Chương 33: Ánh Sáng Qua Khe Cửa

~8 phút đọc 1.581 từ

Ngày thứ năm ở Tĩnh Tâm Các.

Chiêu Nguyệt ngồi bên cửa sổ nhỏ — ô cửa hẹp, chỉ vừa lọt ánh sáng buổi sáng — và đọc. Cuốn sách duy nhất nàng mang theo — Luận Ngữ — đã đọc đến lần thứ ba. Không phải vì thích — vì không có gì khác.

Lục Bình bưng chậu nước rửa mặt vào. "Nương nương — hôm nay — có người xin thăm."

"Ai?"

"Thuận phi nương nương."

Chiêu Nguyệt — mỉm cười. *Uyển Nhi. Đúng hẹn.*

---

Uyển Nhi bước vào Tĩnh Tâm Các — và dừng lại ở bậc thềm.

Nàng ta — nhìn quanh. Tường rêu. Sân nhỏ. Cỏ mọc giữa gạch. Một cây khô đứng góc sân — trơ trụi, không lá, không hoa. Và căn phòng — tối, ẩm, lạnh.

"Chỗ — chỗ này —" Uyển Nhi nghẹn giọng. "Đây mà — chỗ ở?"

"Đủ sống." Chiêu Nguyệt ngồi trong phòng, vẫy tay. "Vào đi. Đừng đứng ngoài — gió lạnh."

Uyển Nhi bước vào, đặt khay đồ ăn xuống bàn. Khay — phủ vải thêu hoa — bên trong: cháo gà nấm, bánh hạnh nhân, trà nhài, và — một túi vải nhỏ giấu dưới đáy.

"Ta — xin Nội Vụ Phủ theo luật 'thăm nom phi tần bị giam.'" Uyển Nhi ngồi xuống, giọng nhỏ. "Luật cho phép — mỗi tuần một lần. Không ai cản được."

"Quý phi — không nói gì?"

"Nói." Uyển Nhi nhếch môi. "Nàng ta nói: 'Thuận phi — tốt bụng quá.' Ý mỉa mai. Nhưng — không cấm được."

Chiêu Nguyệt mở túi vải nhỏ — bên trong: một mảnh giấy, cuộn chặt.

*Tin từ Tiểu Hà.*

Nàng mở ra, đọc nhanh. Chữ Tiểu Hà — tròn, mập, hơi nghuệch ngoạc nhưng rõ ràng:

*"Nương nương — Đại lý tự đang điều tra cha nương nương. Phái người đi Thanh Châu. Chưa có kết quả. Bệ hạ — không triệu phi tần nào. Tào Đức Hải — bị giám sát nhưng vẫn tự do. Trần Quý phi — yên lặng. Im lặng — đáng sợ."*

Chiêu Nguyệt gấp giấy, nhớ. Rồi — đưa lên ngọn đèn dầu. Cháy. Tro rơi trên bàn.

"Đốt?" Uyển Nhi mắt tròn.

"Không để bằng chứng." Chiêu Nguyệt nói, giọng bình thản. "Nếu ai kiểm tra phòng ta — không thấy gì."

*Kiếp trước — ta ngây thơ. Giữ mọi thứ. Và — bọn họ tìm thấy tất cả.*

---

"Chiêu Nguyệt — ta phải hỏi." Uyển Nhi hạ giọng, ghé sát. "Ngươi — có kế hoạch gì không? Hay — chỉ đợi?"

"Ta có." Chiêu Nguyệt nhìn nàng ta. "Nhưng — cần ngươi giúp."

"Nói."

"Trần gia — không chỉ có thế lực ở triều đình. Bí mật lớn nhất của Trần gia — là quan hệ với Tổng đốc Giang Nam — Lý Thiên Hùng." Chiêu Nguyệt nói, giọng trầm. "Kiếp trước — ta biết, nhưng không có bằng chứng. Kiếp này —"

"Kiếp trước?" Uyển Nhi nhíu mày. "Ngươi — hay nói 'kiếp trước.' Ý là —"

Chiêu Nguyệt dừng. *Sơ suất.* "Nói nhầm. Ta — ý là — ta từng nghe đồn. Từ trước." Nàng lái nhanh. "Tổng đốc Giang Nam — Lý Thiên Hùng — mỗi năm gửi hàng lậu về kinh. Lụa, vàng, muối. Trần Thừa tướng — nhận, dùng để nuôi quân riêng ở biên giới."

"Quân — riêng?" Uyển Nhi khẽ rít. "Đó — là mưu phản!"

"Không. Trần Thừa tướng — nắm binh quyền biên giới phía Bắc. Nuôi thêm quân — về danh nghĩa — là tăng cường phòng thủ. Bệ hạ — biết nhưng không nói. Vì cần Trần gia giữ biên giới."

"Vậy — sao?"

"Nhưng — nếu chứng minh Trần gia nhận hàng lậu từ Tổng đốc — tức Trần gia có thu nhập bất chính. Và — Tổng đốc Giang Nam — cùng phe với Trần gia — nghĩa là Trần gia nắm cả hai: quân biên giới và kinh tế Giang Nam." Chiêu Nguyệt mắt sáng. "Bệ hạ — y có thể tha lỗi nhỏ. Nhưng — y không tha ai đe dọa ngai vàng."

Uyển Nhi nuốt nước bọt. "Ngươi — muốn ta tìm bằng chứng?"

"Không." Chiêu Nguyệt lắc đầu. "Ngươi — không đủ sức. Ta — muốn ngươi tìm giúp ta một người."

"Ai?"

"Cung nữ Tần Ngọc — trước đây phục vụ Trần Quý phi. Bị đuổi ra Ngoại Viện cách đây hai tháng vì 'phạm lỗi.' Nàng ta — biết nhiều." Chiêu Nguyệt nói. "Kiếp — à, ta nghe — nàng ta bị đuổi vì tình cờ thấy Tào Đức Hải nhận hàng từ người lạ ở cổng phụ. Trần Quý phi sợ bị lộ — đuổi nàng ta đi."

"Tần Ngọc..." Uyển Nhi nhẩm tên. "Ta biết nàng ta. Nhỏ nhắn, hiền. Bị đuổi — nghe nói vì làm vỡ bình ngọc."

"Bình ngọc — cớ. Lý do thật — nàng ta biết quá nhiều."

"Và — ngươi muốn ta gặp nàng ta?"

"Gặp. Hỏi. Nhưng — cẩn thận." Chiêu Nguyệt siết tay Uyển Nhi. "Nếu Trần Quý phi biết ngươi tìm Tần Ngọc — ngươi — sẽ nguy hiểm."

Uyển Nhi im lặng lâu. Rồi — nàng ta nắm tay Chiêu Nguyệt, siết lại.

"Ta — sẽ cẩn thận." Giọng nàng ta — rung, nhưng cứng. "Vì ngươi. Và — vì ta."

"Vì ngươi?"

"Trần Quý phi — kiểm soát hậu cung mười năm. Mọi phi tần đều sợ nàng ta." Uyển Nhi nhìn thẳng. "Ta — từng sợ. Nhưng — từ khi ngươi chỉ cho ta thấy — bộ mặt thật — ta không sợ nữa. Ta — tức."

Chiêu Nguyệt nhìn Uyển Nhi — và thấy, trong đôi mắt từng nóng nảy, ghen tuông, bồng bột đó — có một thứ mới. Thép.

"Được." Nàng gật đầu. "Cẩn thận."

---

Uyển Nhi đi rồi. Chiêu Nguyệt ngồi lại một mình.

Lục Bình dọn chén trà, rón rén. "Nương nương — cháo gà — ăn không?"

"Ăn." Chiêu Nguyệt gắp đũa, ăn chậm rãi. Cháo — nóng, thơm, có vị gừng. Uyển Nhi — biết nàng hay lạnh bụng.

*Uyển Nhi — kiếp trước — là kẻ thù. Nàng ta ghen, nàng ta gây sự, nàng ta bị Trần Quý phi dùng như con tốt thí. Và cuối cùng — nàng ta chết. Bị Trần Quý phi bỏ rơi khi không dùng được nữa.*

*Kiếp này — ta kéo nàng ta ra khỏi bàn cờ đó. Cho nàng ta thấy sự thật. Và bây giờ — nàng ta đứng về phía ta.*

*Người ta nói — trong cung không có bạn. Chỉ có lợi ích.*

*Nhưng — Uyển Nhi mang cháo gà cho ta. Trong khi — nàng ta chẳng được gì.*

*Có lẽ — người ta nói sai.*

Chiêu Nguyệt ăn hết bát cháo. Đặt đũa xuống. Nhìn ra cửa sổ.

Nắng chiều — lọt qua khe cửa hẹp, rơi trên sàn đá. Một vệt sáng mỏng — dài, vàng ấm — giữa căn phòng tối.

*Ánh sáng — luôn tìm được đường vào. Dù khe cửa — hẹp đến đâu.*

---

Đêm đó — Nghi Phượng Cung.

Trần Ngọc Dao ngồi trước bàn, nhận tin từ Tào Đức Hải.

"Thuận phi — đến thăm Lâm thị." Tào Đức Hải nói, giọng thận trọng. "Mang đồ ăn. Theo luật — thần không cản được."

"Để nàng ta thăm." Trần Ngọc Dao nhấp trà, bình thản. "Đồ ăn — không nguy hiểm. Lời nói — cũng không. Chiêu Nguyệt — bị giam. Không tay chân. Không thế lực. Không ai nghe nàng ta."

"Nhưng — Thuận phi —"

"Uyển Nhi — nóng nảy, thẳng tính, không biết mưu kế." Trần Ngọc Dao vẫy tay. "Để nàng ta làm bạn với Chiêu Nguyệt — không ảnh hưởng gì. Chó bẹc-giê canh chuồng — cũng cần bạn chơi."

Tào Đức Hải cúi đầu.

Trần Ngọc Dao đặt chén trà xuống — và trong khoảnh khắc — nụ cười — tắt. Thay vào đó — một biểu cảm mà Tào Đức Hải hiếm khi thấy: mệt mỏi.

*Lâm Chiêu Nguyệt — quá cứng. Bùa chú — không gục. Giả thư — không gục. Tố phản quốc — mới gục được.*

*Nhưng — nàng ta vẫn không gục. Vẫn bình thản. Vẫn — đáng sợ.*

*Ta — mệt.*

Nàng nhắm mắt. Một giây. Rồi — mở mắt. Sắc lạnh trở lại.

*Không. Chưa xong. Nàng ta bị giam — nhưng chưa chết. Và — nếu Đại lý tự minh oan cho cha nàng ta — nàng ta sẽ trở lại. Mạnh hơn.*

*Ta — phải chắc chắn — nàng ta không trở lại.*

"Tào Đức Hải." Nàng mở mắt, giọng nhẹ. "Đại lý tự — đến Thanh Châu chưa?"

"Dạ — đã phái người đi."

"Tốt. Đảm bảo — khi họ tìm hiểu ở Thanh Châu — họ sẽ tìm thấy... đúng thứ ta muốn họ tìm."

Tào Đức Hải — mặt tái. "Nương nương — ý là — giả tạo bằng chứng tại Thanh Châu?"

"Không phải giả tạo." Trần Ngọc Dao mỉm cười — đẹp, lạnh, chết người. "Là — sắp xếp lại sự thật."

Tào Đức Hải nuốt nước bọt. Cúi đầu. "Dạ — vâng."

Bên ngoài — gió thu thổi qua hành lang, mang theo mùi lá rụng. Và trong hai góc cung cấm — hai người phụ nữ — đang mài kiếm. Chuẩn bị cho trận chiến tiếp theo.

Trận chiến — sẽ quyết định ai sống, ai chết.

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí