Chương 32: Tĩnh Tâm Các
Mọi chuyện xảy ra — nhanh hơn Chiêu Nguyệt dự đoán.
Bảy ngày sau đêm Hoàng đế ở lại Hiệp Nguyệt Điện — Trần Quý phi ra đòn. Nhưng — không phải bằng thư. Không phải bằng lời. Bằng — máu.
Sáng sớm. Hoàng đế thiết triều. Trần Thừa tướng — cha Trần Ngọc Dao — quỳ giữa đại điện, giọng vang:
"Bệ hạ — thần nhận tin từ biên giới phía Bắc. Quân Bắc Nguyên — tập trung ba vạn kỵ binh ở Nhạn Môn Quan. Nguy cơ — tấn công trong tháng."
Triều đình rúng động.
Và — ngay lúc đó — Trần Thừa tướng nói thêm: "Thần — cũng nhận tin: một số triều thần phe cải cách — đang bí mật liên lạc với sứ thần Bắc Nguyên. Trong đó — có người liên quan đến — phi tần trong cung."
Hoàng đế — mặt lạnh. "Ai?"
"Thần — không dám nói trực tiếp. Nhưng — bằng chứng — thần đã giao cho Đại lý tự."
---
Chiêu Nguyệt biết tin vào buổi trưa — qua Uyển Nhi.
Uyển Nhi chạy đến Hiệp Nguyệt Điện, mặt trắng như giấy, tay nắm chặt vạt áo.
"Chiêu Nguyệt — Trần Thừa tướng — tố trong triều. Nói — phe cải cách liên lạc Bắc Nguyên. Và — ngầm chỉ — cha ngươi!"
"Bắc Nguyên?" Chiêu Nguyệt đứng bật dậy, chén trà rơi trên bàn, nước chảy ra. "Cha ta — huyện lệnh Thanh Châu — sao liên quan đến Bắc Nguyên?"
"Ta — không rõ bằng chứng. Nhưng — Đại lý tự — đã nhận." Uyển Nhi nắm tay nàng. "Chiêu Nguyệt — lần này — khác. Đây không phải chuyện hậu cung. Đây — chuyện phản quốc. Bệ hạ — không thể bao che."
*Phản quốc.* Chiêu Nguyệt nghĩ, tim lạnh đi. *Trần Thừa tướng — nâng tầm cuộc chơi. Không còn đấu đá hậu cung — đưa ra triều đình. Đưa lên mức an ninh quốc gia.*
*Và — cha ta — đúng là quen vài người phe cải cách. Dù vô tội — nhưng sợi dây liên kết — đủ để Trần gia xuyên tạc.*
*Kiếp trước — Trần Thừa tướng không dùng chiêu này. Vì kiếp trước — Chiêu Nguyệt không đe dọa nàng ta đến mức này. Kiếp trước — nàng ngoan ngoãn, dễ bắt nạt.*
*Kiếp này — ta mạnh hơn. Nên — Trần gia cũng đánh mạnh hơn.*
"Uyển Nhi." Chiêu Nguyệt nắm tay bạn, giọng trầm. "Ngươi — về cung đi. Đừng liên quan đến ta lúc này."
"Ta — không bỏ ngươi —"
"Nghe ta." Chiêu Nguyệt nhìn nàng ta, mắt nghiêm. "Nếu ngươi đứng cạnh ta — Trần Quý phi sẽ kéo ngươi vào. Ngươi — không có thế lực chống. Về cung. Im lặng. Chờ."
Uyển Nhi mắt đỏ — nhưng cuối cùng — gật đầu. Quay ra, bước nhanh, gấu áo bay trong gió.
---
Chiều hôm đó.
Sắc chỉ đến.
Thái giám Lý An — không phải Tào Đức Hải — đọc trước cửa Hiệp Nguyệt Điện:
"Phụng thiên thừa vận, Hoàng đế chiếu viết: Nguyệt Phi Lâm thị — vì liên quan đến vụ điều tra Lâm Hữu Đức — tạm thời giáng xuống Tần vị. Giam tại Tĩnh Tâm Các — chờ kết quả điều tra. Trong thời gian giam giữ — không được tiếp khách, không được gửi thư, không được ra ngoài phạm vi Tĩnh Tâm Các. Khâm thử."
Chiêu Nguyệt quỳ nhận sắc. Mặt — bình thản. Tay — không run.
Nhưng — bên trong — cơn bão.
*Giáng Tần. Giam Tĩnh Tâm Các.*
*Kiếp trước — nàng bị giáng vào năm thứ sáu. Cũng Tĩnh Tâm Các. Cũng giam. Nhưng kiếp trước — nàng bị giáng vì "không sinh con" — lý do yếu. Kiếp này — bị giáng vì "cha liên quan phản quốc" — nặng hơn nhiều.*
*Hoàng đế — không muốn giáng ta. Lý An đến — không phải Tào Đức Hải — nghĩa là y cố giữ thể diện cho ta. Và — "tạm thời" — nghĩa là y để cửa mở. Chờ kết quả điều tra — nghĩa là y chưa kết tội.*
*Nhưng — trong cung — "tạm thời" — có thể kéo dài mãi mãi.*
"Tiểu Hà." Chiêu Nguyệt đứng dậy. "Thu dọn. Chỉ mang theo đồ cần thiết."
Tiểu Hà khóc — nước mắt chảy ướt mặt mũm mĩm — nhưng tay vẫn thu dọn. "Con — con đi với nương nương."
"Ngươi — không được đi." Chiêu Nguyệt nói, giọng nghiêm. "Tĩnh Tâm Các — chỉ cho phép một cung nữ hầu. Và —" Nàng cầm tay Tiểu Hà. "Ta — cần ngươi ở ngoài."
"Ở ngoài — làm gì?"
"Nghe ngóng. Truyền tin. Là tai mắt của ta." Chiêu Nguyệt siết tay nàng. "Ngươi — đến ở tạm Thuận Thiên Cung — chỗ Uyển Nhi. Ta — đã nói với Uyển Nhi rồi."
"Nhưng — nương nương — một mình —"
"Ta — quen rồi." Chiêu Nguyệt mỉm cười — nụ cười mỏng, buồn, sắc. "Kiếp trước — ta ở đó một mình hai năm. Kiếp này — sẽ không lâu đến vậy."
---
Tĩnh Tâm Các.
Nằm ở góc tây bắc cung cấm — xa nhất khỏi mọi cung chính. Một sân nhỏ, tường cao, cổng khóa. Bên trong — một phòng chính, một phòng nhỏ cho cung nữ hầu, một bếp nhỏ. Tường rêu phong, ngói cũ, trần dột khi mưa. Nơi dành cho phi tần phạm tội — hoặc bị quên lãng.
Chiêu Nguyệt bước vào. Đặt túi hành lý xuống. Nhìn quanh.
*Giống. Giống kiếp trước. Cùng bức tường. Cùng cánh cửa. Cùng mùi ẩm mốc.*
*Nhưng — khác. Kiếp trước — ta vào đây với nước mắt. Tuyệt vọng. Không hiểu vì sao.*
*Kiếp này — ta vào đây với mắt khô. Hiểu rõ vì sao. Và — biết cách ra.*
Nàng ngồi xuống giường gỗ — đệm mỏng, chăn cũ — và nhắm mắt.
*Trần Thừa tướng đánh từ triều đình — ta không có tay chân ở triều. Hoàng đế bị ép — y phải xử. Dù y tin ta — y không thể — trước mặt cả triều — bảo vệ một phi tần mà cha bị nghi phản quốc.*
*Nhưng — Trần Thừa tướng sai một chỗ. Lão ta — nâng tầm cuộc chơi. Phản quốc — lớn. Nhưng — lớn thì khó che. Vì — Đại lý tự sẽ điều tra thật. Và cha ta — thật sự vô tội.*
*Vấn đề — thời gian. Điều tra phản quốc — mất tháng. Có khi — nửa năm. Và trong thời gian đó — ta ở đây. Bất lực.*
Cung nữ được phân — tên Lục Bình — mang nước rửa mặt vào. Cô — trẻ, nhỏ nhắn, mắt sợ sệt. "Nương — nương nương — nước ạ."
"Cảm ơn." Chiêu Nguyệt nhận, nhẹ nhàng. "Ngươi — đừng sợ. Ta — không cắn đâu."
Lục Bình — chớp mắt. Rồi — cười nhẹ, rụt rè.
---
Đêm đầu tiên ở Tĩnh Tâm Các.
Gió lạnh thổi qua khe cửa. Trần nhà — vết dột cũ, nước đọng khi mưa. Đèn dầu — nhỏ, leo lét, ánh sáng vàng yếu ớt. Bên ngoài — im lặng. Không tiếng nhạc. Không tiếng cười. Chỉ — gió.
Chiêu Nguyệt nằm trên giường, mở mắt nhìn trần.
*Kiếp trước — đêm đầu tiên ở đây — ta khóc đến kiệt sức. Ta gọi tên bệ hạ. Gọi Tiểu Hà. Gọi mẹ. Không ai đến.*
*Kiếp này — ta không khóc.*
*Nhưng — cô đơn. Cô đơn vẫn — giống nhau.*
Nàng trở mình. Lấy cuốn sổ nhỏ từ trong áo — cuốn sổ ghi chép, luôn mang theo. Bên trong — mọi ký ức kiếp trước. Mọi mưu kế. Mọi sai lầm.
Nàng lật trang — đến phần ghi về Tĩnh Tâm Các kiếp trước.
*"Ở Tĩnh Tâm Các hai năm. Không ai đến thăm. Trần Quý phi cắt tiếp tế. Ăn cơm nguội mỗi ngày. Cung nữ hầu — do Tào Đức Hải cài — giám sát mọi hành động."*
*Kiếp này — khác. Lục Bình — không do Tào Đức Hải cài. Tiểu Hà ở bên Uyển Nhi — có thể truyền tin. Và Hoàng đế — chưa bỏ rơi ta.*
*Nhưng — cần thêm.*
Nàng viết — dưới ánh đèn dầu:
*"Bước 1: Giữ liên lạc với bên ngoài qua Uyển Nhi."* *"Bước 2: Thu thập thông tin về cuộc điều tra Lâm Hữu Đức."* *"Bước 3: Tìm bằng chứng Trần gia liên lạc Tổng đốc Giang Nam — vũ khí thật sự."*
Nàng dừng bút. Nhìn ra cửa sổ — trăng lưỡi liềm, mảnh, sắc, treo trên bầu trời đen.
*Trong bóng tối — phượng hoàng không giấu mình. Phượng hoàng — chờ.*
*Và khi lửa đến — nó bay lên.*
---
Cũng đêm đó — Thuận Thiên Cung.
Uyển Nhi ngồi bên đèn, mặt u ám. Tiểu Hà ngồi đối diện, mắt sưng đỏ.
"Nương nương bị giam..." Tiểu Hà sụt sịt. "Tĩnh Tâm Các — chỗ đó — lạnh lắm. Dột nữa..."
"Ta biết." Uyển Nhi nghiến răng. "Trần Quý phi — thật — thật đáng ghét."
"Nương nương — dặn con ở đây. Nói — nghe ngóng, truyền tin." Tiểu Hà lau nước mắt. "Uyển Nhi tỷ tỷ — tỷ — giúp nương nương được không?"
Uyển Nhi nhìn Tiểu Hà — cô gái mũm mĩm, ngây thơ, trung thành — rồi nhìn ra ngoài cửa sổ, về phía tây bắc. Nơi Tĩnh Tâm Các nằm.
*Chiêu Nguyệt — cứu ta khỏi thuốc xổ. Cứu ta khỏi bẫy Trần Quý phi. Chỉ cho ta thấy bộ mặt thật Trần gia. Nàng ấy — không xin ta đền đáp. Nhưng —*
"Ta giúp." Uyển Nhi nói, giọng cứng. "Ta — là Thuận phi. Phẩm cấp — dưới Quý phi nhưng trên Tần. Ta — có quyền ra ngoài cung. Có quyền vào ngự thiện phòng."
"Vậy —"
"Ngày mai — ta sẽ gửi đồ ăn cho Chiêu Nguyệt. Qua đường chính thức — xin Nội Vụ Phủ cho phép 'thăm nom phi tần bị giam.' Trần Quý phi — không dám chặn — vì đó là theo luật."
Tiểu Hà mắt sáng lên — lần đầu tiên từ chiều. "Uyển Nhi tỷ tỷ — cảm ơn!"
"Đừng cảm ơn." Uyển Nhi uống trà, mắt cương quyết. "Ta — nợ nàng ấy."
Đêm dài. Gió lạnh. Nhưng — trong ba góc cung cấm — ba người phụ nữ — đều chưa ngủ. Và cuộc chiến — mới bước vào hồi cam go nhất.