Chương 17: Đại Chiến Quỷ Môn
Vương Yếm Quỷ mở mắt — và thế giới rung chuyển.
Hắc khí bùng nổ từ cột phong ấn, quét ra như sóng thần. Trần Minh dựng Linh Phiên — khiên nứt ngay lập tức. Đặng Hải chém kiếm quang cắt đôi luồng hắc khí. Tiểu Yến nhảy lên trần hang, bám bằng vuốt.
Ngọc Trâm ôm cha — cô kéo Lê Quang Hải vào góc hang, che chắn bằng chính thân mình.
"MUỘN RỒI!" Đỗ Minh Trí cười điên loạn, hắc khí bao phủ toàn thân. "PHONG ẤN VỠ! ĐẠI NHÂN TỰ DO!"
Cột hắc khí vỡ tung.
Và Vương Yếm Quỷ bước ra.
Cao bốn mét. Hình dáng — nửa người nửa quỷ. Nửa trên: khuôn mặt từng là con người — hốc mắt sâu, râu dài bạc, mặc áo bào đen. Nửa dưới: chân quỷ, móng vuốt, xương sống nhô ra tạo thành đuôi dài.
Đôi mắt — đỏ rực, nhưng sâu. Có chiều sâu của 200 năm — và có nỗi đau.
"Bốn mươi năm." Giọng hắn vang khắp hang — trầm, rền, như sấm. "Bốn mươi năm ta bị nhốt trong bóng tối. Và cuối cùng — tự do."
Hắn nhìn xuống Trần Minh. Mắt hắn — nhận ra.
"Huyết mạch Trần Thị Huệ." Hắn nói. "Cháu ngoại của nàng."
"Ông biết bà tôi?" Trần Minh hỏi, giọng cố giữ vững.
"Biết? Ta ngưỡng mộ nàng." Vương Yếm Quỷ nói, giọng bất ngờ dịu. "Huệ Thất Tinh — mạnh nhất thời đại. Chỉ có nàng mới phong ấn được ta. Và chỉ có hậu nhân của nàng — mới ĐÁNG để ta chiến đấu."
Hắn giơ tay. Hắc khí tụ lại thành một thanh kiếm đen — dài hai mét, rực rỡ.
"Hãy cho ta thấy — cháu trai Huệ Thất Tinh — ngươi có xứng đáng không."
Trận chiến bắt đầu.
Đặng Hải lao vào trước — kiếm quang cấp 18 chém liên tục. Vương Yếm Quỷ đỡ bằng một tay — lười biếng. Phẩy tay phải — Đặng Hải bay ngược 20 mét, đập vào tường đá.
Tiểu Yến tấn công từ trên — vuốt mèo sáng rực, nhanh, chính xác. Cào trúng vai Vương Yếm Quỷ — hắc huyết bắn ra. Nhưng hắn quay người, đá — Tiểu Yến bay, lăn trên sàn.
Lê Hoàng và Võ Thị Mai hợp công — bùa phong ấn ném ra, dải ánh sáng quấn quanh Vương Yếm Quỷ. Hắn nhìn, cười — rồi xé toạc.
"Yếu. Quá yếu."
Trần Minh đứng giữa hang, tay nắm bảy lá bùa Thất Tinh. Hệ thống gào:
[CẢNH BÁO: Vương Yếm Quỷ — Cấp S. Sức mạnh tương đương cấp 38. KHÔNG THỂ ĐÁNH TRỰC DIỆN.] [Gợi ý: Thực hiện Thất Tinh Hợp Nhất. Cần 60 giây chuẩn bị. Cần đồng đội giữ chân.]
60 giây. Anh cần 60 giây.
"MỌI NGƯỜI!" Anh hét. "GIỮ HẮN 60 GIÂY! TÔI SẼ PHONG ẤN!"
Đặng Hải đứng dậy — kiếm gãy, dùng nửa kiếm. "30 giây tôi giữ được."
Tiểu Yến đứng dậy — một tai mèo rách, máu chảy. "Em giữ 15 giây."
Lê Hoàng, Võ Thị Mai — đứng dậy. "15 giây nữa."
"60 giây. Đủ." Trần Minh quỳ xuống, bảy lá bùa xếp xung quanh theo hình Bắc Đẩu Thất Tinh.
Tay anh đặt lên lá bùa đầu tiên — Bắc Đẩu.
Ánh sáng xanh bùng lên.
"BẮT ĐẦU!" Đặng Hải gào, lao vào Vương Yếm Quỷ.
Kiếm gãy chém — Vương Yếm Quỷ đỡ, đấm — Đặng Hải lùi, chém lại — hắn né, đá — Đặng Hải chặn bằng tay, xương gãy, nhưng không lùi.
15 giây.
Vương Yếm Quỷ đập Đặng Hải ngã — Tiểu Yến lao vào. Vuốt mèo sáng rực, nhanh gấp ba lần trước — cô mở toàn lực, cấp 15 nhưng speed trội hơn.
Cào. Cào. Cào. Né. Cào.
Vương Yếm Quỷ bị cào mười vết — giận, phẩy tay — sóng hắc khí quét ngang. Tiểu Yến bay, đập vào tường.
30 giây.
Lê Hoàng và Võ Thị Mai — hai bùa phong ấn cấp B ném ra, quấn quanh chân Vương Yếm Quỷ. Hắn bị giữ — 3 giây. Phá ra. Nhưng đủ để —
45 giây.
Trần Minh — năm lá bùa đã kích hoạt. Thủy, Hỏa, Mộc, Kim, Phong. Còn hai — Thổ và Linh.
Vương Yếm Quỷ nhìn anh. Hiểu.
"Thất Tinh Hợp Nhất?" Hắn gầm. "CHÁU TRAI — NGƯƠI DÁM?!"
Hắn phá tung phong ấn chân, lao thẳng về phía Trần Minh.
Nhưng —
Đỗ Minh Trí đứng giữa.
Trần Minh sững sờ. Trí — kẻ phản bội — đứng trước mặt Vương Yếm Quỷ, tay giơ lên.
"Trí?! Mày làm gì?!" Đặng Hải gào.
"MƯỜI NĂM!" Trí hét, nước mắt chảy — cả nước mắt CON NGƯỜI lẫn hắc huyết. "MƯỜI NĂM TÔI Ở TRONG BÓNG TỐI! VÀ TÔI... TÔI VẪN LÀ LINH GIẢ!"
Hắn dùng toàn bộ linh lực — cả linh lực sạch lẫn hắc khí — tạo ra một bức tường. Giữ Vương Yếm Quỷ — 5 giây.
"NHANH LÊN!" Trí gào, máu trào khỏi miệng.
55 giây.
Trần Minh kích hoạt lá thứ sáu — Thổ. Sáng.
60 giây.
Lá thứ bảy — Nhân Trung. Linh lực dạng Linh. Tình cảm. Lý do chiến đấu.
Anh nghĩ đến tất cả. Bà ngoại. Ngọc Trâm. Tiểu Yến. Đặng Hải. Bà Lan. Ông già ghế đá. Sài Gòn.
Và cả Đỗ Minh Trí — mười năm một mình, trong bóng tối, vẫn còn một phần con người.
"THẤT TINH — HỢP NHẤT!"
Bảy lá bùa bay lên — xoay, hợp, sáng rực —
BOOM.
Ánh sáng trắng bùng nổ từ Trần Minh. Cấp 15 → Cấp 30 — tạm thời. 60 giây.
Anh đứng dậy. Mắt sáng trắng. Linh lực bao phủ toàn thân.
Và anh lao vào Vương Yếm Quỷ.