Chương 4: Vạn Thú Lâm

~6 phút đọc 1.117 từ

Rừng Vạn Thú Lâm là nơi mà ngay cả tu sĩ Kết Đan cũng không dám khinh thường.

Cây cổ thụ ngàn năm vươn cao che khuất ánh sáng. Rễ cây to bằng thân người chạy ngoằn ngoèo trên mặt đất như rắn hóa thạch. Sương mù dày đặc bao phủ mọi thứ — sương linh, chứa linh khí đậm đặc, đủ để nuôi dưỡng yêu thú cấp cao và cây thuốc quý hiếm.

Vân Thiên chạy vào rừng lúc nửa đêm. Huyết Phong Kiếm trong tay là nguồn sáng duy nhất — ánh đỏ mờ nhạt soi đường trong bóng tối dày đặc. Anh không biết mình chạy bao lâu, bao xa. Chỉ biết phía sau không còn tiếng nổ, không còn ánh lửa. Chỉ còn tiếng thú rừng gầm gừ trong bóng tối và tiếng tim anh đập thình thình.

Khi trời vừa sáng, anh tìm thấy hang động mà Mộc Huyền Cơ nói.

Cửa hang ẩn sau một thác nước nhỏ, che bởi dây leo và trận pháp nguỵ trang. Nếu không có Huyết Phong Kiếm — thanh kiếm rung nhẹ khi đến gần, chỉ hướng cho anh — anh sẽ không bao giờ tìm thấy.

Bên trong rộng rãi, khô ráo, sáng bằng đá dạ quang gắn trên vách. Và đúng như lão nói — mọi thứ đã được chuẩn bị.

Một rương gỗ chứa lương thực khô đủ dùng ba tháng. Một giá sách nhỏ với bảy quyển sách da cũ kỹ — bí kíp võ công, kiến thức về thảo dược, và phương pháp tu luyện. Một bản đồ vẽ trên lụa, đánh dấu con đường từ Vạn Thú Lâm đến Thiên Vân Cung ở phía đông.

Và — một bức thư.

Vân Thiên mở bức thư bằng tay run rẩy. Nét chữ của Mộc Huyền Cơ — cứng cỏi, sắc sảo như kiếm — hiện ra trên giấy vàng ố:

"Vân Thiên,

Nếu con đang đọc lá thư này, nghĩa là ta đã không còn ở bên con. Đừng buồn. Kiếm khách sinh ra để chết bên thanh kiếm — đó là vinh dự, không phải bi kịch.

Bảy quyển sách trong hang là tất cả những gì con cần để tu luyện từ Luyện Khí đến Nguyên Anh. Hãy tu luyện ở đây cho đến khi đạt Trúc Cơ kỳ, rồi hãy rời đi.

Bản đồ dẫn đến Thiên Vân Cung. Tìm Cung chủ Lâm Thanh Hà — bà ấy là bạn cũ của cha con. Bà ấy sẽ giúp con.

Và nhớ — Huyết Phong Kiếm không chỉ là vũ khí. Nó là chìa khóa. Khi con đủ mạnh — nó sẽ chỉ cho con đường đến Thiên Kiếm Mộ.

Mộc Huyền Cơ Tái bút: Đừng quên ăn sáng."

Dòng cuối cùng khiến Vân Thiên bật cười giữa dòng nước mắt. Điển hình Thiết Mộc Ông — nghiêm túc đến dòng cuối thì lại nhắc chuyện ăn uống.

Anh gấp bức thư lại, cất cẩn thận vào ngực áo. Rồi anh ngồi xuống, mở quyển sách đầu tiên.

"Luyện Khí Tổng Quyết — Phương pháp tu luyện cơ bản cho kiếm tu."

Và anh bắt đầu tu luyện.

Trong rừng Vạn Thú Lâm, thời gian trôi khác với bên ngoài. Không có ngày đêm rõ ràng — chỉ có ánh sáng lờ mờ xuyên qua tán lá. Không có tiếng ồn đô thị — chỉ có tiếng gió, tiếng nước, tiếng thú rừng.

Vân Thiên luyện kiếm mỗi sáng. Thiên Phong Kiếm Pháp — chiêu Vi Phong đã thuần thục, anh bắt đầu chiêu thứ hai: Cuồng Phong Kiếm.

Khác với Vi Phong — nhẹ nhàng, biến hóa — Cuồng Phong là sức mạnh thuần túy. Mỗi nhát kiếm tạo ra một luồng gió mạnh, đủ để chặt đứt cây cổ thụ. Nhưng sức mạnh càng lớn, tiêu hao linh lực càng nhiều. Với cảnh giới Luyện Khí của anh, mỗi ngày chỉ thi triển được ba lần Cuồng Phong trước khi kiệt sức.

Buổi chiều, anh nghiên cứu thảo dược. Rừng Vạn Thú Lâm là kho báu thiên nhiên — hàng trăm loại linh thảo mọc hoang dã, từ Thanh Linh Thảo tầm thường đến Hỏa Liên Hoa quý hiếm. Quyển sách thứ ba — "Thảo Dược Bách Khoa" — dạy anh cách nhận biết, thu hái, và bào chế.

Anh bắt đầu luyện đan. Không phải đan dược cao cấp — chỉ là Bổ Khí Đan cơ bản, giúp hồi phục linh lực nhanh hơn. Lần đầu — thất bại. Lần hai — cháy khét. Lần ba — nổ lò.

Lần thứ mười bảy, anh thành công. Một viên đan tròn, xanh nhạt, tỏa mùi thảo mộc dễ chịu. Nuốt vào — linh lực hồi phục như suối chảy, ấm áp lan khắp kinh mạch.

Buổi tối, anh thiền định. Ngồi trong hang, Huyết Phong Kiếm đặt trước mặt, anh đắm chìm vào thế giới bên trong cơ thể. Linh khí chảy qua kinh mạch — mỗi ngày mạnh hơn một chút, đều đặn hơn một chút. Từ sợi tơ mỏng manh, nó dần trở thành dòng suối nhỏ, rồi thành con sông.

Ngày thứ ba mươi, Vân Thiên đột phá.

Linh khí trong đan điền bùng nổ, cuộn xoáy thành một vòng xoáy nhỏ. Kinh mạch mở rộng, linh lực tuôn chảy mãnh liệt. Toàn thân phát sáng — ánh trắng nhạt tỏa ra từ mỗi lỗ chân lông.

Luyện Khí viên mãn. Trúc Cơ — tầng một!

Huyết Phong Kiếm rung lên mãnh liệt, ánh đỏ bùng phát, chiếu sáng cả hang động. Trong khoảnh khắc ấy, Vân Thiên cảm nhận được — thanh kiếm đang mở khóa. Một phần phong ấn được gỡ bỏ, lộ ra lớp sức mạnh mới bên dưới.

Và trong tâm trí anh — một hình ảnh hiện lên. Mờ ảo, nhưng rõ ràng.

Một ngọn núi. Nghìn vạn thanh kiếm cắm trên đỉnh, lưỡi kiếm hướng lên trời. Mây trắng bao phủ. Tiếng kiếm ngân vang vọng không ngừng.

Vạn Kiếm Sơn.

Nơi anh thuộc về.

"Ta sẽ đến," anh thì thầm, tay nắm chặt Huyết Phong Kiếm. "Sớm thôi."

Nhưng trước hết — anh cần mạnh hơn nữa. Trúc Cơ mới chỉ là bắt đầu.

Anh mở quyển sách thứ tư — và dòng chữ đầu tiên khiến anh sững người:

"Huyết Phong Kiếm Quyết — Kiếm pháp tối thượng, chỉ truyền cho chủ nhân Huyết Phong Kiếm. Cảnh giới tối thiểu: Trúc Cơ. Cảnh giới tối đa: Không giới hạn."

Anh lật trang tiếp theo. Và bắt đầu đọc.

Đêm sâu. Rừng tĩnh. Chỉ có ánh kiếm đỏ và tiếng sách lật — âm thanh nhỏ bé nhất của một cuộc cách mạng đang bắt đầu.

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí