Chương 50: Lãnh Cung Đón Khách
Bầu trời xám xịt nhả xuống thứ tuyết rời rạc nhặm nhụi, lạnh lẽo thấu xương não. Tại Cảnh Nhân Cung, vẻ phù hoa trác tuyệt từng làm chói mắt biết bao phi tần nay nhường chỗ cho cảnh tượng hoang tàn như bị bão quét. Những chiếc bình cổ bị đập nát, tơ lụa cống phẩm bị hất văng tung tóe, châu báu vàng ngọc bị tịch thu không trượt nén nào.
Giữa sân gạch phủ một lớp băng mỏng, Trần Ngọc Dao quỳ gối, đầu tóc rũ rượi rối bời như mớ bòng bong. Đêm qua ả đã kêu nghẹn họng tắt tiếng trong Ngự Thư Phòng, bị tát và đánh bằng gậy trúc vì ngoan cố lăng mạ thánh nhan, trên khóe môi còn vương vệt máu nứt nẻ. Ả vẫn không chịu tin vào màn kịch ác mộng của đêm qua. Ả lẩm nhẩm điên dại gọi cha, gọi Tần Xuyên, gọi Bệ hạ. Mọi thứ đã vỡ tung tóa vì cái tội danh đầy nhục nhã do sự thật hiển nhiên từ Thúy Liễu khai phanh phui cái bí mật kinh thiên nhất.
Cửa cung bật mở cái rầm. Lý An thái giám tay cầm thánh chỉ vàng rực, theo sau là hai chục cấm vệ quân nai nịt gọn gàng bước vào viện. Đôi mắt lão thái giám già lạnh lùng nhìn xuống kẻ từng bắt cả Lục cung phải run sợ.
"Trần thị nghênh chỉ!" Giọng Lý An lanh lảnh như kim châm, chẳng hề có một chút cung kính thừa thãi.
Trần Ngọc Dao run bần bật, nhưng bản ngã kiêu ngạo vẫn khiến ả ngẩng phắt đầu lên, nghiến răng rít: "Bổn cung là Quý phi! Là mẹ của Thái tử tương lai! Cái lão hoạn quan nhà mi dám vô lễ với ta?"
Lý An chẳng buồn nhếch lấy một cái nhếch mép. Lão ung dung tung mở thánh chỉ ra, đọc từng chữ sắc lẻm: "Trần Ngọc Dao tâm địa rắn rết, giả mạo long chủng, dâm loạn chốn hậu cung, thông đồng phản mịch ám sát thiên nhan, tội ác tày trời chu di cửu tộc. Nay phế bỏ Hoàng Quý phi tước vị, tước đoạt toàn bộ đãi ngộ phi tần, giáng xuống tiện tì, cấm túc chung thân tại Lãnh Cung. Đợi ngày tiện phụ sinh nặn nghiệt chủng thì ban dải lụa trắng tự vẫn, nghiệt chủng dìm chết. Khâm thử!"
Thánh chỉ như lưỡi sét giáng xuống đánh vỡ nát cái sọ não của ả. Lỗ tai Trần Ngọc Dao ong lên tiếng reo inh ỏi.
"Không... Không thể nào! Ta là Quý phi! Lão gia nhà ta là Thừa tướng! Các ngươi không có quyền đụng vào ta!" Ả vùng lên, hai tay cào xé không khí, vồ lờ về phía Lý An. "Mang ta đi gặp Bệ hạ! Bệ hạ đã hứa với ta... Bệ hạ sẽ chừa lại cho họ Trần..."
Khụ! Một cú thúc từ mũi bốt của vệ binh đạp thẳng vào bụng ả—nhưng hắn khéo léo chếch chệch lực đi để không làm hỏng cái thai theo lệnh đợi "sinh đẻ" của hoàng đế. Trần Ngọc Dao lảo đảo ngã sụp xuống lớp tuyết lạnh lẽo, há hốc miệng ôm ngực thở dốc.
"Trần Thừa tướng bị giải lên Ngọ môn chém đầu trước ngọ rồi, Trần thị. Tham vọng nhà họ Trần đã bị nhổ cỏ tận rễ rồi." Lý An dùng giọng mỉa mai của một kẻ bề trên nói chuyện với bùn đen dưới gót giày. "Người đâu, lột bỏ phượng bào, tháo trang sức trâm vàng của ả đi. Mặc cho tiện nhân này y phục vải thô của tội nhân, giải đến Lãnh Cung! Nhớ quét dọn sảnh gian số Mười Bốn cho Trần Di Nương trú ngụ."
Gian số Mười Bốn!
Con số đó đâm thẳng vào tiền kiếp của hồi ức. Đó là nơi ẩm thấp tột cùng, đầy tử khí của oán hồn, nơi đã chứng kiến vô số phi tần chết già và nổi máu điên loạn mà tự sát. Và cũng chính nơi đó, đôi bàn tay của kẻ đứng đằng sau rèm mành... là ả, đã từng ban bình rượu độc kết thúc sinh mạng nhục nhã của "nàng Phi" Thẩm Chiêu Nguyệt ở kiếp trước!
Hai ma ma hung tợn xốc nách ả lên. Phượng bào vóc gấm bị xe toạc, trâm cài tóc lấp lánh nạm ngọc trai văng tung tóe xuống gạch. Một cái áo vải gai màu xám tro đay cồng kềnh thô ráp được quấn mạnh qua thân hình sụp đổ. Bọn ma ma lôi xền xệch ả đi, không cần biết chân ả bước bị vấp trên sỏi đá, đôi hài bị tuột rớt lúc nào không hay.
Trần Ngọc Dao tru tréo điên loạn, gào thét rên rỉ suốt dọc con đường chạy dài dọc Hoàng cung lạnh vắng đến mức tẻ ngắt. Nhưng chẳng lọt được một ánh nhìn thương cảm nào từ hàng chục tú nữ, phi tần đang tụ tập ở cửa các đình các cung điện khác. Họ chỉ đưa tay che miệng, trong ánh mắt họ không phải là kính nể xun xoe, mà là sự hả hê tột độ. Cái gai tàn bạo dẫm đạp mạng sống hậu cung cuối cùng đã tự móc rễ phơi thây giữa trời đông.
Đằng sau bức bình phong ở góc hành lang Hiệp Nguyệt Điện, Thẩm Chiêu Nguyệt đứng bất động, tay khoác lò sưởi lam sam, bình thản nhìn theo bóng dáng tội nhân bị kéo đi. Nàng thở nhẹ ra một hụm sương khói bay lơ lửng.
Sân Lãnh Cung đập vào trước mắt Trần Ngọc Dao như cái mồm há hốc của con dã thú khát máu. Cánh cửa gỗ mọt gặm nham nhở mở ra với một tiếng kịt nặng nề. Mùi rêu mốc, mùi phân chuột và mùi xú uế phập thẳng vào cánh mũi của một ả đàn bà quen hít thở ngự hương nhang lô trầm đắt nhất thiên hạ.
"Vào đi, Trần thị." Một ma ma canh cửa đẩy thốc lưng ả, khiến ả ngã chúi mũi xuống nền nhà lót rơm bẩn thỉu. "Gian số Mười Bốn là phòng vip, góc tận cùng tăm tối của địa ngục." Cửa bị chốt lại bằng sợi xích xủng xoẻng khổng lồ, tiếng va chạm làm ả giật nắn người.
Chỉ còn ả, không gian tĩnh mịch u tối với bốn bức tường đóng sương lạnh toát. Qua khung cửa sổ bé bằng bàn tay ở trên cao, ánh sáng tăm tối le lói xuyên vào, đủ rọi rõ những vệt bùn đen ngòm và đám rơm ướt dưới nền đá rệu rã.
Trần Ngọc Dao co ro trong xó, hai tay vòng qua cái bụng nặng trịch thai nhi lùm xùm trong đớn đau. Ả bật khóc, khóc tức tưởi và cay đắng trào lên tận lồng ngực. Tiền hô hậu ủng nay chỉ còn đám nhện giăng lưới. Thế lực như trời sao vỡ phăng thành bãi rác. Nhan sắc ngọc ngà tàn tạ trong chiếc áo đay giẻ rách giầy xéo vào xác thịt. Nhưng sự điên cuồng độc ác của ả vẫn chưa bao giờ chịu lịm tắt.
"Thẩm Chiêu Nguyệt... Con độc phụ... Con đĩ đó! Tao nguyền rủa mày! Mày tàn độc hơn cả loài cầm thú bới hố chôn cả nhà tao!" Ả đấm thùm thụp xuống đống rơm khô hôi hám. Sự sợ hãi hóa tàn ác biến thành những tiếng thét xé phổi vong ân ở trong Lãnh Cung thâm nghiêm vắng vẻ.
Nhưng đáp lại ả chẳng phải là một lời hù dọa của ma quỷ nào cả. Mà là sự thật lạnh lùng từ cửa lách vách bên cạnh vang lên lủng lẳng.
"Trần nương nương... Khà khà... nương nương nhớ lão nô không?"
Trần Ngọc Dao giật thót mình, đưa cặp mắt đỏ ngầu vằn lên tia máu xuyên qua khe hở bằng gỗ nát của bức tường vách ván. Một thân ảnh cụt một chân, tiều tụy xơ xác hôi tanh hệt như thứ bùn nhão nhoét ở đáy ao bò lết ra ngay góc tường thủng vách sát bên phòng ả.
"Ngươi... Tào Đức Hải?" Trần Ngọc Dao run bẩy lắp bắp, lùi tít vào trong như tránh rắn độc. Tên Thái giám ti tiện từng nịnh bợ theo sát gót ả lật đổ Cảnh Nhân Cung thay máu nô tài, vạch đường chỉ lối giờ cũng mang thân cùi hủi bị giam nốt ở vùng ven chết này.
"Là lão nô đây..." Tào Đức Hải thều thào bằng giọng khô khốc, ánh mắt đục ngầu căm hận của một con chó già bị thiến bị chủ vứt bỏ cho sống dở chết dở. "Quý phi cao cao tại thượng không rủ lòng thương kéo ta lên... Cớ sự sao nay nương nương cũng mò mang bụng hoang thai xuống cái lỗ chó đái này bầu bạn cùng lão nô?"
"Im mồm! Ngươi là đồ súc sinh phản trắc, là đồ nô tài vô dụng tự tìm đường chết cản lối ta!" Trần Ngọc Dao ném một cục đá tảng qua khe hở vách, trúng thẳng vào cằm lão thái giám khiến hắn loảng xoảng bật lùi. "Phụ thân ta nhất định sẽ tìm cách ra tay! Nhất định lão bạo chúa Tiêu Dạ Trầm sẽ không kịp trở tay thu lưới! Trần tướng hiển đạt làm xoay chuyển càn khôn, rồi sẽ có ngày ta vung đao băm xác tất cả! Tụi mày đều chết mổ bụng cả lũ!"
"Thừa tướng?" Tào Đức Hải cười hô hố bằng thứ tiếng sặc lên chất đờm rãi. "Nương nương vẫn mộng du hỡi ôi. Lão thần mưu sâu đã bị chém đầu thây phơi Ngọ Môn. Con mẹ nó, Trần Bách Xuyên bị chu di máu loang ròng phố xá hồi trưa rồi! Trần Ngọc Dao đại nghịch dâm loạn sinh nghiệt chủng bị tước phong Quý phi. Tất cả bọn chúng ta... đều nằm đây đợi bị bẻ đầu chết héo trong Lãnh Cung thôi!"
Khoảnh khắc câu nói của Tào Đức Hải thoát ra, như ngàn vạn cây búa đinh táng thẳng vào màng não của Trần Ngọc Dao. Toàn thân ả cứng đơ, đôi đồng tử thắt lại chỉ còn bằng một chấm tăm hạt tiêu. Ả nín bặt, nín thở đến lồng ngực đứt gãy sụn xương. Ả ôm chầm lấy đầu, trán đập cành cạch xuống cái nền đá bẩn thỉu lạnh nham thạch...
Cái thai trong bụng đột ngột quẫy mạnh đạp đau nhói. Một sinh mạng dơ bẩn gặm nhấm tinh hoa và tước đoạt số phận của Trần Bách Xuyên, của cả danh gia ngàn năm đế chế nhà Trần. Nỗi hận thù điên cuồng dội về từ đáy mắt, ả không vuốt ve chiếc bụng tà tâm đỏ ối đó nữa, đôi bài tay run bần bật của ả giơ lên, những móng tay cụt máu cào rách cấu xé mặt lụa rách, túm lấy vạt áo xé toặc ra thành từng dải chạc thối nát, đấm thùm thụp u hoài vào thai nhi mang dòng máu tiện tì hôi tanh này.
Khóc không thành lời, tiếng ré rú của Lãnh cung số Mười Bốn hòa vào màn tuyết ngưng đọng cô quạnh giữa một chốn không người cưu mang. Không còn vương triều họ Trần. Không còn Hoàng Quý phi kiêu ngạo. Nơi này chỉ có bùn, cứt dơ và một ả đàn bà nhận phán xét của nhân quả báo ứng mà thôi.