Chương 35: Con Cờ Của Thái Hậu
Từ Ninh Cung.
Uyển Nhi quỳ trước Thái hậu — tay nắm chặt mảnh giấy trong tay áo, tim đập như trống trận. Nàng ta — chưa bao giờ đối diện Thái hậu một mình. Trước đây — luôn là phi tần cùng nhau thỉnh an, mỗi người nói vài câu chúc thọ, rồi lui. An toàn. Nhàm chán.
Hôm nay — khác.
"Thuận phi — vì sao xin gặp riêng?" Thái hậu ngồi trên sập, giọng bình thản. Bà — ngoài sáu mươi, gương mặt nghiêm nhưng không khắc nghiệt. Đôi mắt — sâu, sắc, ghi nhận mọi thứ mà không phản ứng. Kiểu mắt của người đã thấy quá nhiều.
Lý Thuần Nhi — nữ quan thân cận — đứng bên cạnh, bất động như tượng.
"Thái hậu — thần thiếp — xin trình thỉnh nguyện." Uyển Nhi cúi đầu. "Từ — Lâm Tần."
"Lâm thị." Thái hậu nhớ. "Phi tần bị giáng vì cha liên quan vụ phản quốc."
"Dạ. Nhưng — thần thiếp tin — Lâm Tần bị oan."
"Tin?" Thái hậu nghiêng đầu. "Thuận phi — dựa vào đâu mà tin?"
Uyển Nhi nuốt nước bọt. Rồi — lấy mảnh giấy ra. Đặt lên bàn. Hai tay đẩy về phía Thái hậu.
"Lời khai — của cung nữ Tần Ngọc — trước đây phục vụ Trần Quý phi."
Lý Thuần Nhi — không đợi Thái hậu ra lệnh — cầm mảnh giấy, mở, đọc. Mặt bà — chuyên nghiệp, không biểu lộ. Nhưng — khi đọc đến dòng "vàng, ít nhất mười lượng" — mắt bà — hơi nheo lại.
"Thái hậu." Lý Thuần Nhi đưa mảnh giấy. "Nên xem."
Thái hậu đọc. Chậm rãi. Kỹ lưỡng. Rồi — đặt giấy xuống.
Im lặng.
Một phút. Hai phút.
Uyển Nhi — gần như ngừng thở.
"Thuận phi." Thái hậu nói, giọng không thay đổi. "Ai bảo ngươi mang thứ này cho ta?"
*Nói thật — hay nói dối?*
"Lâm Tần — nhờ thần thiếp." Uyển Nhi quyết định thật. Nói dối Thái hậu — tự sát.
"Lâm thị — bị giam ở Tĩnh Tâm Các. Sao — gặp ngươi?"
"Thần thiếp — xin Nội Vụ Phủ theo luật thăm nom. Mỗi tuần một lần. Theo luật — không ai cấm được."
Thái hậu — nhếch môi. Nhẹ. Rất nhẹ. Không phải khinh thường — mà — thú vị.
"Lâm thị — bị giam, bị giáng, bị cô lập. Mà — vẫn tìm cách gửi lời khai cho ta." Thái hậu nói. "Giống — mèo con bị nhốt trong hộp — mà vẫn cắn được."
Uyển Nhi không biết nên đáp gì.
"Thuận phi — ta hỏi thật." Thái hậu nhìn thẳng. "Ngươi — có lợi gì khi làm điều này? Giúp Lâm thị — ngươi được gì?"
"Thần thiếp — không được gì." Uyển Nhi đáp, giọng run nhưng thật. "Chiêu — Lâm Tần — là bạn. Bạn bị oan — thần thiếp giúp."
"Bạn." Thái hậu lặp lại từ đó — như đang nếm thử. "Trong cung — ít ai dùng từ đó và thật sự tin."
"Thần thiếp — tin."
Thái hậu nhìn Uyển Nhi lâu. Rất lâu. Rồi — bà quay sang Lý Thuần Nhi.
"Thuần Nhi."
"Dạ."
"Kiểm tra. Cung nữ Tần Ngọc — ở Ngoại Viện. Xác minh — nàng ta có thật sự phục vụ Quý phi ba năm không. Và — kiểm tra Tào Đức Hải — lịch trình đêm mười lăm tháng Ba năm ngoái. Xem y — ở đâu."
"Dạ." Lý Thuần Nhi cúi đầu, biến mất khỏi phòng như bóng.
"Thuận phi." Thái hậu quay lại. "Về cung. Đừng nói với ai — ngươi đến đây hôm nay."
"Dạ."
"Và — nói cho Lâm thị biết: ta — đã nhận."
Uyển Nhi quỳ lạy. Ba lần. Rồi — đứng dậy, lui ra, chân hơi run nhưng lưng thẳng.
---
Ba ngày sau — Tĩnh Tâm Các.
Chiêu Nguyệt nhận tin từ Lục Bình — tin từ Tiểu Quách.
"Nương nương — nghe nói — Thái hậu — sai Lý nữ quan điều tra gì đó ở Nội Vụ Phủ."
*Thái hậu đã hành động.*
Chiêu Nguyệt ngồi bên cửa sổ, nhìn khe nắng trên sàn. Tim — lần đầu tiên trong ba tuần — nhẹ hơn.
*Thái hậu — không phải đồng minh. Bà ấy — dùng ta. Như ta dùng bà ấy. Nhưng — mục tiêu — trùng nhau: hạ Trần gia.*
*Bà ấy — ngại đánh Trần gia trực tiếp. Vì Trần Thừa tướng nắm binh quyền biên giới. Đánh sai — nội chiến. Nhưng — nếu có bằng chứng tham nhũng — đó là chuyện dân sự. Không liên quan quân sự. Có thể xử — mà không động đến biên giới.*
*Thái hậu thông minh. Bà ấy hiểu điều này.*
---
Năm ngày sau — Từ Ninh Cung.
Lý Thuần Nhi trở về. Mặt — bình thường. Nhưng — tay cầm một cuộn giấy dày.
"Thái hậu." Bà quỳ. "Thần — đã xác minh."
"Nói."
"Tần Ngọc — đúng. Phục vụ Quý phi ba năm, bị đuổi tháng Năm năm ngoái. Lý do — 'làm vỡ bình ngọc.' Nhưng — thần kiểm tra kho Nghi Phượng Cung — bình ngọc đủ. Không thiếu. Không vỡ."
Thái hậu khẽ gật.
"Tào Đức Hải — đêm mười lăm tháng Ba. Sổ trực ban Nội Vụ Phủ ghi — y nghỉ phép. Nhưng — sổ gác cổng phụ phía tây ghi — y ra vào cổng lúc Tý (giờ chuột)." Lý Thuần Nhi lật tiếp. "Thần — kiểm tra thêm: sáu tháng qua — Tào Đức Hải ra cổng phụ phía tây — mười lần. Đều — đêm khuya. Đều — ghi 'nghỉ phép' trong sổ Nội Vụ Phủ."
"Mười lần." Thái hậu tay vuốt chuỗi phật. "Mỗi tháng — gần hai lần."
"Dạ. Và — thần tìm thêm." Lý Thuần Nhi hạ giọng. "Có một thương nhân tên Hứa Bình — thường xuất hiện gần cổng phụ. Gốc Giang Nam. Là — thuộc hạ cũ của phủ Tổng đốc."
"Phủ Tổng đốc Giang Nam — Lý Thiên Hùng."
"Dạ."
Thái hậu — dừng tay vuốt chuỗi. Đặt xuống. Mắt — sắc hơn.
"Trần gia — nhận hàng từ Tổng đốc Giang Nam. Qua Tào Đức Hải. Trong cung cấm." Bà nói, giọng chậm, nặng. "Lâm thị — nhỏ tuổi nhưng — mắt sáng."
"Thái hậu — muốn thần làm gì?" Lý Thuần Nhi hỏi.
Thái hậu im lặng. Rồi:
"Chưa vội. Trần gia — còn mạnh. Trần Thừa tướng — nắm quân biên giới. Đánh bây giờ — sớm." Bà nhắm mắt. "Nhưng — giữ hồ sơ. Giữ kỹ. Và — theo dõi Tào Đức Hải. Đừng để y biết."
"Dạ."
"Và —" Thái hậu mở mắt. "— báo cho Hoàng đế. Không phải ta báo. Để — người khác báo."
"Ai — thưa Thái hậu?"
"Lâm thị." Thái hậu mỉm cười — lần đầu tiên buổi chiều hôm đó. "Để nàng ta — tự cứu mình."
---
Đêm đó — Tĩnh Tâm Các.
Chiêu Nguyệt ngồi bên đèn dầu, nghe gió. Không biết tin từ Từ Ninh Cung. Chưa biết Thái hậu đã xác minh. Chưa biết — bà ấy đang giữ bằng chứng.
Nhưng — nàng biết: nàng đã gieo hạt giống. Và — trong cung — hạt giống đúng đất — sẽ mọc.
*Kiếp trước — ta chết trong Tĩnh Tâm Các. Cô đơn. Đói. Tuyệt vọng.*
*Kiếp này — ta ngồi ở đây. Cũng đói. Cũng cô đơn. Nhưng — không tuyệt vọng.*
*Vì ta biết — bên ngoài bức tường này — có người đang chiến đấu vì ta.*
*Uyển Nhi. Tiểu Hà. Lục Bình. Và bây giờ — có lẽ — Thái hậu.*
*Phượng hoàng không chết vì bị nhốt. Phượng hoàng chết — vì quên mình có cánh.*
*Ta — không quên.*
Nàng thổi tắt đèn. Nằm xuống. Và — trong bóng tối — nàng cười.
Lần đầu tiên trong ba tuần.