Chương 16: Củ Chi
Đoàn xe rời Sài Gòn lúc 4 giờ sáng — trước khi trời sáng, trước khi đường đông.
Ba chiếc xe van đen, không biển số, chạy xuyên qua quốc lộ 22 hướng về Củ Chi. Bên trong: hai mươi Linh Giả trang bị đầy đủ — kiếm, bùa, dụng cụ phong ấn. Trần Minh ngồi ở xe đầu, bảy lá bùa Thất Tinh trong ba lô. Ngọc Trâm ngồi cạnh, tay nắm chặt cuốn nhật ký cha.
Tiểu Yến ở dạng mèo — thu nhỏ, nằm trên đùi Trần Minh, mắt nhắm nhưng tai vẫn xoay — nghe.
"Đến nơi." Đặng Hải nói từ ghế lái.
Xe dừng ở giữa cánh đồng — ngoại ô Củ Chi. Không có gì đặc biệt: cỏ dại, đất đỏ, vài gốc tràm. Nhưng Trần Minh bật Linh Nhãn —
Và thấy.
Mặt đất — không phải đất. Là một lớp phong ấn mỏng, phát sáng yếu ớt, đầy vết nứt. Bên dưới — hắc khí sôi sục, đen kịt, cuồn cuộn như dung nham.
"Phong ấn 12%." Hệ thống hiện. "Sẽ vỡ trong 16 giờ."
"Cửa vào đâu?" Trần Minh hỏi.
Đặng Hải dẫn đoàn đi vào rừng tràm — 500 mét, đến một miệng hang. Hang nhỏ, tối, mùi đất ẩm và... mùi hắc khí.
"Lối vào phong ấn. Đi xuống 200 mét — sẽ đến không gian phong ấn." Đặng Hải rút kiếm. "Đội phòng thủ — bố trí xung quanh miệng hang. Không cho bất cứ thứ gì lên. Đội xâm nhập — theo tôi."
Năm người bước vào bóng tối.
Đường hầm xoáy ốc, dốc xuống. Tường đá — khắc đầy bùa cổ, phần lớn đã mờ, mất linh lực. Không khí lạnh, đặc quánh.
Trần Minh thắp linh hỏa — ngọn lửa xanh nhạt lơ lửng trên tay, chiếu sáng đường đi.
Hai trăm mét. Tiếng bước chân vang. Tiếng nước nhỏ giọt. Tiếng thở.
Rồi — không gian mở ra.
Họ bước vào một hang động khổng lồ — cao năm mươi mét, rộng trăm mét. Trần hang — phong ấn, phát sáng đỏ rực, đầy vết nứt. Sàn — đá đen, khắc đầy trận đồ cổ.
Và ở trung tâm —
Một cột hắc khí. Cao mười mét, rộng năm mét, xoáy cuồn cuộn. Bên trong — lờ mờ — một hình dáng. To. Đen. Mắt đỏ.
Vương Yếm Quỷ.
Hắn đang ngồi trong cột hắc khí, mắt nhắm — nhưng xung quanh, phong ấn đang nứt, hắc khí đang tràn ra.
Và đứng trước cột hắc khí — Đỗ Minh Trí. Kẻ phản bội. Đang thực hiện nghi lễ phá phong ấn — tay bắt ấn, miệng đọc chú, linh lực đen bao phủ.
"Trí!" Đặng Hải gào.
Trí quay lại. Mặt hắn — từng nghiêm túc, đáng tin — giờ méo mó, một nửa phủ hắc khí, mắt trái đỏ rực.
"Muộn rồi, Hải." Hắn cười. "Phong ấn sẽ vỡ trong ba giờ. Và Đại Nhân sẽ tự do."
"Tại sao?!" Đặng Hải hét. "Mày là Linh Giả! Mày thề bảo vệ con người!"
"Con người?" Trí cười lớn hơn. "Con người bỏ rơi tao. Quỷ Môn Quan bỏ rơi tao. Suốt mười năm tao canh phong ấn một mình ở đây — không ai hỏi thăm, không ai thay ca. Một mình! Trong bóng tối! Với HẮN!"
Hắn chỉ vào Vương Yếm Quỷ.
"Hắn nói chuyện với tao. Mỗi đêm. Suốt mười năm. Hắn cho tao thấy sự thật — thế giới này không đáng cứu."
Trần Minh nhìn Trí — nhìn nửa khuôn mặt bị hắc khí ăn mòn. Mười năm một mình trong bóng tối, với Đại Yêu thì thầm vào tai.
Anh thương Trí. Nhưng phải ngăn hắn.
"Đặng Hải, Tiểu Yến — giữ chân Trí. Lê Hoàng, Võ Thị Mai — bảo vệ tôi." Trần Minh ra lệnh — lần đầu tiên anh chỉ huy ban chiến đấu. "Tôi đi vào phong ấn."
Và đúng lúc đó — Ngọc Trâm kéo tay anh.
"Minh. Nhìn kìa."
Cô chỉ vào góc hang — nơi tối nhất.
Một người nằm đó. Gầy gò, tóc dài, quần áo rách. Nhưng sống. Ngực phập phồng.
Và trên ngực người đó — một lá bùa phát sáng yếu ớt. Bùa phong ấn cá nhân — loại giữ người sống trong môi trường hắc khí.
Ngọc Trâm chạy tới. Quỳ xuống. Nhìn khuôn mặt gầy, rồi mở cuốn nhật ký — trang cuối, có ảnh.
Cùng một khuôn mặt.
"Ba..." Giọng cô vỡ ra. "Ba!"
Lê Quang Hải — Linh Giả cấp 22 — mất tích mười năm. Sống. Yếu. Nhưng sống.
Nước mắt Ngọc Trâm rơi xuống mặt cha. "Con tìm ba rồi. Con tìm ba rồi..."
Và cùng lúc — phong ấn nứt thêm một vết dài.
Vương Yếm Quỷ mở mắt.