Chương 18: Bảy Ngôi Sao

~4 phút đọc 696 từ

60 giây. Sức mạnh cấp 30.

Trần Minh lao vào — nhanh hơn bất cứ khi nào. Tay phải: Linh Xâm. Tay trái: phong ấn.

Vương Yếm Quỷ chém — kiếm hắc khí. Trần Minh né, lách, xoay — cơ thể di chuyển bằng bản năng, bằng linh lực cấp 30 dẫn đường.

Chạm. Tay phải đặt lên ngực Vương Yếm Quỷ.

[LINH XÂM — CẤP ĐỘ TỐI ĐA]

Linh lực tràn vào — trắng, thuần, mạnh. Xung đột với hắc khí bên trong Vương Yếm Quỷ.

Hắn gào — tiếng gào rung chuyển hang động, đá rơi từ trần.

"NGƯƠI...!" Hắn đánh bay Trần Minh. "ĐỪNG TƯỞNG CẤP 30 LÀ ĐỦ!"

Hắn bùng nổ — hắc khí tăng gấp đôi. Cấp S toàn lực — tương đương cấp 38.

Trần Minh bay, đập vào tường. Máu trào.

50 giây còn lại.

"Bà ngoại nói cái giá của Thất Tinh Hợp Nhất — mất linh lực vĩnh viễn." Anh lẩm bẩm. "Nhưng bà không nói... đau thế này."

Hắn đứng dậy. Linh lực rung — sức mạnh tạm thời này đang ăn mòn cơ thể.

Nhưng Vương Yếm Quỷ không tấn công. Hắn đứng đó, nhìn Trần Minh.

"Giống. Giống lắm." Hắn nói, giọng bất ngờ buồn. "Huệ Thất Tinh — ngày đó cũng nhìn ta bằng đôi mắt đó. Kiên quyết. Không sợ hãi."

"Ông từng là con người." Trần Minh nói, đứng thẳng. "Ông từng là Linh Sư. Tại sao?"

"Tại sao?" Vương Yếm Quỷ cười — tiếng cười cay đắng. "Vì ta muốn cứu người ta yêu. Hai trăm năm trước, vợ ta — Linh Giả cấp 20 — bị yêu quái giết. Ta dùng mọi cách cứu — không được. Quỷ Môn Quan nói: 'Số mệnh. Chấp nhận.'"

Hắn nghiến răng. "Ta không chấp nhận. Ta tìm cách — và cách duy nhất là vượt qua giới hạn con người. Biến mình thành yêu quái — để có sức mạnh lật ngược sinh tử."

"Và ông đã thất bại."

"TA ĐÃ THẤT BẠI!" Hắn gào. "Biến thành quái vật — và vẫn không cứu được nàng. Sau đó — ta mất lý trí. Mất 200 năm. Chỉ còn thù hận."

Trần Minh nhìn Vương Yếm Quỷ. Đại Yêu cấp S — nhưng bên trong, là một người đàn ông mất vợ 200 năm trước, chưa bao giờ buông.

"Tôi hiểu." Anh nói. "Nhưng Quỷ Môn mở — sẽ giết hàng triệu người. Người vô tội."

"Ta biết."

"Vậy ông muốn gì?"

Vương Yếm Quỷ im lặng. Lâu. Hắc khí xung quanh — dần lắng.

"Ta muốn... nghỉ ngơi." Hắn nói, giọng nhỏ — giọng con người. "Hai trăm năm. Ta mệt rồi."

Trần Minh bước tới — 40 giây còn lại.

"Vậy để tôi giúp ông."

Anh giơ tay — không phải Linh Xâm lần này. Mà Thất Tinh Phong Ấn — từ bên trong.

Bảy ngôi sao sáng lên xung quanh hai người — Bắc Đẩu, Nam Tào, Đông, Tây, Thiên, Địa, Nhân. Một trận đồ ánh sáng khổng lồ.

"Phong ấn này — không phải nhốt ông. Mà là cho ông nghỉ ngơi."

Vương Yếm Quỷ nhìn bảy ngôi sao. Nhìn Trần Minh. Và — lần đầu tiên trong 200 năm — hắn nhắm mắt.

"Được. Ta chấp nhận."

Ánh sáng bùng nổ.

Thất Tinh Hợp Nhất — phong ấn không phải từ bên ngoài ép vào, mà từ bên trong Vương Yếm Quỷ. Phong ấn ngay tại linh hồn hắn — nơi nỗi đau 200 năm vẫn còn.

Và lần này — hắn không chống.

Hắc khí tan. Dần dần. Chậm rãi. Hình dáng Đại Yêu thu nhỏ — và bên trong, lần cuối cùng, Trần Minh thấy: một người đàn ông mặc áo bào trắng, đứng bên cạnh một người phụ nữ — linh hồn vợ hắn.

"Nàng chờ ta lâu rồi." Hắn nói.

"Chàng cũng vậy." Nàng đáp.

Hai bóng ảnh biến mất — cùng nhau.

Vương Yếm Quỷ — siêu thoát.

Phong ấn đóng lại — sáng rực, mới, đầy đặn. 100%.

Trần Minh gục xuống. Linh lực — 0. Hệ thống tắt. Mắt tối dần.

"Minh!" Tiếng Ngọc Trâm gọi, xa dần.

Và anh ngất.

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí