Chương 26: Nước Mắt Ba Mươi Năm
Mưa.
Mưa xuân — nhẹ, mỏng, rơi từ bầu trời xám như tơ lụa rách. Hành lang cung Từ Ninh ướt đẫm, mái hiên nhỏ giọt, tiếng tí tách đều đặn như nhịp trống xa.
Chiêu Nguyệt đến lần thứ mười. Hôm nay — Thái hậu mệt, không tiếp. Lý nữ quan truyền lời ra cổng.
"Nguyệt Phi — Thái hậu xin lỗi. Bà ấy — hôm nay không khỏe."
"Không sao." Chiêu Nguyệt gật đầu, đưa bình thuốc cho Lý nữ quan. "Phiền nữ quan chuyển thuốc giúp. Và — bình nhỏ kia — là cho nữ quan."
Lý nữ quan cầm hai bình — một lớn, một nhỏ. Bình nhỏ — bọc lụa xanh nhạt, mùi cam thảo thoang thoảng.
"Nương nương... thiếp không dám nhận..."
"Thuốc bổ gan thôi." Chiêu Nguyệt cười. "Nữ quan thức khuya phục vụ Thái hậu — gan cần được chăm. Uống đi — không ai cần biết."
Lý nữ quan nhìn nàng — và trong mắt bà — lại là thứ ánh sáng ấy. Thứ ánh sáng mà Chiêu Nguyệt đã nuôi dưỡng suốt hai tháng: sự biết ơn. Không phải loại biết ơn vì quà cáp — mà vì — ai đó nhìn thấy bà. Thấy bà là người, không phải công cụ.
---
Mưa nặng hơn. Chiêu Nguyệt không thể về — nước ngập hành lang, gió quất xiên. Lý nữ quan mời nàng vào phòng trực — căn phòng nhỏ bên cạnh sảnh chính, nơi nữ quan nghỉ chân khi Thái hậu ngủ.
Phòng đơn sơ — một giường gỗ, một bàn nhỏ, một bình hoa khô. Trên tường — không tranh, không chữ. Ba mươi năm — và căn phòng này trống rỗng như ngày đầu.
"Nữ quan — sống ở đây suốt ba mươi năm?" Chiêu Nguyệt hỏi, ngồi xuống ghế gỗ.
"Dạ." Lý nữ quan pha trà — tay thuần thục, đều, không run. "Lão nô — không cần nhiều."
"Không có gia đình sao?"
Im lặng.
Lý nữ quan đặt chén trà trước mặt Chiêu Nguyệt, rồi ngồi xuống — cách nàng hai bước. Tay bà — lần đầu — hơi run.
"Gia đình lão nô — cha mẹ mất sớm. Anh trai — chết trong nạn đói. Thái hậu cứu lão nô — cho ăn, cho ở, cho việc." Bà nói, giọng đều, như đọc từ cuốn sổ đã thuộc lòng. "Lão nô — mang ơn suốt đời."
"Mang ơn — khác với hạnh phúc." Chiêu Nguyệt nói, nhẹ, không nhìn Lý nữ quan. Nhìn chén trà. "Nữ quan — có bao giờ hối hận không?"
Câu hỏi rơi vào phòng như hòn đá rơi xuống giếng — nặng, vang, không thể thu lại.
Lý nữ quan — đông cứng. Tay bà nắm chặt vạt áo. Mắt bà — mở to, rồi hẹp lại, rồi — ướt.
"Hối hận..." Bà nhắc lại, giọng thều thào.
"Nữ quan không cần trả lời," Chiêu Nguyệt nói nhanh, nhẹ nhàng. "Thiếp không hỏi để phán xét. Thiếp hỏi vì — thiếp muốn hiểu."
Im lặng dài. Mưa rơi ngoài cửa. Gió rít qua kẽ hở mái hiên.
Rồi — Lý nữ quan nói. Giọng nhỏ — nhỏ đến mức Chiêu Nguyệt phải nghiêng người để nghe.
"Có một người... lão nô hối hận suốt đời."
Chiêu Nguyệt không nói. Chờ.
"Một cung nữ... Lâm thị... vào cung năm Thiên Hưng thứ sáu." Lý nữ quan nói, mắt nhìn xuống tay mình — tay run, nắm chặt, buông ra, nắm lại. "Nàng ta — hiền lành. Dịu dàng. Giống — giống Nguyệt Phi."
*Lâm Uyên.* Chiêu Nguyệt nghĩ, tim đập mạnh. *Nàng ta đang kể. Tự kể. Không cần hỏi — bà ta tự mở miệng.*
"Nàng ta — được tiên đế sủng ái. Và — mang thai." Lý nữ quan nuốt nước bọt. "Thái hậu — lúc đó là Hoàng hậu — biết. Và bà ấy — sợ."
"Sợ gì?"
"Sợ mất ngôi. Sợ — nếu Lâm thị sinh hoàng tử — bà ấy sẽ bị phế. Vì — Lâm thị tuy là cung nữ, nhưng tiên đế... yêu nàng ta thật lòng. Yêu đến mức — muốn phong Phi."
"Và Thái hậu — đã làm gì?"
Lý nữ quan nhắm mắt. Nước mắt chảy — im lặng, không thành tiếng. Hai đường nước mắt chạy dọc gò má nhăn nheo — chậm, nặng, như mang theo ba mươi năm muốn khóc mà không dám.
"Bà ấy — sai lão nô — bỏ thuốc vào canh. Thuốc — từ từ. Không ai nghi." Lý nữ quan mở mắt, nhìn Chiêu Nguyệt — mắt đỏ, tay run dữ. "Lâm thị — chết sau ba ngày. Và đứa bé — được cứu sống. Bà đỡ — bí mật mổ lấy con trước khi Lâm thị tắt thở."
"Đứa bé —" Chiêu Nguyệt nói, giọng nghẹn, dù nàng đã biết câu trả lời, "— là Hoàng đế."
"Dạ." Lý nữ quan gục đầu. "Tiêu Dạ Trầm — con trai Lâm Uyên. Thái hậu nhận nuôi — vì tiên đế ép. Vì ông ấy — dù không biết ai giết Lâm Uyên — vẫn muốn con trai sống. Và Thái hậu — không dám từ chối."
"Thái hậu — nuôi con của người mà mình đã giết."
"Dạ." Nước mắt Lý nữ quan chảy ròng ròng. "Và lão nô — là người bỏ thuốc. Lão nô — giết Lâm Uyên bằng chính tay mình."
---
Phòng im lặng. Chỉ có tiếng mưa — và tiếng nấc nghẹn ngào của một bà lão đã giữ bí mật suốt ba mươi năm.
Chiêu Nguyệt ngồi yên. Không nói. Không phán xét. Chỉ — ngồi. Để Lý nữ quan khóc. Vì — bà cần khóc. Bà cần ai đó — nghe.
*Kiếp trước — Lý nữ quan chết mà không bao giờ nói ra. Bà mang bí mật này — nặng hơn bất kỳ bản án nào.*
*Kiếp này — bà nói. Vì ta — cho bà lý do để tin.*
Sau một lúc — lâu lắm — Lý nữ quan ngẩng đầu. Mắt bà — đỏ, sưng, nhưng — nhẹ hơn. Như người vừa đặt xuống gánh nặng mà mình đã vác suốt nửa đời.
"Nguyệt Phi — lão nô nói — không phải vì muốn hại Thái hậu." Bà nói, giọng khàn. "Mà vì — lão nô sắp chết. Lão nô — bệnh. Thái y nói — không qua mùa hạ."
Chiêu Nguyệt giật mình. *Kiếp trước cũng thế — Lý nữ quan chết trong mùa hè. Nhưng kiếp trước — bà chết trong im lặng.*
"Lão nô muốn — trước khi chết — có ai đó biết. Biết Lâm Uyên — không đáng chết. Biết Thái hậu — cũng đau khổ suốt ba mươi năm. Biết — tất cả — đều là nạn nhân."
"Thái hậu — đau khổ?"
"Bà ấy — ôm Tiêu Dạ Trầm khi còn bé — khóc. Mỗi đêm khóc. Vì nhìn con — giống mẹ. Và mỗi lần nhìn con — bà ấy nhìn thấy tội lỗi mình."
Chiêu Nguyệt nhắm mắt. Hít thở.
*Tất cả đều là nạn nhân.*
*Thái hậu — sợ mất ngôi, sợ chết, sợ bị phế — nên giết. Lý nữ quan — mang ơn, không dám từ chối — nên đầu độc. Lâm Uyên — yêu nhầm người quyền lực — nên chết. Và Tiêu Dạ Trầm — mất mẹ từ khi vừa sinh — nên lạnh lùng, đa nghi, cô đơn.*
*Ai đúng? Ai sai?*
*Hay — trong cung cấm — chỉ có người sống và người chết?*
"Nữ quan," Chiêu Nguyệt nói, mở mắt. "Thiếp — sẽ không nói cho ai. Chưa. Nhưng — thiếp hứa — sẽ dùng sự thật này — đúng cách. Đúng thời điểm. Để — không ai phải đau khổ thêm."
Lý nữ quan nhìn nàng — lâu. Rồi — gật đầu. Một cái gật nặng nề, mệt mỏi, nhưng — tin tưởng.
"Lão nô — tin Nguyệt Phi."
Mưa bên ngoài — bắt đầu tạnh. Ánh sáng vàng nhạt xuyên qua mây, rọi lên hành lang ướt.
Chiêu Nguyệt bước ra khỏi phòng Lý nữ quan, mang theo bí mật nặng hơn sơn hà.
*Bây giờ — ta biết tất cả.*
*Nhưng biết — và dùng — là hai chuyện khác nhau.*
*Vì nếu ta nói cho Hoàng đế — y sẽ muốn trả thù Thái hậu. Và nếu y trả thù — triều đình loạn. Trần gia nhân cơ hội. Mọi thứ ta xây dựng — sụp đổ.*
*Chưa. Chưa phải lúc.*
*Nhưng sẽ đến. Sớm thôi.*