Chương 31: Nước Mắt Không Rơi

~9 phút đọc 1.649 từ

Chiêu Nguyệt đến Từ Ninh Cung sáng hôm sau.

Không phải ngày thỉnh an. Không phải lịch trình. Nàng — tự xin vào. Mang theo một bình thuốc bổ mới — loại mà Thái hậu hay dùng, do nàng tự tay nấu.

Lý Thuần Nhi nhìn nàng ở cửa, lông mày nhíu nhẹ. "Nguyệt Phi — hôm nay không phải ngày dâng thuốc."

"Thiếp biết." Chiêu Nguyệt mỉm cười, hai tay nâng bình thuốc. "Nhưng — thuốc nấu xong thì nên uống tươi. Để qua đêm — mất dược tính."

Lý Thuần Nhi nhìn nàng lâu — rồi quay vào. Một lúc sau — trở ra. "Thái hậu — mời vào."

---

Từ Ninh Cung — phòng trà phía sau.

Thái hậu ngồi bên cửa sổ, nắng chiều rọi lên mái tóc bạc. Ánh sáng — vàng ấm, nhưng đôi mắt bà — lạnh, sáng, sắc sảo dù tuổi đã cao.

"Ngồi." Bà nói.

Chiêu Nguyệt ngồi đối diện, rót thuốc vào chén. Hai tay dâng lên. "Mời Thái hậu."

Thái hậu nhận, nhấp một ngụm. Im lặng. Rồi — "Thuốc ngon. Nhưng — nàng không đến vì thuốc."

Chiêu Nguyệt cúi đầu. "Thái hậu — sáng suốt."

"Nói đi."

Chiêu Nguyệt hít thở sâu. Rồi — nàng quỳ xuống, trán chạm nền. "Thiếp — cầu xin Thái hậu cứu mạng."

Im lặng.

Thái hậu đặt chén xuống, mắt nheo lại. "Cứu? Ai hại nàng?"

"Thiếp — bị vu oan." Chiêu Nguyệt ngẩng lên, mắt đỏ nhưng không rơi lệ. "Có người — giả mạo thư của cha thiếp, nói cha thiếp thông đồng ngoại thần, dùng thiếp làm cầu nối vào cung. Bệ hạ — đã đọc thư đó. Và bệ hạ — đang nghi."

"Nghi?" Thái hậu nhíu mày sâu hơn. "Bệ hạ — nghi nàng?"

"Dạ. Hai ngày — bệ hạ không triệu thiếp. Khi thiếp tự vào Càn Thanh — bệ hạ cho thiếp đọc thư và — hỏi thẳng." Chiêu Nguyệt nói, giọng run nhẹ. "Thiếp — đã chỉ ra thư giả. Nét chữ — có lỗi. Cha thiếp gãy ngón út, nét phẩy ngắn — nhưng thư viết nét phẩy dài. Bệ hạ — lắng nghe. Nhưng — mầm nghi đã gieo."

Thái hậu ngồi thẳng, tay nắm chặt tay vịn ghế. "Ai — giả mạo?"

"Thiếp — không dám nói chắc." Chiêu Nguyệt cúi đầu. "Nhưng — người có mẫu chữ cha thiếp — chỉ có Nội Vụ Phủ. Vì thư gia đình thiếp — đều qua kiểm duyệt. Ai có quyền xem hồ sơ kiểm duyệt — người đó có mẫu chữ."

*Tào Đức Hải — tổng quản thái giám, men tay Nội Vụ Phủ. Trần Quý phi — dùng hắn để lấy mẫu chữ.*

Thái hậu im lặng rất lâu. Ánh nắng chiều dịch chuyển trên sàn — bóng cửa sổ kéo dài, xẫm đi.

"Nàng — nói rằng bệ hạ đang nghi nàng." Bà nói, giọng trầm. "Nhưng — nàng không đến đây để ta xin bệ hạ tin nàng."

"Dạ — không." Chiêu Nguyệt lắc đầu. "Lòng tin — không ai xin được. Bệ hạ — phải tự nhìn thấy."

"Vậy nàng — muốn gì?"

"Thiếp — muốn xin Thái hậu... cho phép điều tra nguồn gốc bức thư." Chiêu Nguyệt nói. "Nếu Thái hậu — ra lệnh cho Lý Thuần Nhi kiểm tra hồ sơ Nội Vụ Phủ — xem ai truy xuất thư gia đình thiếp trong tháng qua — sẽ tìm ra người lấy mẫu chữ."

Thái hậu nhìn nàng — đôi mắt già nhưng sắc — đánh giá. Cân nhắc.

"Nàng — thông minh." Bà nói cuối cùng. "Không nhờ bệ hạ — vì bệ hạ đang nghi, lời xin sẽ giống biện minh. Nhờ ta — vì ta ở ngoài cuộc."

"Thái hậu — sáng suốt." Chiêu Nguyệt cúi đầu sâu.

Thái hậu im lặng thêm một lúc lâu. Tay bà — chạm nhẹ lên chén thuốc. Nàng — đã dâng thuốc bà mười mấy lần. Chưa bao giờ sai. Chưa bao giờ muộn. Và chưa bao giờ — xin gì.

Đây là lần đầu tiên.

"Được." Thái hậu gật đầu. "Lý Thuần Nhi — sẽ kiểm tra. Nhưng — ta nói trước: nếu kết quả cho thấy nàng có liên quan —"

"Thái hậu — cứ xử tội thiếp." Chiêu Nguyệt nói, giọng vững. "Thiếp — không sợ sự thật."

---

Ba ngày.

Lý Thuần Nhi — nữ quan trung thành của Thái hậu, người đã phục vụ Từ Ninh Cung ba mươi năm — lặng lẽ vào Nội Vụ Phủ kiểm tra sổ sách. Không ai dám cản — vì bà đại diện Thái hậu.

Sổ truy xuất thư tín — ghi rõ ràng: mười lăm ngày trước, "Tào Đức Hải" — yêu cầu xem hồ sơ thư gia đình Nguyệt Phi. Lý do ghi: "kiểm tra an ninh định kỳ."

Lý Thuần Nhi mang kết quả về Từ Ninh Cung.

"Tào Đức Hải." Thái hậu đọc, mắt hẹp lại. "Y — xem thư gia đình Nguyệt Phi. Mười lăm ngày trước. Và — mười ngày trước — bức thư giả xuất hiện."

"Vâng, Thái hậu." Lý Thuần Nhi cúi đầu. "Và — thần thiếp còn phát hiện — cung nữ Lục Nhi, bên Ngọc Thư Phòng, khai rằng có người nhờ cô ta lẫn một phong thư vào tập tấu chương. Người đó — là thái giám Trần Lộc, thuộc hạ Tào Đức Hải."

"Tào Đức Hải." Thái hậu lặp lại. Tay bà — siết chặt tay vịn. "Và Tào Đức Hải — là người của ai — ai cũng biết."

---

Chiều hôm đó — Thái hậu triệu Hoàng đế.

Không triệu phi tần. Chỉ — mẹ con. Cửa đóng. Lý An đứng ngoài.

Bên trong — không ai nghe được nội dung. Nhưng — khi Hoàng đế bước ra, mặt y — khó đọc. Không giận. Không buồn. Chỉ — lạnh. Lạnh kiểu khác — như một người vừa nhìn thấy vực sâu, và đang quyết định có nhảy hay không.

"Lý An." Y nói, giọng trầm.

"Thần — nghe."

"Tào Đức Hải — giám sát. Không bắt. Giám sát." Y bước đi, gấu áo long bào kéo trên nền đá. "Xem y — liên lạc với ai. Gặp ai. Nhận lệnh — từ ai."

"Dạ — vâng."

"Và — bức thư —" Y dừng bước. "Giả."

"Bệ hạ — xác nhận?"

"Thái hậu có bằng chứng. Tào Đức Hải truy xuất thư gia đình Lâm thị mười lăm ngày trước. Thuộc hạ y lẫn thư vào tấu chương." Hoàng đế quay lại, mắt — sâu, tối. "Trần gia — dám giả mạo thư trình triều đình."

Lý An nín thở.

"Chưa đến lúc." Hoàng đế nói — như nói với chính mình hơn là với Lý An. "Trần Thừa tướng — còn nắm binh quyền biên giới phía Bắc. Chưa đụng được."

Y đi tiếp, bóng kéo dài trên hành lang. Và — lẩm nhẩm: "Nhưng — trẫm sẽ nhớ."

---

Đêm đó.

Hoàng đế đến Hiệp Nguyệt Điện. Lần thứ nhất — sau bốn ngày im lặng.

Chiêu Nguyệt ra đón, quỳ. Không hỏi vì sao y biến mất. Không trách. Chỉ — rót trà, dâng lên.

Hoàng đế uống. Một ngụm. Hai ngụm. Rồi — "Trẫm — xin lỗi."

Chiêu Nguyệt ngẩng lên — sốc. Hoàng đế — chưa bao giờ — nói xin lỗi. Với bất kỳ ai.

"Bệ hạ —"

"Trẫm — nghi nàng." Y đặt chén xuống, không nhìn nàng. "Dù chỉ một thoáng. Nhưng — trẫm nghi. Và — đó là sai."

"Bệ hạ — là hoàng đế." Chiêu Nguyệt nói nhẹ. "Nghi — là bản năng. Không phải lỗi."

"Không." Y lắc đầu. "Nghi người vô tội — là lỗi. Đặc biệt khi — trẫm đã hứa bảo vệ."

Im lặng dài. Gió đêm thổi qua cửa sổ mở, mang theo mùi hoa quế muộn. Đèn lồng đỏ bên ngoài — chập chờn.

"Bệ hạ." Chiêu Nguyệt nói, giọng trầm. "Thiếp — không giận. Thiếp — chỉ sợ."

"Sợ gì?"

"Sợ — mất lòng tin của bệ hạ." Nàng nhìn xuống, tay nắm chặt gấu áo. "Trong cung — không có gì quý hơn lòng tin. Và — không có gì mong manh hơn."

Hoàng đế nhìn nàng — và trong ánh đèn chập chờn — y thấy nàng — không phải phi tần. Là một người — đang cố gắng sống sót. Trong một nơi mà mọi thứ đều có thể là bẫy.

Y đưa tay — chạm lên má nàng. Nhẹ nhàng. Ngón tay lạnh — nhưng cử chỉ — ấm.

"Trẫm — không mất lòng tin." Y nói. "Trẫm — chỉ cần ai đó nhắc trẫm — đừng đánh mất nó."

*Và người đó — là Thái hậu.*

Chiêu Nguyệt nhắm mắt, nghiêng mặt vào lòng bàn tay y. Nước mắt — trào lên — nhưng nàng không để rơi. Nuốt ngược. Giữ lại.

*Kiếp trước — nước mắt ta rơi mỗi đêm. Rơi cho đến khi không còn nước mắt.*

*Kiếp này — ta không rơi. Vì mỗi giọt nước mắt — là một lần yếu đuối. Và ta — không được phép yếu.*

"Bệ hạ." Nàng mở mắt, nhìn y. "Thiếp — sẽ ở bên bệ hạ. Dù ai — cố chia cắt."

Hoàng đế — nhìn nàng — lần đầu tiên — mỉm cười. Nụ cười — nhỏ, khẽ, gần như không thấy. Nhưng — có thật.

Và đêm đó — y ở lại Hiệp Nguyệt Điện. Ngồi bên nàng bên bàn trà. Không nói. Chỉ — cùng nhìn trăng.

Bên ngoài — Nghi Phượng Cung tắt đèn. Trần Ngọc Dao — ngủ — hay thức — không ai biết. Nhưng — cuộc chiến — chưa kết thúc.

Và Chiêu Nguyệt biết — đòn tiếp theo của Trần Quý phi — sẽ không qua thư tín nữa. Lần sau — sẽ là dao thật.

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí