Chương 34: Lời Khai Trong Bóng Tối
Hai tuần ở Tĩnh Tâm Các.
Chiêu Nguyệt đã quen. Quen tiếng gió thổi qua khe cửa. Quen mùi ẩm mốc. Quen cơm nguội buổi tối — Nội Vụ Phủ cắt giảm khẩu phần, lệnh từ ai thì rõ. Quen sự tĩnh lặng — nặng và đặc — của một nơi mà cả hoàng cung quên rằng nó tồn tại.
Lục Bình — cung nữ được phân — dần bớt sợ. Cô hay ngồi bên cửa, vá áo, kể chuyện vặt:
"Nương nương — con nghe — bên Nghi Phượng Cung — có yến tiệc lớn hôm qua. Trần Quý phi mời hết các phi tần."
"Ai đến?"
"Hầu hết. Chỉ Thuận phi nương nương — từ chối. Nói — bị cảm lạnh." Lục Bình cười nhẹ. "Cảm lạnh — tháng sáu."
Chiêu Nguyệt mỉm cười. *Uyển Nhi — không giỏi nói dối. Nhưng — đủ can đảm.*
"Nương nương." Lục Bình hạ giọng. "Con — con nghe — Đại lý tự — đã phái người về từ Thanh Châu."
Chiêu Nguyệt dừng tay — đang gấp cuốn Luận Ngữ. "Về rồi?"
"Dạ. Nghe — có mang theo... bằng chứng."
*Bằng chứng. Trần Quý phi đã kịp — giả tạo bằng chứng ở Thanh Châu.*
*Nhanh hơn ta dự đoán.*
"Lục Bình." Chiêu Nguyệt nhìn cô. "Ngươi — nghe từ ai?"
"Thái giám Tiểu Quách — hay mang cơm đến đây. Anh ấy — kể." Lục Bình cúi mặt. "Con — con biết nương nương đang gặp khó. Con — không biết giúp gì. Nhưng — con có thể nghe."
Chiêu Nguyệt nhìn cô — nhỏ nhắn, gầy, mặt xanh xao vì thiếu nắng. Một cung nữ thấp nhất, phục vụ ở nơi mà không ai muốn đến. Và cô — cũng đang cố giúp.
"Cảm ơn." Chiêu Nguyệt nắm tay cô. "Ngươi — đừng cố tìm thêm tin. Nguy hiểm. Nhưng — nếu có gì nghe được tự nhiên — kể cho ta."
"Dạ."
---
Tuần thứ ba.
Uyển Nhi đến — lần thăm thứ ba. Lần này, nàng ta mang theo — ngoài đồ ăn — một nụ cười.
"Tìm thấy rồi." Uyển Nhi ngồi xuống, giọng thì thào. "Tần Ngọc."
"Ở đâu?"
"Ngoại Viện — khu giặt ủi. Bị đuổi từ Nghi Phượng Cung — xuống đó giặt chăn gối cho toàn cung. Tay — nứt nẻ, mặt — xanh lắm." Uyển Nhi nghiến răng. "Trần Quý phi — đuổi người ta rồi còn bắt làm khổ sai."
"Ngươi — nói chuyện được với nàng ta chưa?"
"Nói rồi." Uyển Nhi lấy từ trong tay áo một mảnh giấy nhỏ — gấp nhiều lần. "Tần Ngọc — lúc đầu sợ lắm. Run. Nói — không dám. Nhưng — khi ta kể — Trần Quý phi đã làm gì ngươi — nàng ta... khóc."
"Khóc?"
"Khóc. Và nói — nàng ta sẵn sàng kể. Vì — nàng ta cũng là nạn nhân." Uyển Nhi đẩy mảnh giấy. "Đây — lời khai của Tần Ngọc. Ta — nhờ nàng ta viết."
Chiêu Nguyệt mở mảnh giấy. Chữ nhỏ, run, nhưng rõ ràng:
*"Tôi — Tần Ngọc — cung nữ phục vụ Quý phi nương nương ba năm. Tháng Ba năm ngoái — đêm mười lăm — tôi đi gánh nước ở cổng phụ phía tây. Thấy Tào công công đứng nói chuyện với một người mặc áo thường dân. Người đó — đưa cho Tào công công một hộp gỗ. Tào công công mở — bên trong — vàng. Ít nhất mười lượng.*
*Tôi — sợ — chạy về. Nhưng Tào công công thấy tôi. Ngày hôm sau — Quý phi nương nương nói tôi làm vỡ bình ngọc — đuổi xuống Ngoại Viện.*
*Tôi — chưa bao giờ chạm vào bình ngọc nào.*
*Quý phi nương nương — mỗi tháng — đều nhận hàng như vậy. Từ cổng phụ. Thường dân đó — tôi không biết mặt — nhưng tôi nhớ — anh ta có sẹo dài ở cánh tay phải."*
Chiêu Nguyệt đọc xong. Gấp giấy. Cất vào trong áo — lần này không đốt.
"Sẹo dài ở cánh tay phải." Nàng nhẩm. "Người giao hàng — là liên lạc giữa Tổng đốc Giang Nam và Trần gia."
"Ngươi — biết người đó?"
"Kiếp trước — ta gặp y. Tên — Hứa Bình. Là thị vệ cũ của Tổng đốc Lý Thiên Hùng." Chiêu Nguyệt dừng — rồi nhanh chóng sửa: "Ta — nghe đồn — y thường đi lại giữa Giang Nam và kinh thành."
Uyển Nhi không để ý — hoặc giả vờ không để ý — từ "kiếp trước." Nàng ta đã quen.
"Vậy — bước tiếp theo?"
"Ta — cần thêm bằng chứng. Lời khai của Tần Ngọc — là lời một cung nữ bị đuổi. Trần gia sẽ nói nàng ta oán hận, bịa chuyện." Chiêu Nguyệt suy nghĩ. "Ta cần — vật chứng. Hộp gỗ, vàng, hoặc — sổ sách."
"Sổ sách?"
"Trần Quý phi — thông minh. Nhưng — nàng ta có một thói quen: ghi chép. Kiếp trước — khi Trần gia sụp đổ — người ta tìm thấy một cuốn sổ bí mật trong Nghi Phượng Cung. Ghi hết — ai nhận bao nhiêu, khi nào, ở đâu."
"Tại sao — nàng ta lại ghi?"
"Vì — đó là cách nàng ta kiểm soát. Ai nhận vàng của Trần gia đều bị nàng ta nắm. Sổ đó — vừa là sổ kế toán, vừa là vũ khí." Chiêu Nguyệt mắt sáng. "Và — nàng ta sẽ không bao giờ hủy. Vì — hủy nó, nàng ta mất quyền lực."
"Vậy — ngươi muốn ta tìm cuốn sổ đó?"
"Không. Ta — muốn ngươi giúp ta gặp — một người có thể tìm nó."
"Ai?"
"Thái hậu."
Uyển Nhi — mặt trắng. "Thái — Thái hậu?"
"Thái hậu — ghét Trần gia." Chiêu Nguyệt nói, giọng trầm. "Bà ấy — biểu hiện trung lập. Nhưng — bà ấy biết Trần Thừa tướng đe dọa hoàng quyền. Và — bà ấy đã giúp ta một lần — khi bùa chú bị vu."
"Nhưng — ngươi đang bị giam. Thái hậu — sao gặp?"
"Ngươi — là Thuận phi. Ngươi — có thể vào Từ Ninh Cung thỉnh an Thái hậu." Chiêu Nguyệt nắm tay Uyển Nhi. "Ngươi — không cần nói nhiều. Chỉ cần — dâng lên Thái hậu — lời khai này. Và nói: 'Lâm Tần — xin Thái hậu minh xét.'"
"Lâm — Tần?"
"Ta — bây giờ là Tần. Không phải Phi nữa." Chiêu Nguyệt cười — nụ cười buồn, nhẹ. "Nhưng — Tần cũng có quyền thỉnh nguyện."
Uyển Nhi nắm chặt tay nàng. "Ta — sẽ đi. Ngày mai."
---
Đêm đó — Tĩnh Tâm Các.
Chiêu Nguyệt nằm trên giường, nghe gió. Lục Bình đã ngủ — tiếng thở đều đặn từ phòng nhỏ bên cạnh.
*Trần Quý phi — đang giả tạo bằng chứng ở Thanh Châu. Nếu Đại lý tự tin bằng chứng giả — cha ta sẽ bị kết tội phản quốc. Và ta — sẽ không bao giờ ra khỏi Tĩnh Tâm Các.*
*Nhưng — ta có lời khai Tần Ngọc. Có manh mối về Hứa Bình. Có thông tin về cuốn sổ.*
*Và — ta có Thái hậu.*
*Kiếp trước — Thái hậu không giúp ta. Vì kiếp trước — ta không biết cách nhờ. Ta nghĩ — mọi người đều là kẻ thù. Không tin ai.*
*Kiếp này — ta hiểu: trong cung — không ai là đồng minh mãi mãi. Nhưng — có những lúc — lợi ích trùng nhau. Và khi lợi ích trùng nhau — kẻ thù của kẻ thù — có thể là bạn.*
*Thái hậu muốn giữ ngai vàng cho con trai. Trần gia đe dọa ngai vàng. Ta — chỉ cần chỉ cho Thái hậu thấy: Trần gia — nguy hiểm hơn bà ấy nghĩ.*
Nàng nhắm mắt. Và — lần đầu tiên trong hai tuần — ngủ được. Không mơ. Không ác mộng.
Chỉ — bóng tối. Yên tĩnh. Ấm áp.
Như — đang được ai đó ôm.