Chương 3: Thanh Vân loạn
Một tháng sau, biến cố ập đến mà không ai kịp chuẩn bị.
Thanh Vân thành — thành nhỏ yên bình nằm ở rìa phía nam đại lục — bị tấn công.
Vân Thiên đang luyện kiếm trong sân sau khi tiếng chuông báo động vang lên. Ba hồi chuông dài, dồn dập — tín hiệu cấp độ cao nhất. Anh chưa bao giờ nghe tiếng chuông này trong mười sáu năm sống ở đây.
"Vào trong! Ngay!" Mộc Huyền Cơ xuất hiện bên cạnh anh như một bóng ma, tay nắm chặt vai anh. Mặt lão tái nhợt. "Huyền Âm Giáo. Bọn chúng đến rồi."
"Huyền Âm Giáo? Tà phái phía nam? Chúng đến Thanh Vân làm gì?"
"Tìm con." Giọng lão nghiêm khắc. "Huyết Phong Kiếm thức tỉnh đã phát ra sóng linh lực. Bất kỳ tu sĩ nào có cảnh giới từ Kết Đan trở lên đều có thể cảm nhận được trong bán kính ngàn dặm. Ta đã lập trận pháp che giấu, nhưng— không đủ."
Từ hướng cổng thành phía bắc, tiếng la hét vọng lại. Tiếng kiếm chạm nhau leng keng. Tiếng nổ — pháp thuật va chạm.
Vân Thiên chạy lên mái xưởng rèn, nhìn về phía cổng thành. Điều anh thấy khiến máu trong người đông lại.
Đoàn người áo đen — khoảng hai mươi người — đang phá cổng thành. Họ không dùng vũ khí thông thường. Từ tay họ phóng ra những luồng khí đen tối, xoáy tròn như rắn, bao phủ khắp nơi. Lính canh thành — những phàm nhân cầm thương, cầm giáo — ngã gục hàng loạt. Không phải bị chém. Mà bị hút cạn linh lực — da nhăn nheo, tóc bạc trắng, rồi ngã xuống như những bộ xương khô.
"Huyền Âm Hấp Tinh Thuật..." Mộc Huyền Cơ nghiến răng. "Tà thuật hút linh lực. Bọn chúng dùng phàm nhân làm thức ăn."
Vân Thiên siết chặt chuôi Huyết Phong Kiếm. Tay anh run — không phải vì sợ, mà vì phẫn nộ. Những người lính canh đó — anh biết họ. Lão Trần canh cổng bắc, luôn cho anh khoai nướng mỗi tối. Tiểu Lý mười hai tuổi, con trai ông chủ quán cơm, mới gia nhập đội tuần tra tháng trước.
Họ đang bị giết. Trước mắt anh.
"Ông! Phải cứu họ!" Anh nhảy xuống, chạy về hướng cổng thành.
"Đứng lại!" Mộc Huyền Cơ chắn trước mặt anh. "Con chỉ mới Luyện Khí tầng ba! Bọn Huyền Âm Giáo thấp nhất cũng Kết Đan! Con ra đó là chết!"
"Nhưng—"
"KHÔNG CÓ NHƯNG!" Lão quát, linh áp bùng phát, ép Vân Thiên quỵ xuống. "Con chết, ai sẽ báo thù cho cha mẹ con? Ai sẽ lấy lại Vạn Kiếm Tông? Con nghĩ cái chết anh hùng của con có giá trị gì khi kẻ thù vẫn sống?"
Lời lão như búa nện vào ngực. Vân Thiên ngẩng lên, mắt đỏ hoe.
"Vậy ông muốn tôi làm gì? Đứng đây nhìn?"
Mộc Huyền Cơ nhìn anh. Rồi lão quay về phía cổng thành. Hai mươi bóng đen đã vào thành, đang tàn sát trên đường phố.
"Con không đứng đây nhìn." Lão nói, giọng bình tĩnh trở lại. "Con chạy. Chạy về phía nam, vào Vạn Thú Lâm. Trong rừng có một hang động — ta đã chuẩn bị sẵn từ lâu. Lương thực, bí kíp, và một bản đồ dẫn đến Thiên Vân Cung."
"Còn ông?"
Lão mỉm cười — nụ cười đầu tiên mà Vân Thiên thấy trên khuôn mặt già nua ấy. Không phải nụ cười buồn. Mà là nụ cười hào sảng, phóng khoáng, của một kiếm khách đứng trước trận chiến cuối cùng.
"Ta — là cựu Nhị trưởng lão Vạn Kiếm Tông. Hợp Thể kỳ. Mười sáu năm giấu mình, uống rượu, giả say." Lão rút từ sau lưng một thanh kiếm — thanh kiếm mà Vân Thiên chưa bao giờ thấy. Lưỡi kiếm trong suốt như pha lê, toát ra luồng khí lạnh buốt. "Hôm nay, lão phu dùng Hàn Ngọc Kiếm, tiễn hai mươi đồ đệ Huyền Âm Giáo xuống Hoàng Tuyền."
"Ông!"
"ĐI!" Lão hét, thanh Hàn Ngọc Kiếm vung lên. Một cơn bão tuyết bùng phát từ lưỡi kiếm, cuồn cuộn lao về phía cổng thành. "ĐI NGAY! VÀ NHỚ — SỐNG! SỐNG ĐỂ TRỞ VỀ!"
Vân Thiên cắn chặt môi đến bật máu. Nước mắt chảy xuống nhưng anh không lau. Anh ôm chặt Huyết Phong Kiếm vào ngực, quay lưng, và chạy.
Chạy qua con hẻm tối phía sau xưởng rèn. Chạy qua cánh đồng lúa vàng ở rìa thành. Chạy về phía rừng đen phía nam — Vạn Thú Lâm — nơi yêu thú hoành hành, nơi không tu sĩ nào muốn đặt chân đến.
Phía sau lưng, tiếng kiếm va chạm. Tiếng nổ. Tiếng Mộc Huyền Cơ quát lớn — "Vạn Kiếm Tông, Mộc Huyền Cơ! Ai dám xâm phạm?"
Và rồi — tiếng nổ kinh thiên động địa. Ánh sáng trắng lóe lên, chói đến mức Vân Thiên phải nhắm mắt dù đã chạy xa hàng dặm.
Khi ánh sáng tắt, anh quay đầu nhìn lại.
Thanh Vân thành — nơi anh lớn lên, nơi anh rèn thanh kiếm đầu tiên — chìm trong lửa và khói đen.
Và anh biết — Thiết Mộc Ông, Mộc Huyền Cơ, người ông nuôi, người thầy, người bảo vệ anh suốt mười sáu năm — sẽ không quay lại.
Vân Thiên gào lên giữa cánh đồng hoang. Tiếng gào hòa vào gió, bay về phía trời đêm đầy sao.
Huyết Phong Kiếm trong tay rung lên dữ dội — máu đỏ tỏa sáng — như cũng đang khóc cùng anh.
Nhưng anh không dừng lại.
Anh chạy tiếp. Về phía rừng. Về phía tương lai. Về phía con đường mà ông nội đã vạch sẵn cho anh bằng cái giá của sinh mệnh.
Sống. Trở về. Và báo thù.