Chương 30: Lá Thư Thứ Hai
Vương Kế bị bắt sau ba ngày.
Đúng như Chiêu Nguyệt dự đoán — hắn ta ăn trộm mứt phượng nhãn từ bếp Hiệp Nguyệt Điện. Tiểu Hà cố ý để ở chỗ dễ thấy, cố ý không canh. Hắn — ham ăn, tánh tham — thấy không ai — nhét hai gói vào tay áo.
Cung nữ trẻ Thanh Liên — người Chiêu Nguyệt mới nhận từ Nội Vụ Phủ — "tình cờ" đi ngang, thấy hắn giấu mứt. Báo lên quản sự.
Ăn trộm trong cung — tội nhỏ, nhưng đủ để trả về Nội Vụ Phủ. Vương Kế bị kéo đi, mặt tái xanh, miệng kêu oan — nhưng mứt còn trong tay áo. Không oan được.
"Đi rồi." Tiểu Hà chạy vào, mặt rạng rỡ. "Vương Kế — bị đuổi! Con — vui quá!"
"Đừng vui sớm." Chiêu Nguyệt nhấp trà, mắt lạnh. "Tào Đức Hải sẽ cài người khác. Nhưng — cần thời gian. Ít nhất — một tháng."
*Một tháng — đủ để ta chuẩn bị.*
---
Nhưng — Chiêu Nguyệt sai.
Trần Ngọc Dao không đợi một tháng. Nàng ta đợi — ba ngày.
Ba ngày sau khi Vương Kế bị đuổi — một bức thư xuất hiện trên bàn ngự của Hoàng đế. Không ai biết ai gửi. Không ai biết ai đặt. Bức thư — nằm dưới tập tấu chương, lẫn giữa giấy tờ triều chính.
Hoàng đế đọc.
Và khuôn mặt y — từ bình thản — chuyển sang lạnh. Lạnh hơn bất kỳ mùa đông nào.
Bên trong thư — một bản sao thư tín giữa "Lâm Hữu Đức" và "Trương Đỉnh Phong" — thủ lĩnh phe cải cách. Nội dung — bàn về việc cải tổ thuế nông, phê phán chính sách hiện hành của triều đình. Và — một câu — gạch chân: "Nhờ con gái ở trong cung, ta sẽ có lối vào tai rồng."
*Tai rồng.* Hoàng đế đọc lại. *Nghĩa là — dùng Chiêu Nguyệt để ảnh hưởng trẫm.*
"Lý An." Y gọi, giọng — khô, sắc.
"Thần — có mặt."
"Xác minh — bức thư này. Tìm nguồn gốc. Tìm người đặt lên bàn trẫm." Y đặt thư xuống, nhưng không buông tay. Ngón tay — siết chặt mép giấy, khiến nó nhàu. "Lập tức."
---
Cùng lúc — Nghi Phượng Cung.
Trần Ngọc Dao ngồi trước bàn trà, nhấp môi vào chén. Nụ cười — nhẹ nhàng, thư thái, như một bông hoa nở giữa đông.
Tào Đức Hải đứng sau, mồ hôi ướt trán. "Quý phi nương nương — thư đã đặt. Nhưng — nếu Hoàng đế tra ra —"
"Y sẽ không tra ra." Trần Ngọc Dao đặt chén xuống. "Thư — do người thứ ba đặt. Một cung nữ bên Ngọc Thư Phòng — chỉ cần lẫn vào tập tấu chương. Cung nữ đó — không biết nội dung. Chỉ nghĩ đó là tấu chương bị rơi."
"Nhưng — nội dung — nương nương..."
"Nội dung — ta viết." Trần Ngọc Dao nói bình thản. "Bắt chước chữ Lâm Hữu Đức — không khó. Ta có mẫu chữ lão ta từ thư gia đình gửi vào cung. Và Trương Đỉnh Phong — chữ lão ta — trong hồ sơ Hàn Lâm Viện."
"Giả — mạo..."
"Giả mạo?" Trần Ngọc Dao cười — tiếng cười nhẹ, đẹp, nguy hiểm. "Ai chứng minh? Chữ viết giống — giấy cũ — mực cũ. Bệ hạ đa nghi — y sẽ không cần chứng minh thật giả. Y chỉ cần — nghi. Và khi y nghi —"
"— y sẽ xa lánh Lâm thị."
"Chính xác." Nàng đứng dậy, bước đến cửa sổ. Bên ngoài — thu muộn, lá rụng, gió lạnh. "Ta không cần giết nàng ta. Ta chỉ cần — Hoàng đế — không tin nàng ta nữa. Và khi mất lòng tin — trong cung cấm — nàng ta sẽ chết tự nhiên."
---
Hai ngày sau.
Chiêu Nguyệt nhận ra — có gì đó sai.
Không phải vì ai nói — mà vì sự im lặng. Hoàng đế — hai ngày không đến Hiệp Nguyệt Điện. Không triệu. Không gửi quà. Không nhắn nhủ.
Hai ngày — bình thường với phi tần khác. Nhưng — với Chiêu Nguyệt — người mà Hoàng đế vừa nắm tay, vừa nói "tin" — hai ngày im lặng — là tín hiệu nguy hiểm.
"Tiểu Hà — bệ hạ hai ngày nay — làm gì?" Chiêu Nguyệt hỏi, giọng bình thản nhưng tay — đan chậm hơn bình thường.
"Dạ — thiếp hỏi cung nữ Ngọc Thư Phòng. Bệ hạ — bận việc triều. Không triệu phi tần nào. Kể cả Quý phi." Tiểu Hà dừng. "Nhưng — có tin lạ."
"Gì?"
"Bệ hạ — cho Lý An tra nguồn gốc một bức thư. Bức thư — liên quan đến... cha nương nương."
Tim Chiêu Nguyệt — dừng một nhịp.
*Thư. Lại thư. Trần Ngọc Dao — dùng chiêu của ta đánh lại ta.*
"Nội dung?"
"Con — không rõ. Chỉ nghe — là thư tín giữa cha nương nương và một triều thần phe cải cách."
*Giả mạo.* Chiêu Nguyệt biết ngay. *Cha ta — không bao giờ viết thư cho Trương Đỉnh Phong. Ông ấy biết — nhưng chỉ là bạn đồng khoa. Không bao giờ thảo luận chính sự qua thư.*
*Nhưng — Hoàng đế không biết điều đó.*
"Tiểu Hà." Chiêu Nguyệt đặt kim khâu xuống, đứng dậy. "Chuẩn bị. Ta — xin vào Càn Thanh Cung."
"Nương nương — bệ hạ không triệu —"
"Ta biết." Chiêu Nguyệt mặc áo khoác, chỉnh lại tóc. "Nhưng — nếu ta đợi y triệu — có thể đã muộn. Khi Hoàng đế bắt đầu nghi — y sẽ không triệu. Y sẽ — xa dần. Âm thầm. Cho đến khi — không cứu được."
*Kiếp trước — chính vì ta đợi. Ta chờ y đến. Ta chờ y giải thích. Nhưng y không bao giờ đến. Y chỉ — xa dần. Và khi ta nhận ra — đã quá muộn.*
---
Càn Thanh Cung.
Lý An chặn ở cửa. "Nguyệt Phi nương nương — bệ hạ đang bận."
"Thiếp biết. Nhưng — thiếp cần gặp bệ hạ. Chỉ một khắc." Chiêu Nguyệt nói, giọng nhẹ nhưng kiên quyết. "Xin Lý công công — chuyển lời."
Lý An nhìn nàng — lâu. Rồi — gật đầu. Vào trong.
Một lúc sau — cửa mở.
Hoàng đế ngồi sau bàn. Trước mặt — tập tấu chương. Và — một bức thư. Y không giấu. Để ngay trên bàn — như thách thức.
"Lâm thị." Y nói. Không mời ngồi. "Nàng — đến có việc gì?"
Chiêu Nguyệt quỳ. "Thiếp — hai ngày không thấy bệ hạ. Thiếp — lo lắng."
"Lo lắng." Y nhìn nàng. "Nàng — lo cho trẫm, hay lo cho mình?"
Câu hỏi — như kiếm, đâm thẳng.
Chiêu Nguyệt nâng mặt, không tránh. "Thiếp — lo cho cả hai."
Im lặng.
Hoàng đế cầm bức thư lên. "Nàng — đọc đi."
Chiêu Nguyệt nhận thư, mở ra. Đọc. Và — mắt nàng — cứng lại.
*"Nhờ con gái ở trong cung, ta sẽ có lối vào tai rồng."* Chữ viết — giống cha nàng. Giống kinh khủng. Nhưng — không phải.
"Bệ hạ." Chiêu Nguyệt nói, giọng run nhẹ — nhưng không phải sợ. Là tức giận. "Thư này — giả."
"Nàng — nói thế. Nhưng — chữ viết — giống cha nàng." Hoàng đế nhìn nàng. "Trẫm — đã cho so sánh với thư gia đình nàng nhận trước đó."
"Giống — nhưng không phải." Chiêu Nguyệt nhìn kỹ. "Bệ hạ — cha thiếp viết... nét phẩy cuối luôn ngắn, vì ông ấy — bị gãy ngón út tay phải từ nhỏ. Nét phẩy trong thư này — dài. Người viết — bắt chước hình dáng chữ, nhưng không bắt chước được cái tật."
Hoàng đế — chớp mắt. Rồi — nhìn lại thư. Ngón tay — chạm lên nét phẩy.
*Nàng ta — nói đúng?*
"Và — nội dung." Chiêu Nguyệt tiếp, giọng ổn định hơn. "Cha thiếp — huyện lệnh nhỏ ở Thanh Châu. Ông ấy — quen Trương Đỉnh Phong qua khoa cử. Nhưng — cha thiếp không bao giờ bàn chính sự qua thư. Ông ấy — sợ liên lụy gia đình."
"Nàng — nói cha nàng sợ. Nhưng — thư nói khác."
"Thư — do ai gửi?" Chiêu Nguyệt nhìn thẳng vào mắt Hoàng đế. "Bệ hạ — tìm được nguồn chưa?"
Im lặng.
"Chưa." Hoàng đế thừa nhận.
"Vậy — một bức thư không rõ nguồn, nội dung mâu thuẫn với tính cách người viết, và nét chữ — có sai sót." Chiêu Nguyệt cúi đầu. "Thiếp — xin bệ hạ — đừng vội phán xét."
Hoàng đế im lặng rất lâu. Đôi mắt đen — nhìn nàng — tìm kiếm sự dối trá. Nhưng — chỉ thấy nỗi đau. Và sự kiên cường.
Cuối cùng — y đặt thư xuống. "Trẫm — sẽ tra tiếp. Nàng — về đi."
Không nói tin. Không nói không tin. Chỉ — "về đi."
Chiêu Nguyệt đứng dậy, lùi ra. Khi cửa đóng sau lưng — nàng dựa vào tường, thở dài.
*Y — đang nghi. Không nhiều. Nhưng — mầm nghi đã gieo. Và Trần Ngọc Dao — biết cách tưới.*
*Kiếp trước — mầm nghi này — mọc thành cây. Che kín mặt trời. Và ta — chết trong bóng tối đó.*
*Kiếp này — ta phải nhổ nó. Trước khi nó mọc rễ.*
Nhưng — làm thế nào nhổ một thứ mà Hoàng đế giấu trong lòng?
Đêm đó — Chiêu Nguyệt không ngủ. Ngồi bên đèn, nhìn ngọn nến chập chờn. Và nghĩ.
*Ta cần — một người. Một người mà Hoàng đế tin tuyệt đối. Một người — ở bên ngoài cuộc chơi hậu cung.*
*Thái hậu.*
Ánh nến lung linh. Bóng nàng lay động trên tường. Và quyết định — đã thành hình.