được mà lăn dài thành dòng.

'Nếu em muốn nhẫn nhịn cho qua chuyện, anh sẽ đi làm thêm chu cấp không để uổng phí bao nhiêu năm cày cuốc học lên quản lý. Nhưng nếu em muốn đánh lại...' Minh Khôi nhấn giọng từng chữ rành mạch. 'Anh sẽ đứng chống cổng giữ nhà cho em!

'Thằng này sẽ lấy tính mạng để bảo vệ bé An, bảo vệ ngôi nhà này. Cùng lắm thì chúng ta cuốn gói về quê trồng rau nuôi cá, có rau ăn rau, cháo ăn cháo. Nhưng nếu em để một kẻ tiểu nhân chà đạp lên mồ hôi nước mắt của em, để rồi thấy em phải ấm ức nuốt quả đắng cả đời, thì anh... làm thằng đàn ông này vứt đi rồi.'

Ù ù... Gió đêm thổi ù qua vách ban công.

Chỉ một câu nói dõng dạc. Lật tung hoàn toàn bức màn sương mù bao phủ sự u minh trong lòng cô nhiều ngày qua.

Người đàn ông này... anh ấy không chỉ là một gã kỹ sư hiền lành hiền thục lúc nào cũng thích nấu cá kho tộ chờ cô. Anh ấy... là bến cáp, là bệ phóng, là lớp tường giáp sắt vô hình mà suốt ba mươi lăm năm kiếp trước đi từ hai bàn tay trắng đến đỉnh vinh quang, cô khát khao nhất mà không một ai có thể trao cho.

Một ngọn lửa tăm tối từ từ thắp lên trong đáy mắt sâu thẳm của Thanh Hà. Nó không còn là thứ ngọn lửa tham vọng lạnh lẽo, độc ác vô cảm của vị CEO hai trăm tỷ, mà là cơn thịnh nộ bản năng của một người làm mẹ, một người làm vợ đứng canh gác cho lãnh địa tôn nghiêm gia đình.

'Khôi...' Cô lật tay, đan chặt vào những ngón tay anh. Khóe môi đỏ bất giác nhếch lên một nụ cười quen thuộc — cái nụ cười mỉm đầy kiêu ngạo nửa miệng sắc lẹm, nụ cười đã từng làm ám ảnh giới tài chính thao túng Sài Gòn lúc bấy giờ ở kiếp trước.

'Cám ơn anh. Ngày mai, trò vui... mới thực sự được kéo màn.'

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí