Chương 51: Cuộc Giáp Mặt Cuối Cùng

~10 phút đọc 1.822 từ

Gió bấc rít từng hồi rùng rợn xuyên qua kẽ hở ván gỗ mục nát của Lãnh Cung, cuốn theo đám tuyết vụn quất vào song sắt cửa sổ rỉ sét. Đã ba ngày trôi qua kể từ khi Trần gia xưng bá một thời bị san bằng thành bình địa đỏ máu. Ba ngày trong gian phòng số Mười Bốn của Lãnh Cung dài tựa một thế kỷ đọa đày.

Trần Ngọc Dao cuộn tròn trong đống rơm khô hôi hám, áo vải đay mỏng manh không đủ che chắn cái lạnh thấu tủy. Đôi bàn tay vốn được ủ bằng lò sưởi chạm ngọc, tắm nước hoa hồng nay nứt nẻ ứa máu, dính đầy bùn đất và phân chuột. Cái bụng đang mang thai lùm lùm từng là lá bùa hộ mệnh trân quý nhất, nay lại trở thành một khối thịt thối rữa kéo trĩu thân xác ả xuống đáy tuyệt vọng. Mấy ngày nay ả không được ăn hớp cháo nào ra hồn, chỉ có khúc bánh bao thiu ném qua khe cửa gỗ rách nát như ném cho con chó hoang.

Cạch!

Âm thanh nặng nề của ổ khóa xích sắt bị tháo rớt xuống nền gạch đâm toạc màng nhĩ ả. Cánh cửa gỗ kẹt rít mở ra, kéo theo đó là một vệt sáng mờ nhạt rọi thẳng vào góc tối tăm.

Bước chân nhẹ bẫng tựa nệm bông, một hương thơm thoang thoảng của nhang nhai hòa cùng mùi dạ hương lan tỏa, hoàn toàn tương phản với cái bồn cầu rêu mốc này.

Thẩm Chiêu Nguyệt đứng đó. Mái tóc đen vấn cao búi bằng trâm phượng vàng lấp lánh, thân vận cung trang lụa tuyết bạch dệt chỉ bạc hoàng tộc rực rỡ, ngoài khoác bạch hồ lam nhung kiêu sa không vẩn một hạt bụi. Khí chất uy biên trấn áp bức người. Theo sát phía sau nàng là Tiểu Hà bưng một khay sơn mài đỏ chót, bên trên đặt độc nhất một vò nậm sứ trắng và một chiếc chén ngọc trong vắt.

Trần Ngọc Dao ngẩng đầu lờ đờ, nhìn kẻ chiến thắng đang đứng nhìn xuống mình như một vị Thần giáng vạ. Bất chợt, một tràng cười chói tai điên loạn xé nát cổ họng ả bật ra.

"Khà khà khà... Hoàng Quý phi... Nương nương cao quý đây sao?" Ả lấy cẳng tay quệt vệt dãi chảy dài trên khóe miệng khô khốc. "Ngươi đến xem cái xác tàn lụi này để mở hội thết tiệc ăn mừng à? Hoàng đế bảo lột cả mạng lẫn thai nhi của tao... mày xót xa quá nên xách độc dược đến ban ân trảm tao luôn hử?"

Chiêu Nguyệt chậm rãi bước vào, mũi hài gấm lưu ly dừng lại cách vũng bùn dơ bẩn chưa đầy một tấc. Nàng không tỏ ra khinh miệt, cũng không đắc thắng. Đôi mắt hẹp dài tĩnh lặng tựa mặt hồ mùa thu ngắm nhìn khung cảnh mà ở tiền kiếp, chính nàng đã từng trải qua trong sự nhục nhã y hệt.

"Ngươi nghĩ ta vội vàng muốn lấy mạng ngươi sao, Trần Ngọc Dao?" Chiêu Nguyệt khẽ nói, âm thanh trong vắt tĩnh động lạ thường. "Ngươi vẫn chưa sinh hạ nghiệt chủng để chịu án tử hình kia mà. Bổn cung chỉ mang chút rượu quế hoa đến, sưởi ấm cho tàn dư huy hoàng của đại tiểu thư phủ Thừa tướng trong đêm đông lạnh buốt này thôi."

Nàng hất cầm. Tiểu Hà tiến tới, châm một ly rượu trong vắt, tản ra mùi hương quế hoa nồng dịu bốc khói mỏng dính, đặt xuống trước mặt phế Quý phi rồi lùi lại.

Trần Ngọc Dao trừng mắt nhìn chén ngọc. Khứu giác nhạy bén của ả lập tức bắt nhịp rung rinh lờ mờ. "Rượu quế hoa... Ngươi tưởng tao ngu sao? Năm ấy, lão tiên đế ban rượu độc Hạc Đỉnh Hồng, người ta cũng pha nó trong rượu quế hoa để che mùi tanh... Mày muốn tao dập đầu tạ ơn cái thứ nước bẩn này hả!"

Xoảng! Ả đưa tay hất mạnh chén ngọc văng tung tóe, rượu rỉ thấm nát xuống lớp rơm khô.

Chiêu Nguyệt không chớp mắt, khóe môi khẽ cong lên đường nét bí ẩn. Nàng điềm nhiên bảo Tiểu Hà rót tiếp chén thứ hai. Nàng khẽ cụp mi.

"Phải. Là Hạc Đỉnh Hồng. Rất giống với vò rượu năm đó... thứ rượu mà ngươi đã tự tay rót ra, mỉm cười nói với người nữ nhân vô tội rằng: 'Chỉ cần uống xong chén này, tỷ muội tình thâm của chúng ta kiếp sau sẽ còn tương phùng.' Ngươi có nhớ không?"

Đôi mắt Trần Ngọc Dao giật thót mở trừng trừng. "Ngươi... ngươi đang nói cái quái gì vậy? Năm đó nào? Tao với mày gặp nhau khi mày mới chập chững làm cái Tài nhân quèn... Vừa vào cung chưa kịp quen hơi ta đã dập mày dưới gót chân rồi! Làm gì có tình thâm? Làm gì có rượu độc?"

Nàng từ tốn bước sát về phía con dã thú đang cuộn mình, ngồi chồm hỗm xuống bất sát lớp rơm tẩn. Ánh trăng hắt một viền phản quang trắng xám lên đôi mắt rực cháy u uẩn của nàng, ghim thẳng vào đồng tử sợ hãi của ả Trần.

"Đúng. Kiếp này ngươi chưa kịp gieo cái nhân đó, nhưng kết quả ta lại tước đoạt trước của ngươi." Chiêu Nguyệt chầm chậm gằn từng chữ, một tiếng thầm thì kinh rợn như luồn tay vào thắt lấy trái tim móp méo của đối phương. "Kiếp trước, gia tộc họ Trần các ngươi mới là kẻ xưng bá. Ngươi thuận lợi sinh ra phế hoàng tử. Ngươi đổ tội sảy thai, dùng mưu hiểm kế sâu phế ngôi Phi của ta, đẩy ta xuống đúng tại cái xó Lãnh Cung số Mười Bốn này. Trong đêm mưa giông tàn khốc nhất, ngươi khoác phượng bào sặc sỡ, sai Tào Đức Hải giữ chặt tay ta, tự tay rót chén rượu quế hoa pha Hạc Đỉnh Hồng đổ thẳng vào dạ dày ta. Ngươi đã lấy máu ta dội thành bậc thềm đăng cơ Thái Hậu của ngươi đấy, Trần Ngọc Dao!"

Toàn thân Ngọc Dao đông cứng. Ả sững sờ ngước nhìn khuôn mặt xinh đẹp lãnh nhược của Chiêu Nguyệt. Không phải là lời của một kẻ thắng cuộc hả hê, mà là âm vọng trầm thống oán thù vọng từ cõi âm tuyền sống lại. Lối nói chắc nịch, ánh mắt mang sát khí ngàn năm kết tụ chọc thủng mọi ảo tưởng ranh ma.

"Mày... mày điên rồi... mày là yêu quái..." Ả lắp bắp thụt lùi vào góc tường, gai ốc nổi rần khắp thớ nhục thể. "Mày nhớ lại... mày là quỷ hồn đầu thai về báo oán!"

"Phải! Ta mượn sương máu leo ngược từ cõi chết để xẻo từng miếng thịt của gia tộc mi!" Chiêu Nguyệt phắt người đứng lên, uy vũ vung ống tay dập lại chén rượu ngọc vỡ. "Từ lúc vào cung, ta đã đập vỡ từng bàn tay vươn ra của Tào Đức Hải. Ta giật tung sợi dây điều khiển Uyển Phi của mi. Ta vạch trần âm mưu bùa chú, hất đổ Tôn Bá Nhân cắt đứt nguồn sống Bộ Lại của mi. Và ta đào huyệt sống bắt sống cái thai hoang nghiệt chủng chung chạ với Vệ Úy Tần Xuyên của mi. Tất cả, tất thảy chỉ để chứng minh một điều: Dù ông trời có cho mi trăm mạng, ta cũng sẽ tự tay xiết cổ mi trong cùng một kiếp này, tựa mảnh giẻ rách không hơn không kém!"

Trần Ngọc Dao gào thét bịt tai lại. Tiếng gào vỡ ối hòa quyện vào tiếng tuyết đập xào xạc cửa kính. Những ảo ảnh vinh hoa kiêu ngạo của ả nổ tung vỡ vụn thành trăm ngàn nhát dao găm đâm nát cõi lòng nhơ nhớp. Hóa ra, ả không phải xui xẻo mất phán mạng, mà là bị một hồn ma trỗi từ địa ngục xưng danh vạch sẵn mồ chôn một cách tinh vi và tàn độc gấp trăm lần.

Tuyệt vọng. Xấu hổ. Nhục nhã tủi hờn và sự phẫn uất nuốt nghẹn trái tim. Trần Ngọc Dao rướn cổ trừng vằn hai mắt, môi ả cắn dập xuống rướm máu đỏ tươi ồ ạt đổ.

"Thẩm Chiêu Nguyệt... tao thua rồi! Tao thua thê thảm là do ông trời thiên vị một con đĩ ác quỷ như mày! Nhưng mày đừng hòng nhục mạ uy nghi của Quý phi họ Trần tao chém xác trảm đầu! Mày muốn tao uống rượu độc của mày ư? Không bao giờ! KHÔNG BAO GIỜ!"

Nói đoạn, Trần Ngọc Dao vận sức lực cuối cùng của sinh mệnh tàn tạ, há miệng rộng đấm ngực lộn vặn người, dùng hai hàm răng rỉ máu nghiến phập một nhát chí mạng đứt cắn đứt chính đầu lưỡi của mình.

"Rắc... Ặc... ục..." Máu tươi trào dâng rền rã phụt qua khóe môi. Ả giật nảy lên vài nhịp điên cuồng, đôi mắt hạnh từng quyến rũ si mê nay trợn trắng trợn dọc, oán niệm giăng đầy vách tường rồi nằm ngoẻo đầu xuống đống rơm khô dơ bẩn, ngực chìm hẳn, chết vồng lên cái thai dập nát.

Tiểu Hà sợ hãi phải nhắm kín mắt lại, rùng mình trước màn quyết tử hung tàn của phế Quý phi.

Nhưng Chiêu Nguyệt không quay đi. Nàng nhìn chằm chằm vào cái xác còn rỉ máu đỏ tanh nồng. Chẳng có rượu độc nào hôm nay cả, thực chất bình quế hoa kia vô hại. Sự tàn độc nhất chính là đập nát ảo ảnh tâm lý kiêu ngạo cuối cùng của ả, bức bách phản diện lớn nhất phải tự tìm lối thoái kết cục thảm hại cho chính thân xác ô uế.

"Khép cửa vách trần lại. Báo cho Nội vụ phủ, phế dân Trần thị vì ốm yếu hoảng thốt đã tự vẫn qua đời trong Lãnh Cung, nhất thi lưỡng mệnh. Cuốn chiếu ném xác vứt ra nghĩa địa bãi tha ma núi Tây, vĩnh tiễn không thuộc tông bộ cung cấm."

Cánh cửa gỗ mục nát đóng rầm lại, khóa dập xích sắt phủ rêu. Khoảnh khắc ấy, cả phiền não thù hận đeo gông tiền kiếp trên vai Chiêu Nguyệt cũng theo xác ả mà đứt tan gỡ bỏ. Phượng Hoàng tro tàn trải qua ngọn lửa thiêu đốt rực sáng kiếp trước, rốt cuộc cũng vươn đôi cánh khổng lồ sải sải bay bão táp cung đình. ARC 4 đẫm máu vừa khép hờ tấm màn, dọn đường cho bình minh vương giả phủ định một màu lam khói miên mang trải dọc Cung cấm tử thành.

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí