Chương 5: Kiếm khách xuống núi
Ba tháng trong rừng Vạn Thú Lâm — dài bằng ba năm bên ngoài, nếu tính theo mật độ tu luyện của Lục Vân Thiên.
Trúc Cơ trung kỳ. Thiên Phong Kiếm Pháp — thuần thục bốn chiêu: Vi Phong, Cuồng Phong, Hàn Phong, Lôi Phong. Huyết Phong Kiếm Quyết — chỉ mới luyện chiêu đầu tiên, nhưng chiêu đó đã đủ kinh hoàng.
Huyết Phong Nhất Trảm — một nhát kiếm duy nhất, dồn toàn bộ linh lực và huyết khí vào lưỡi kiếm, chém ra một đạo kiếm quang đỏ thẫm. Sức mạnh? Đủ để xẻ đôi một tảng đá cao ba trượng.
Nhưng cái giá cũng lớn — sau mỗi lần thi triển, Vân Thiên kiệt sức hoàn toàn, cần nghỉ ngơi ít nhất một ngày. Vũ khí tối thượng, nhưng chỉ dùng được một lần trong mỗi trận chiến.
Hôm nay, anh rời hang động.
Ba lô trên lưng chứa đủ lương thực cho mười ngày đường. Bên hông trái, Huyết Phong Kiếm nằm trong bao kiếm da mà anh tự may — che giấu ánh sáng đỏ, tránh thu hút sự chú ý. Bản đồ gấp nhỏ nhét trong ngực áo.
Đích đến: Thiên Vân Cung, phía đông, cách Vạn Thú Lâm khoảng hai ngàn dặm.
Anh bước ra khỏi rừng vào buổi sáng sớm. Ánh nắng chói mắt — ba tháng sống trong rừng rậm, anh gần như quên mất cảm giác nắng chiếu trên da. Trước mắt là đồng bằng rộng lớn, cánh đồng lúa trải dài đến chân trời. Xa xa, một thị trấn nhỏ nép mình giữa đồng — khói bếp bay lên, tiếng người lao xao.
Vân Thiên hít một hơi sâu. Mùi đất, mùi lúa, mùi sương sớm. Mùi của thế giới bên ngoài.
Anh bước đi. Bước chân nhẹ nhàng nhưng vững chắc — khác hẳn cậu thiếu niên vụng về ba tháng trước. Tu luyện đã thay đổi anh — không chỉ sức mạnh, mà cả khí chất. Ánh mắt anh sắc hơn, lưng anh thẳng hơn, bước chân anh đều hơn.
Thị trấn Phong Lai — một thị trấn nhỏ nằm trên tuyến đường thương mại giữa nam và đông đại lục. Quán trà, quán cơm, tiệm tạp hóa, lò rèn, hiệu thuốc — đông đúc, nhộn nhịp.
Vân Thiên vào quán cơm gần cổng, gọi một bát mì và một ấm trà. Anh ngồi ở góc, lưng tựa tường, mắt quan sát xung quanh — thói quen mà Mộc Huyền Cơ dạy: "Vào bất kỳ nơi nào, đầu tiên phải tìm lối thoát, thứ hai phải đánh giá người xung quanh."
Quán cơm có khoảng hai mươi người. Phần lớn là thương nhân, nông dân, người qua đường. Nhưng — có ba người ngồi ở bàn giữa khiến anh chú ý.
Áo xanh đậm, kiếm đeo ngang hông, thân pháp ngay ngắn. Tu sĩ. Cảnh giới — Vân Thiên nheo mắt, cảm nhận linh áp — Luyện Khí đỉnh phong, sắp đột phá Trúc Cơ. Cả ba ngang sức.
Họ đang nói chuyện — giọng nhỏ nhưng Vân Thiên, với thính giác được tăng cường bởi tu luyện, nghe rõ từng chữ.
"Huyền Âm Giáo mở rộng xuống phía nam rồi. Thanh Vân thành bị hủy cách đây ba tháng — bọn chúng giết sạch, không chừa ai."
Tay Vân Thiên siết chặt đũa. Thanh Vân thành. Nhà của anh.
"Nghe nói chúng đang tìm một thanh kiếm cổ. Huyết gì đó... Huyết Phong Kiếm thì phải. Ai giấu thanh kiếm ấy, chúng treo thưởng mười vạn linh thạch."
"Mười vạn! Đủ để tu luyện đến Kết Đan với số đó!"
"Đừng mơ. Thanh kiếm ấy nghe đồn thuộc dòng họ Lục — dòng máu Thiên Mệnh. Ai dính vào chuyện của Huyền Âm Giáo mà không có cảnh giới Hóa Thần trở lên thì chỉ có chết."
Vân Thiên đặt đũa xuống. Bình tĩnh. Mộc Huyền Cơ dạy — cảm xúc là kẻ thù lớn nhất của kiếm khách.
Anh ăn xong bát mì, uống trà, đặt tiền lên bàn, và đứng dậy.
Bước ra cửa quán, anh gần như đâm sầm vào một người.
"Xin lỗi—"
Anh ngẩng lên. Và đông cứng.
Một thiếu nữ. Khoảng mười sáu, mười bảy tuổi. Tóc đen dài buộc cao, vài sợi xõa trước trán. Da trắng như tuyết — trắng đến mức ánh nắng dường như lùi bước. Đôi mắt trong veo như nước hồ thu, nhưng ẩn bên dưới là một thứ sắc sảo, cảnh giác.
Cô mặc áo trắng, đeo một thanh kiếm mỏng sau lưng. Và — linh áp từ cô tỏa ra nhẹ nhàng nhưng rõ ràng — Trúc Cơ trung kỳ. Ngang anh.
"Nhìn đường," cô nói, giọng lạnh, rồi bước qua anh vào quán.
Vân Thiên đứng đó thêm hai giây. Rồi anh lắc đầu, bước đi.
Không phải lúc này. Anh có việc phải làm.
Nhưng vừa bước được mười bước, tiếng kiếm rút bao vang lên phía sau — và một tiếng hét đàn bà xé toạc không khí.
Anh quay lại. Bên trong quán cơm, ba tu sĩ áo xanh đã rút kiếm, bao vây cô gái áo trắng. Một trong ba hắn cười sằng sặc:
"Thiên Vân Cung? Tiểu thư Lâm Tuyết Dao? Huyền Âm Giáo treo thưởng năm vạn linh thạch cho cái đầu của nàng đấy! Anh em ơi, phát tài rồi!"
Lâm Tuyết Dao — họ Lâm. Thiên Vân Cung.
Lâm Thanh Hà là Cung chủ Thiên Vân Cung — người mà Mộc Huyền Cơ bảo anh tìm. Lâm Tuyết Dao — con gái bà?
Vân Thiên không suy nghĩ thêm. Anh quay lại, đẩy cửa quán bước vào.
Ba tu sĩ và cô gái đều quay sang nhìn anh.
"Đi ra. Không liên quan đến mày." Tu sĩ đầu tiên gầm gừ.
Vân Thiên rút Huyết Phong Kiếm. Bao kiếm da rơi xuống — và ánh đỏ thẫm bùng lên, tràn ngập cả quán cơm.
Ba tu sĩ lùi lại một bước, mặt biến sắc. Linh áp từ Huyết Phong mạnh hơn bất kỳ thanh kiếm thường nào — đó là linh áp của thần binh.
"Huyết... Huyết Phong Kiếm?!" Tu sĩ thứ hai lắp bắp. "Mày... mày là kẻ bị Huyền Âm Giáo truy lùng!"
"Đúng." Vân Thiên nói, giọng bình tĩnh. "Mười vạn linh thạch. Muốn lấy không?"
Ba tu sĩ nhìn nhau. Rồi nhìn thanh kiếm đỏ trong tay anh. Rồi nhìn ánh mắt anh — lạnh, sắc, không một chút sợ hãi.
Tu sĩ đầu tiên nuốt nước bọt. Rồi hắn cất kiếm, kéo hai đồng bọn lùi ra.
"Đi thôi. Không đáng."
Ba bóng xanh biến mất khỏi quán trong tích tắc.
Vân Thiên tra kiếm vào bao. Quay sang cô gái áo trắng — Lâm Tuyết Dao đang nhìn anh, đôi mắt hồ thu mở rộng.
"Anh là ai?" Cô hỏi, giọng không còn lạnh mà mang theo một chút tò mò.
"Lục Vân Thiên. Thiếu niên mồ côi từ Thanh Vân thành." Anh gãi đầu — một cử chỉ hoàn toàn không hợp với khí chất kiếm khách lạnh lùng vừa nãy. "Tôi đang đi đến Thiên Vân Cung. Tìm Cung chủ Lâm Thanh Hà."
"Lâm Thanh Hà là mẹ tôi." Tuyết Dao nhìn anh, rồi nhìn bao kiếm bên hông anh — nơi ánh đỏ vẫn lờ mờ hắt ra. "Và thanh kiếm đó... là Huyết Phong Kiếm?"
"Ừ."
Im lặng. Gió thổi qua cửa quán, mang theo mùi lúa chín.
"Vậy thì," Tuyết Dao nói, khóe miệng hơi cong lên — nụ cười đầu tiên anh thấy trên khuôn mặt lạnh lùng ấy, "chúng ta đi cùng đường."
Vân Thiên gật đầu. Và hai kiếm khách trẻ tuổi bước ra khỏi quán cơm nhỏ, vai sánh vai, hướng về phía đông.
Phía đông — nơi Thiên Vân Cung tọa lạc trên đỉnh mây.
Con đường vạn dặm — bắt đầu bằng một bước chân. Và một cuộc gặp gỡ mà cả hai chưa biết sẽ thay đổi vận mệnh đại lục.
Huyết Phong Kiếm rung nhẹ bên hông anh — tiếng ngân nhỏ, ấm áp, như một lời hứa.
— HẾT PHẦN 1 —