Chương 27: Con Rắn Cắn Lại

~7 phút đọc 1.226 từ

Tin Chiêu Nguyệt thường xuyên thỉnh an Thái hậu — đến tai Trần Quý phi.

Nghi Phượng Cung khuya đó, Trần Ngọc Dao ngồi trước gương, chải tóc. Tóc đen dài, mượt, chảy qua vai như suối tối. Trong gương — gương mặt đẹp hoàn hảo, nhưng đôi mắt — lạnh. Lạnh hơn mọi khi.

"Lâm thị đến Từ Ninh mười lần trong hai tháng." Nàng nói, giọng bình thản. "Mười lần."

Tào Đức Hải đứng sau, tay chắp, đầu cúi. "Đúng vậy, Quý phi nương nương. Mỗi lần mang thuốc mới. Thái hậu — đã bắt đầu khen nàng ta."

"Khen." Trần Ngọc Dao đặt lược xuống, nhẹ nhàng, từ tốn — nhưng ánh mắt trong gương — sắc như dao. "Thái hậu khen Lâm thị — tức là Thái hậu đang nghiêng về phía nàng ta. Và nếu Thái hậu nghiêng —"

"— thì bệ hạ sẽ yên tâm sủng ái nàng ta hơn." Tào Đức Hải hoàn thành câu. "Vì bệ hạ — luôn cần Thái hậu gật đầu."

"Đúng." Trần Ngọc Dao đứng dậy, bước đến bàn. Trên bàn — một phong thư, niêm sáp đỏ. "Ta không thể để nàng ta tiếp tục. Mưu bùa chú thất bại — vì ta đánh giá thấp nàng ta. Lần này — không dùng mưu trong cung."

"Vậy — nương nương muốn..."

"Dùng mưu ngoài cung." Trần Ngọc Dao mở phong thư — bên trong, một tờ giấy viết chữ nhỏ. "Đây — danh sách quan lại mà Lâm gia có liên quan. Cha nàng ta — Lâm Hữu Đức — tuy chỉ là huyện lệnh nhỏ, nhưng có quan hệ với mấy vị triều thần phe cải cách."

"Phe cải cách — đối thủ của Trần gia."

"Chính xác." Nàng mỉm cười — đẹp, lạnh, nguy hiểm. "Nếu ta chứng minh Lâm Chiêu Nguyệt — thông qua cha nàng ta — có liên hệ với phe cải cách, gây ảnh hưởng chính sự từ hậu cung... bệ hạ sẽ phải xử. Vì đó không phải chuyện ghen tuông — đó là phản quốc."

---

Những ngày sau — Chiêu Nguyệt nhận thấy sự thay đổi.

Nó bắt đầu nhỏ. Một chuyến thư từ quê bị chặn — Tiểu Hà ra cổng nhận thư cho nương nương nhưng lính canh nói "chưa có." Chiêu Nguyệt biết — có thư, nhưng ai đó giữ lại.

Rồi — một thái giám mới xuất hiện ở Hiệp Nguyệt Điện. Tự xưng được phái đến "phục vụ Nguyệt Phi nương nương theo lệnh Nội Vụ Phủ." Khuôn mặt hiền lành, tay chân nhanh nhẹn. Chiêu Nguyệt nhìn hắn — và nhận ra ngay: của Tào Đức Hải.

*Kiếp trước — Trần Quý phi cũng cài tai mắt. Nhưng kiếp trước — ta không biết. Ta tin mọi người.*

"Thái giám mới — tên gì?" Chiêu Nguyệt hỏi, giọng ngọt ngào.

"Dạ — tiểu nhân tên Vương Kế, xin hầu hạ nương nương." Hắn quỳ, cúi đầu.

"Vương Kế. Được. Ngươi quét sân đi." Chiêu Nguyệt cười. "Và nhớ — trong cung ta, không ai được vào phòng ngủ ngoài Tiểu Hà."

"Dạ — vâng."

Chiêu Nguyệt quay vào, khẽ nói với Tiểu Hà: "Từ hôm nay — canh chừng hắn. Hắn là người của Quý phi. Đừng để hắn vào bất kỳ phòng nào ngoài sân."

Tiểu Hà mắt tròn xoe: "Lại — lại gián điệp à?"

"Lại." Chiêu Nguyệt thở dài. "Cứ thế thôi."

---

Mười ngày sau — đòn chính đến.

Buổi thiết triều. Chiêu Nguyệt không dự — phi tần không được vào triều — nhưng tin truyền về Hiệp Nguyệt Điện nhanh hơn gió. Uyển Nhi chạy đến, mặt trắng bệch.

"Chiêu Nguyệt — nguy rồi!" Uyển Nhi thở hổn hển, tay nắm chặt tay nàng. "Trong triều — có người tố cha ngươi!"

"Cha ta?" Chiêu Nguyệt hỏi, mắt hẹp lại.

"Lâm Hữu Đức — huyện lệnh Thanh Châu! Ngự sử Tôn Bá Nhân — tố ông ta nhận hối lộ từ phe cải cách, bí mật giao du với các ngoại thần bị kỷ luật. Và — liên hệ điều đó — với ngươi. Nói — ngươi là cầu nối giữa phe cải cách và hậu cung!"

*Tôn Bá Nhân — tay sai Trần gia.* Chiêu Nguyệt nghĩ. *Bọn họ không đánh ta — đánh cha ta. Bẩn. Nhưng — hiệu quả.*

"Bệ hạ — phản ứng thế nào?" Chiêu Nguyệt hỏi, giọng bình tĩnh dù lòng bão tố.

"Không — nói gì. Chỉ gật đầu cho Đại lý tự điều tra." Uyển Nhi nghẹn giọng. "Điều tra — nghĩa là —"

"Nghĩa là cha ta sẽ bị bắt. Và ta — sẽ bị nghi ngờ."

---

Đêm đó, Chiêu Nguyệt ngồi trong Hiệp Nguyệt Điện. Không đèn. Trăng tối — mây che, gió lạnh, không hoa nào nở.

Tiểu Hà ngồi bên cạnh, im lặng. Nàng béo không biết nói gì — lần đầu tiên thấy nương nương thật sự lo lắng.

*Cha ta.* Chiêu Nguyệt nghĩ. *Ông ấy — hiền lành, ngay thẳng, cả đời chỉ biết làm quan nhỏ. Ông ấy không nhận hối lộ. Nhưng — ông ấy có quen vài người phe cải cách. Bạn đồng khoa. Bạn rượu. Quan hệ vô tội — nhưng dễ bị xuyên tạc.*

*Trần Quý phi — giỏi. Nàng ta không đánh ta trực tiếp nữa — vì biết ta phòng bị. Nàng ta đánh gián tiếp — qua cha ta. Qua triều đình. Nơi ta không có tay chân.*

*Và Hoàng đế — đa nghi. Dù y bảo vệ ta — nhưng nếu có bằng chứng cha ta liên quan đến phe cải cách — y phải xử. Vì y là hoàng đế — y không thể thiên vị công khai.*

Chiêu Nguyệt nhắm mắt.

*Kiếp trước — Trần Quý phi dùng chiêu này ở năm thứ tư. Lúc đó — ta đã có con, có thế lực, mà vẫn không chống lại được. Cha ta bị cách chức. Ta bị giáng.*

*Kiếp này — nàng ta dùng sớm hơn. Vì ta tiến nhanh hơn. Nàng ta sợ.*

*Nhưng — kiếp này ta cũng khác.*

Nàng mở mắt. Đứng dậy. Đến bàn. Kéo ngăn kéo bí mật — lấy ra cuốn sổ ghi chép.

*Ta có một thứ mà kiếp trước ta không có: bí mật Thái hậu.*

*Nhưng — dùng nó bây giờ — quá sớm. Quá nguy hiểm. Sẽ phá hủy mọi thứ.*

*Vậy — phải tìm cách khác.*

Nàng lật sổ, tìm trang ghi chép về Tôn Bá Nhân.

*Ngự sử Tôn Bá Nhân — tay sai Trần gia. Kiếp trước — lão ta bị phát hiện tham ô vào năm thứ năm. Vụ tham ô lớn — lão ta ăn tiền của hai tỉnh trong ba năm.*

*Kiếp này — vụ tham ô chưa bị phát hiện. Chưa ai điều tra.*

*Nhưng ta biết.*

Chiêu Nguyệt mỉm cười — lạnh, sắc, nguy hiểm. Lần đầu tiên — nụ cười ấy giống Trần Ngọc Dao hơn là giống chính mình.

*Ngươi đánh cha ta. Ta — sẽ đánh người của ngươi.*

*Và ta — sẽ để Hoàng đế tự tìm ra.*

Nàng đặt bút xuống giấy, bắt đầu viết — cẩn thận, từng chữ, từng dòng — một bức thư không ký tên.

Đêm cung cấm — dài. Và những nước cờ — mỗi lúc một tối.

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí