Chương 49: Cơn Thịnh Nộ Của Thiên Tử

~9 phút đọc 1.651 từ

Sáng sớm hôm sau, sương mù cộm đặc trên Tử Cấm Thành tựa một tấm màn tang lễ chực chờ bao phủ lấy vương triều. Cảnh Nhân Cung hôm qua còn lộng lẫy xa hoa, đêm qua đã chính thức trở thành một nấm mồ lạnh toát. Còn tại Thái Hòa Điện—nơi quyết định sinh tử của vận mệnh quốc gia—bầu không khí lúc này căng như dây đàn chực đứt.

Bá quan văn võ quỳ rạp dưới sân rồng, không một ai dám ho he, thậm chí tiếng thở cũng bị cố ép xẹp xuống tận lồng ngực. Tiêu Dạ Trầm ngồi trên ngai vàng rực rỡ, nhưng đôi mắt y tối om, sát khí tỏa ra nghẹt thở, gieo xuống hàng trăm con người bên dưới sự sợ hãi tột cùng.

Cánh cửa gỗ khổng lồ của thái điện kẽo kẹt mở ra. Hai vệ quân lực lưỡng thuộc đội thân binh của Tướng Tống Ninh áp giải bước vào một lão già rũ rượi. Mới hai ngày trước, lão còn là người hô mưa gọi gió, đệ nhất triều thần, đứng trên vạn người. Còn bây giờ, Trần Bách Xuyên, cựu Thừa tướng triều đình, khoác trên mình bộ áo tù vải thô, cổ và cổ tay bị gông bằng sắt nặng trịch, dáng vẻ thảm liệt kéo lê từng bước trên tấm thảm đỏ dẫn lên ngai vàng.

"Trần Bách Xuyên, ngươi thấy triều đường hôm nay có gì khác lạ không?" Tiêu Dạ Trầm cất giọng, chất giọng trầm lạnh, vang vọng khắp đại điện rộng lớn, như lưỡi búa gõ từng nhịp vào tử huyệt của kẻ mang tội.

Lão cựu Thừa tướng ngước đôi mắt vằn tia máu lên, cố gượng nở một nụ cười khó nhọc dẫu cái lưng gù của lão bị quân áp giải đè sụp xuống nền đá nhám sắt. "Bệ hạ minh xét. Lão thần dốc sức phò tá tiên đế, giúp ngài vững bước bình ổn thiên hạ. Hôm nay binh biến Nam Giao do thuộc hạ Tây doanh làm càn, lão thần quản giáo không nghiêm, xin bệ hạ trách phạt. Nhưng xích sắt và áo tù này... e rằng quần thần sẽ hoang mang, sợ thiên hạ chê cười lòng dạ đế vương vong ân bội nghĩa."

"Vong ân bội nghĩa?" Tiêu Dạ Trầm bật cười, một tràng cười ngạo nghễ chói tai khiến tất thảy bá quan vội vã vùi mặt sâu thêm xuống đất. "Ngươi tưởng trẫm không biết Trần gia các ngươi đã lũng đoạn triều cương, mua bán quan lại, lén lút rải nội gián khắp Lục bộ từ bao năm nay sao? Trẫm nhẫn nhịn vì nể tiên đế. Nhưng cái dã tâm của ngươi đã đâm thẳng dao vào cổ họng trẫm tại Nam Giao!"

"Đó là quân Tây doanh phản loạn! Thần hoàn toàn không biết!" Trần Bách Xuyên vẫn ngang bướng cãi chày cãi cối, vớt rác chút thể diện dư thừa cuối cùng mong lật lọng. "Bệ hạ, nếu ngài chỉ vì sủng ái Thẩm Chiêu Nguyệt mà muốn diệt trừ thế lực chống đối, ngài cứ việc ban cái chết! Nhưng tội mưu phản này, lão phu thà chết không nhận!"

Tiêu Dạ Trầm nheo mắt, ánh nhìn sắc như dao cạo gọt tận xương. "Khá lắm cho sự ngoan cường của họ Trần. Trẫm biết ngươi vẫn ôm hy vọng vào cái thai trong bụng nữ nhi bảo bối của ngươi ở hậu cung. Ngươi tính toán rằng, dù ngươi có nhượng bộ từ quan, chỉ cần Hoàng nhi mang họ Trần cất tiếng khóc chào đời, ngôi vị Thái tử sẽ là rào chắn vĩnh cửu cứu sống cái gia tộc thối nát nhà ngươi phải không?"

Câu nói chạm đúng cuống họng của Trần Bách Xuyên, lão chớp mắt, cố giấu sự chột dạ trong lòng. Đúng vậy, dù lão có bị giáng chức hay lưu đày, thì Ngọc Dao vẫn là Quý phi mang long chủng. Hậu cung và tiền triều liên kết bằng máu. Trừ khi hoàng đế điên loạn diệt trừ ruột thịt, bằng không lão vẫn có đường lật kèo.

"Đưa hắn vào đây!" Tiêu Dạ Trầm cất tiếng quát.

Từ cửa phụ của đại điện, Đại Lý Tự khanh bước vào, theo sau là hai binh sĩ kéo lê một thân xác máu thịt be bét, đầu tóc rũ rượi, tay chân bị đánh gãy nát, tỏa ra mùi tanh hôi nồng nặc. Đó không ai khác chính là Vệ úy Tần Xuyên. Bị Đại Lý Tự thức trắng đêm thẩm vấn bằng kẹp tre, đóng đinh ngón tay và roi tẩm muối, tên dâm phu ấy đã tựu khai không chừa một chữ.

Trần Bách Xuyên trợn trừng hai mắt, nhìn gã thuộc hạ thân tín tàn tạ nằm bẹp dưới sàn, một cơn ớn lạnh từ sống lưng lập tức lan dọc lên mảng da đầu. Khóe môi lão bắt đầu run lẩy bẩy.

"Trần Thừa tướng, có nhận ra con chó giữ cửa Tây viện Cảnh Nhân Cung của mình không?" Hoàng đế đứng phắt dậy, từ trên ngai ném bay xấp lời khai đẫm máu xuống thẳng mặt lão già. Giấy tờ bay lả tả tung tóe, rớt vào giữa vũng nhơ của triều thần. "Hỏi hắn xem, hắn đã ra vào Cảnh Nhân Cung bao nhiêu lần bằng lệnh bài do chính tay Bộ Binh của ngươi cấp? Hỏi hắn xem, cái thai trong bụng nữ nhi ngươi... rốt cuộc mang dòng máu quý tộc nhà họ Tiêu, hay là rác rưởi của họ Tần?!"

Bá quan văn võ như bị sét đánh ngang tai, đồng loạt hít vào những ngụm khí lạnh buốt rợn người. Ánh mắt đổ dồn nhìn Trần Bách Xuyên với sự khinh miệt lẫn hoảng loạn tận cùng tột độ. Dâm loạn hậu cung! Tráo đổi huyết mạch long chủng! Đây không phải là khi quân phạm thượng bình thường, đây là sự báng bổ hủy diệt tông miếu hoàng gia, tội ác trời tru đất diệt!

Trần Bách Xuyên há hốc miệng, mắt nổ đom đóm, tay bị xích sắt ghì xuống ôm chặt lấy ngực. Tiếng thở của lão rút nghẹn lại sùng sục. "Ngươi... Tần Xuyên! Mày vu oan cho nương nương... Mày cắn càn!" Lão rống lên, vung tay định đánh gã thuộc hạ nhưng sức tàn không thể cựa quậy nổi gông cùm.

Đại Lý Tự khanh tiến lên, dõng dạc công bố trước bá quan: "Tần Xuyên đã nhận tội. Mười sáu người hầu trong Cảnh Nhân Cung khai nhận việc che giấu, bà mụ bốc thuốc ở Thái y viện khai việc đổi đơn thuốc để băm gót chứng cớ thời gian mang thai. Cùng với bằng chứng Thúy Liễu cung nữ nhận lệnh Quý phi bắt liên lạc với gã ra tiêu hủy hồ sơ sổ sách đêm qua. Tất cả đều khớp! Kẻ thông dâm, lừa gạt hoàng gia, chính là chúng!"

Một chuỗi chứng cứ sống và vật chứng chết đập tan hoang lớp vỏ bọc chói lọi của gia tộc họ Trần. Trần Bách Xuyên ngã ngửa ra sau, con ngươi mở lớn dại đi. Sự ngạo mạn, vây cánh, kế hoạch hoàn mỹ mười năm cắm rễ vào vương triều... giờ đây đã vỡ tung tóa như bong bóng xà phòng. Ả con gái ngu ngốc ả đĩ điếm đó đã đập tan hoàng mộng của gia tộc chỉ vì dục vọng đê hèn lúc trống vắng. Gia tộc họ Trần đã thực sự hết đường cứu vãn.

"Trần gia dối gạt thiên hạ, mưu hại thiên nhan, dâm loạn hậu cung, tội không thể tha." Giọng nói của Tiêu Dạ Trầm như bản án tử bủa vây từ mười phương địa ngục giáng thẳng xuống đầu lão già. "Truyền chỉ! Bãi bỏ mọi tước vị của Trần Bách Xuyên. Tru di cửu tộc họ Trần, tịch thu toàn bộ gia sản sung công quỹ. Toàn bộ nam đinh trên mười lăm tuổi chém đầu tại Ngọ Môn. Nữ quyến đày đi làm nô lệ quan doanh, vĩnh viễn không được xá tội. Tần Xuyên ngũ mã phanh thây!"

"Bệ hạ! Bệ hạ tha mạng! Bệ hạ!!!"

Những tiếng kêu gào hoảng loạn của phe cánh họ Trần vang lên yếu ớt từ dưới hàng ngũ triều thần, lập tức bị ngự lâm quân ập vào khống chế và lôi xềnh xệch ra ngoài.

Trần Bách Xuyên cười sằng sặc, nụ cười điên loạn vỡ nát giữa cơn tuyệt vọng. Lão giương đôi mắt vằn máu nhìn thẳng lên ngai vàng, thét lên những lời khản đặc: "Tiêu Dạ Trầm! Mày tưởng giết tao là yên ổn sao? Thẩm Chiêu Nguyệt đó, là một con ác quỷ đòi mạng... Nó đào mồ chôn tao, thì cũng có ngày nó chôn mày! NÓ CHÔN CẢ CÁI VƯƠNG TRIỀU NÀY!"

Tiêu Dạ Trầm phất tay, không thèm nhìn lão thêm nửa ánh mắt. Vệ binh lôi xệch cái xác già chết lặng của cựu Thừa tướng ra khỏi điện Thái Hòa.

Triều đường được dọn dẹp sạch sẽ, chỉ còn lại mùi tanh của máu và sự im lặng phục tùng tuyệt đối của quần thần vô can. Mây mù ngoài kia đã tan, ánh bình minh nhàn nhạt chiếu xuyên qua kẽ lá, phản chiếu trên ngai vàng quyền lực tối thượng. Cuộc thanh trừng tàn bạo nhất trong lịch sử triều Tiêu đã được thực thi với bàn tay sắt máu và trí tuệ vô song từ một nữ nhân giấu mình phía sau bức mành tử cấm.

Bão tố ở tiền triều đã kết thúc, nhưng ở hậu cung, nơi một phế Quý phi bụng mang dạ chửa một nghiệt chủng hoang thai đang rên rỉ gào thét... trò chơi nhân quả tàn nhẫn nhất mới thực sự bắt đầu vào khoảng khắc cuối cùng.

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí