Chương 36: Thanh Châu Gió Độc
Đại lý tự trình kết quả — trước Hoàng đế — vào buổi sáng.
Chiêu Nguyệt không biết chuyện gì xảy ra trong Thái Hòa Điện. Nàng chỉ biết — qua Lục Bình, qua Tiểu Quách, qua mạng lưới tin đồn mong manh mà nàng dệt được từ đáy Tĩnh Tâm Các.
Tin đến vào buổi chiều.
"Nương nương —" Lục Bình chạy vào, mặt tái. "Đại lý tự — trình bệ hạ — bằng chứng từ Thanh Châu."
"Nói."
"Họ — tìm thấy — thư từ giữa cha nương nương — và một thương nhân Bắc Nguyên. Giao dịch — lụa và sắt. Và — một sổ sách ghi chép — có dấu ấn cha nương nương."
Chiêu Nguyệt — bình tĩnh. Mặt không thay đổi. Nhưng — tay — nắm chặt mép giường.
*Trần Quý phi — đã giả tạo xong. Thư từ giả. Sổ sách giả. Dấu ấn cha ta — nàng ta lấy từ đâu?*
*Kiếp trước — Tào Đức Hải từng vào Nội Vụ Phủ lấy hồ sơ gia đình các phi tần. Trong đó có dấu ấn cha ta — vì khi nhập cung, gia đình phải nộp giấy tờ gốc.*
*Nàng ta — dùng dấu ấn thật — đóng lên giấy giả.*
"Lục Bình." Chiêu Nguyệt nói, giọng chậm. "Bệ hạ — nói gì?"
"Nghe — bệ hạ — rất giận." Lục Bình cúi mặt. "Nghe — bệ hạ nói — sẽ xử lý nghiêm."
*Xử lý nghiêm. Nghĩa là — cha ta có thể bị — xử tử.*
Chiêu Nguyệt nhắm mắt. Một giây. Hai giây. Rồi — mở ra.
*Không hoảng. Bằng chứng giả — có điểm yếu. Luôn có. Vấn đề — tìm ra, kịp thời.*
*Thư từ giả — nàng ta đã chuẩn bị kỹ. Nhưng — sổ sách? Sổ sách ghi chép giao dịch — cần thời gian viết. Mực — cần cũ. Giấy — cần cũ. Nếu Trần Quý phi gấp — nàng ta có thể dùng mực mới trên giấy cũ.*
*Mực mới trên giấy cũ — có thể phân biệt. Mực Thanh Châu — làm từ than tùng. Mực kinh thành — làm từ dầu đào. Màu — gần giống. Nhưng — mùi khác.*
*Cha ta — là huyện lệnh. Ông ấy — chỉ dùng mực Thanh Châu. Nếu sổ sách — viết bằng mực kinh thành — tức là giả.*
Nàng mở mắt. "Lục Bình."
"Dạ?"
"Ngươi — có cách gửi tin cho Thuận phi không?"
Lục Bình — do dự. Rồi: "Con — có thể nhờ Tiểu Quách. Anh ấy — hay qua Thuận Thiên Cung giao đồ."
"Tốt. Nói Thuận phi: 'Mực. Kiểm tra mực.'" Chiêu Nguyệt nói. "Chỉ ba từ. Đủ rồi."
"Dạ — con đi."
---
Thuận Thiên Cung — tối hôm đó.
Uyển Nhi nhận tin — qua Tiểu Quách — và không hiểu.
"Mực? Kiểm tra mực?" Nàng nhíu mày. Tiểu Hà — ngồi bên cạnh — cúi đầu nghĩ.
"Nương nương — luôn thông minh hơn chúng ta." Tiểu Hà nói. "Nếu nương nương nói mực — thì — mực là chìa khóa."
"Nhưng — kiểm tra mực ở đâu? Sổ sách — ở Đại lý tự — ta — không vào được."
Tiểu Hà — bất chợt sáng mắt. "Thái hậu!"
"Thái hậu?"
"Thái hậu — vừa mới kiểm tra Tào Đức Hải. Thái hậu — có quyền sai Lý nữ quan đi bất cứ đâu. Kể cả — Đại lý tự."
Uyển Nhi ngập ngừng. "Ta — vừa gặp Thái hậu tuần trước. Lại gặp — không sợ phiền?"
"Nương nương nói — mực là chìa khóa. Nếu cha nương nương bị xử — vì bằng chứng giả — thì — phiền Thái hậu — cũng đáng." Tiểu Hà nắm tay Uyển Nhi. "Uyển Nhi tỷ tỷ — xin tỷ."
Uyển Nhi nhìn Tiểu Hà — cô gái mũm mĩm, ngây thơ, mắt đỏ — rồi nghiến răng.
"Được. Ngày mai."
---
Từ Ninh Cung — ngày hôm sau.
Lần này — Thái hậu không ngạc nhiên khi thấy Uyển Nhi.
"Thuận phi — lại đến." Bà chậm rãi. "Lần này — muốn gì?"
"Thái hậu — Đại lý tự đã trình bằng chứng từ Thanh Châu. Thần thiếp tin — bằng chứng đó — giả." Uyển Nhi quỳ, giọng nghiêm. "Lâm Tần — nhắn: kiểm tra mực."
"Mực?"
"Mực trên sổ sách Thanh Châu. Nếu — mực Thanh Châu — làm từ than tùng. Mực kinh thành — từ dầu đào. Nếu sổ sách ghi ở Thanh Châu — nhưng viết bằng mực kinh thành — tức là giả."
Thái hậu — im. Rồi — bà quay sang Lý Thuần Nhi. "Thuần Nhi — ngươi nghe thấy chứ?"
"Dạ."
"Đi Đại lý tự. Xem sổ sách. Kiểm tra mực. Nói — ta muốn xem bằng chứng vụ phản quốc — vì liên quan an ninh hoàng cung."
"Dạ."
Lý Thuần Nhi biến mất.
Thái hậu nhìn Uyển Nhi. "Thuận phi — nói ta nghe. Lâm thị — bị giam ở Tĩnh Tâm Các — không giấy bút, không người, không tin tức. Mà — nàng ta biết — bằng chứng giả. Biết — kiểm tra mực. Biết — mực Thanh Châu khác mực kinh thành."
"Lâm Tần — thông minh ạ."
"Thông minh?" Thái hậu lặng. "Không. Thông minh — là đoán giỏi. Còn nàng ta — biết trước." Mắt bà — sâu, nghiên cứu. "Như thể — nàng ta đã sống qua chuyện này — một lần trước."
Uyển Nhi — tim nhảy. *'Kiếp trước' — Chiêu Nguyệt hay nói vậy...*
"Thái hậu — thần thiếp —"
"Không sao." Thái hậu giơ tay. "Ta — không cần biết vì sao nàng ta biết. Ta — chỉ cần biết — nàng ta đúng hay sai."
---
Hai ngày sau.
Lý Thuần Nhi trở về.
"Thái hậu." Bà quỳ. "Sổ sách Thanh Châu — viết bằng mực dầu đào. Mực kinh thành. Không phải mực Thanh Châu."
Thái hậu — gật đầu. Chậm.
"Ai — giả tạo?"
"Chưa xác định. Nhưng — mực dầu đào loại này — chỉ có ở ba nơi trong cung: Thượng Thư Phòng, Nội Vụ Phủ, và — Nghi Phượng Cung."
"Nghi Phượng Cung." Thái hậu nói, giọng phẳng. "Trần Quý phi."
"Dạ. Và — thần kiểm tra thêm: dấu ấn Lâm Hữu Đức trên sổ sách — trùng khớp với dấu ấn trong hồ sơ nhập cung của Lâm Tần. Hồ sơ — lưu ở Nội Vụ Phủ — do Tào Đức Hải quản lý."
"Tào Đức Hải." Thái hậu vuốt chuỗi phật. "Lại y."
Im lặng.
Rồi — Thái hậu đứng dậy. Chậm rãi. Lưng thẳng dù tuổi đã cao.
"Thuần Nhi. Soạn — một bản tấu. Gửi cho Hoàng đế. Nội dung: Thái hậu — nghi ngờ bằng chứng Thanh Châu. Đề nghị — kiểm tra lại mực trên sổ sách. Viết — trung lập. Không tố ai."
"Dạ."
"Và —" Thái hậu dừng. "Xếp hẹn cho Hoàng đế — đến Từ Ninh Cung. Nói — ta muốn nói chuyện. Chuyện gia đình."
"Dạ."
Thái hậu ngồi lại. Nhắm mắt. Vuốt chuỗi phật.
*Lâm thị — nàng ấy — giỏi. Trong cung ba mươi năm — ta chưa gặp ai như vậy. Bị giam — mà vẫn đánh cờ. Bị giáng — mà vẫn bày mưu. Không có tay chân — mà dùng được cả ta.*
*Đáng sợ. Nhưng — đáng tiếc nếu để mất.*
*Trần gia — hại con trai ta quá lâu rồi. Đã đến lúc — cắt bỏ.*
Bên ngoài — gió chiều thổi qua Từ Ninh Cung. Hoa sen trong hồ — rung nhẹ. Và — ván cờ — sắp lật.