Chương 28: Lửa Cháy Ngược Dòng

~10 phút đọc 1.983 từ

Bức thư không ký tên — Chiêu Nguyệt viết xong trước khi trời sáng.

Nàng ngồi nhìn tờ giấy mỏng trên bàn, mực đã khô. Từng nét chữ — tròn, mềm mại, rất khác chữ của nàng. Nàng đã cố tình viết bằng tay trái, nét run, hơi xiêu — giống chữ người già không quen cầm bút.

*Không ai truy ra được.*

Bên trong thư — không đề tên ai. Chỉ ghi: "Ngự sử Tôn Bá Nhân. Năm Vĩnh An thứ nhất. Tra thu thuế Dương Châu và Hà Đông. Sổ thật khác sổ trình triều."

Mười sáu chữ. Không thừa. Không thiếu.

"Tiểu Hà." Chiêu Nguyệt gọi, giọng nhẹ.

Tiểu Hà bưng chậu nước rửa mặt vào, khuôn mặt mũm mĩm còn ngái ngủ. "Dạ — nương nương gọi?"

"Hôm nay — ngươi đi ra Ngũ Phượng Lâu. Mua cho ta một bình dầu hoa nhài — loại mà Từ Ninh Cung hay dùng."

"Dạ?" Tiểu Hà chớp mắt. "Nương nương — muốn dùng dầu nhài?"

"Không." Chiêu Nguyệt mỉm cười, nhét phong thư vào túi vải nhỏ. "Ta muốn ngươi đi ngang qua Đô Sát Viện. Và khi đi ngang — thả phong thư này vào hộp kiến nghị."

Tiểu Hà há miệng, tròn xoe. "Nương nương — hộp kiến nghị? Chỗ mà dân thường bỏ đơn tố cáo?"

"Đúng. Hộp kiến nghị — dành cho mọi người. Kể cả người không dám ký tên." Chiêu Nguyệt vuốt tóc Tiểu Hà, giọng trầm. "Cẩn thận. Đi một mình. Không ai được biết."

"Dạ — vâng." Tiểu Hà nắm chặt túi vải, mắt nghiêm trọng. "Con — sẽ cẩn thận."

---

Ba ngày sau.

Hiệp Nguyệt Điện yên tĩnh. Chiêu Nguyệt ngồi đan áo bên cửa sổ — một chiếc áo nhỏ, cho cung nữ mới sinh con — động tác bình thản, chậm rãi, như không có chuyện gì xảy ra.

Nhưng nàng biết — bức thư đã đến đúng nơi.

Đô Sát Viện — cơ quan giám sát triều đình, độc lập với mọi phe phái. Khi hộp kiến nghị nhận đơn tố cáo — họ bắt buộc phải điều tra. Không cần biết ai viết. Không cần ký tên.

*Kiếp trước — vụ tham ô Tôn Bá Nhân bị phát hiện vào năm thứ năm. Đô Sát Viện tình cờ kiểm tra sổ sách Dương Châu và thấy sai lệch. Nhưng "tình cờ" đó — thực ra vì Trần gia bỏ rơi Tôn Bá Nhân khi lão không còn dùng được. Chính Trần Ngọc Dao ngầm gợi ý cho Đô Sát Viện.*

*Kiếp này — ta gợi ý sớm hơn ba năm.*

"Nương nương." Tiểu Hà chạy vào, mặt hớt hải. "Có tin — Đô Sát Viện đang xin bệ hạ cho tra sổ thuế hai tỉnh!"

"Ồ?" Chiêu Nguyệt cắt chỉ, bình thản. "Chuyện triều đình, ta không quan tâm."

Tiểu Hà nhìn nàng — rồi hiểu. Cúi đầu, che miệng cười.

---

Càn Thanh Cung — năm ngày sau.

Hoàng đế Tiêu Dạ Trầm ngồi sau bàn ngự, mặt lạnh. Trước mặt — hai tập tấu chương. Một của Đại lý tự về việc điều tra Lâm Hữu Đức. Một của Đô Sát Viện về việc điều tra Tôn Bá Nhân.

"Thú vị." Y nói, giọng như không. Ngón tay gõ nhẹ lên bàn — một nhịp, hai nhịp, ba nhịp — thói quen khi đang suy nghĩ sâu.

Thái giám hầu cận Lý An đứng bên, im lặng. Lão ta — không phải Tào Đức Hải. Lý An là người Hoàng đế tin tưởng thật sự, người phục vụ y từ khi còn là thái tử.

"Lý An." Hoàng đế đặt bút phê xuống. "Tôn Bá Nhân — tố Lâm Hữu Đức nhận hối lộ phe cải cách. Nhưng — Đô Sát Viện lại nhận đơn tố Tôn Bá Nhân tham ô thuế hai tỉnh." Y nhìn lên. "Ngươi thấy sao?"

"Thần — không dám nói." Lý An cúi đầu.

"Nói."

Lý An do dự. "Nếu Tôn Bá Nhân — bản thân đang bị điều tra tham ô — thì lời tố cáo của lão ta về Lâm Hữu Đức... liệu có đáng tin?"

Hoàng đế im lặng một lúc lâu. Rồi — y nhếch môi. Không phải cười — là một biểu cảm khó đọc, nửa như khinh thường, nửa như thú vị.

"Tôn Bá Nhân — là người của ai?"

"Dạ — thần nghe nói... lão ta có quan hệ mật thiết với Trần gia." Lý An nói thận trọng.

"Với Trần gia." Hoàng đế lặp lại, giọng nhẹ. Ngón tay ngừng gõ. "Trần gia — bắt đầu dùng triều đình để đánh hậu cung."

Lý An không dám đáp.

"Trước đó — bùa chú vu cho Lâm thị. Giờ — dùng cha nàng ta. Tiếp theo sẽ là gì?" Hoàng đế đứng dậy, bước đến cửa sổ. Bên ngoài — vườn ngự uyển mùa thu, lá vàng rơi lả tả. "Trẫm — đa nghi. Trẫm biết. Nhưng trẫm không mù."

"Bệ hạ — ý là..."

"Cho Đại lý tự tiếp tục điều tra Lâm Hữu Đức. Nhưng — chưa bắt. Đồng thời — Đô Sát Viện tra Tôn Bá Nhân. Tra kỹ." Y quay lại, mắt lạnh. "Nếu Tôn Bá Nhân sạch — thì lời lão ta đáng tin. Nếu Tôn Bá Nhân bẩn —"

"— thì toàn bộ lời tố cáo sẽ bị vô hiệu."

"Đúng." Hoàng đế ngồi xuống. "Và nếu Trần gia — dùng một con chó bẩn để cắn người — thì trẫm sẽ biết Trần gia bẩn cỡ nào."

---

Nửa tháng.

Đô Sát Viện làm việc nhanh hơn Chiêu Nguyệt dự đoán. Khi sổ thuế Dương Châu và Hà Đông bị mở ra — chênh lệch lớn như núi. Tôn Bá Nhân ăn thuế ba năm — con số khiến triều đình chấn động.

Tin truyền vào hậu cung. Chiêu Nguyệt đang ngồi uống trà với Uyển Nhi khi Tiểu Hà chạy đến.

"Nương nương! Tôn Bá Nhân bị bắt! Đô Sát Viện tra ra — lão ta — tham ô ba năm, số tiền — bằng thuế cả tỉnh Thanh Châu một năm!"

Uyển Nhi suýt phun trà. "Cái — cái gì? Tôn Bá Nhân — người vừa tố cha ngươi?"

"Đúng." Chiêu Nguyệt nhấp trà, mắt cười. "Người vừa tố cha ta."

Uyển Nhi nhìn nàng — rồi nhìn lại — rồi nhìn kỹ hơn. "Chiêu Nguyệt — ngươi..."

"Ta gì?" Chiêu Nguyệt ngây thơ.

"Ngươi — biết trước?" Uyển Nhi hạ giọng, ghé tai. "Ngươi — làm gì đó?"

"Ta? Ta cả ngày đan áo trong cung. Ta — biết gì đâu." Chiêu Nguyệt mỉm cười, đưa kim khâu lên. "Ta chỉ biết đan áo thôi."

Uyển Nhi nhìn nàng lâu — rồi bật cười, tiếng cười vang trong Hiệp Nguyệt Điện. "Được. Đan áo. Rất giỏi đan áo."

---

Nghi Phượng Cung — cùng lúc đó.

Trần Ngọc Dao đập bàn.

Bình hoa bạch ngọc rơi xuống, vỡ tan trên sàn đá. Mảnh sứ trắng bắn khắp nơi — nhưng nàng không nhìn. Mắt nàng — đỏ ngầu, cơ hàm nghiến chặt.

"Ai?" Giọng nàng — vỡ, khàn đặc. "Ai tố Tôn Bá Nhân?"

"Thư — nặc danh, Quý phi nương nương." Tào Đức Hải quỳ dưới sàn, mặt trắng bệch. "Đô Sát Viện — không tiết lộ nguồn. Chỉ nói — nhận từ hộp kiến nghị."

"Hộp kiến nghị." Trần Ngọc Dao cười — tiếng cười lạnh, rít qua kẽ răng. "Hộp — mà bất kỳ ai cũng bỏ thư vào được. Và ta — không biết ai."

"Nương nương—"

"Im." Nàng giơ tay, chặn lời Tào Đức Hải. Đi đi lại lại — ba bước tới, ba bước lui — gấu váy quét trên mảnh sứ vỡ, kêu lạo xạo.

*Tôn Bá Nhân bị bắt — vụ tố cáo Lâm Hữu Đức sẽ bị nghi ngờ. Vì người tố cáo — bản thân là tội phạm. Bệ hạ đa nghi — y sẽ không tin lời một kẻ tham ô.*

*Và tệ hơn — nếu Đại lý tự điều tra sâu — họ sẽ tìm ra Tôn Bá Nhân có liên hệ với Trần gia. Sợi dây sẽ kéo — về ta.*

"Tào Đức Hải." Trần Ngọc Dao dừng bước, giọng trầm. "Cắt. Cắt hết quan hệ với Tôn Bá Nhân. Lập tức. Mọi thư từ, mọi chứng cứ — tiêu hủy."

"Dạ — vâng."

"Và — tìm ra ai viết bức thư đó." Nàng nhìn xuống mảnh sứ vỡ trên sàn — trắng, sắc, nguy hiểm — rồi ngước lên. "Ta không tin đây là trùng hợp. Có ai đó — biết bí mật Tôn Bá Nhân. Và người đó — cố tình đánh lúc ta ra tay."

"Nương nương — nghi ai?"

Trần Ngọc Dao im lặng lâu. Rồi — nàng quay đầu, nhìn về phía Hiệp Nguyệt Điện qua cửa sổ. Dù không thấy — nhưng nàng biết nó nằm ở đó. Xa xa. Im lặng. Nguy hiểm.

"Lâm Chiêu Nguyệt."

---

Đêm đó — Hoàng đế đến Hiệp Nguyệt Điện.

Không báo trước. Không có nghi lễ. Y đi bộ một mình qua hành lang dài, chỉ có Lý An theo sau. Đèn lồng đỏ treo dọc hai bên, ánh sáng chập chờn trong gió lạnh.

Chiêu Nguyệt đang đọc sách bên đèn khi cung nữ vội vàng chạy vào báo: "Bệ — bệ hạ giá lâm!"

Nàng nhanh chóng chỉnh trang — nhưng không cuống. Bước ra cửa, quỳ đón. "Thiếp — bái kiến bệ hạ."

"Đứng dậy." Hoàng đế bước vào, mắt lướt qua phòng — đơn giản, sạch sẽ, một bình hoa mai trắng trên bàn, mấy quyển sách, giỏ đan. Không xa hoa. Không cầu kỳ.

Y ngồi xuống. Tiểu Hà bưng trà lên — tay run, suýt đổ — Chiêu Nguyệt nhẹ nhàng đỡ. "Tiểu Hà, để ta." Rót trà, đưa lên, hai tay cung kính.

Hoàng đế nhận trà, nhưng không uống. Nhìn nàng. Lâu.

"Lâm thị." Y nói.

"Dạ — thiếp nghe."

"Vụ cha nàng. Trẫm — đã cho điều tra." Y đặt chén trà xuống. "Nhưng — người tố cáo — Tôn Bá Nhân — bản thân bị phát hiện tham ô. Nàng — biết rồi chứ?"

"Dạ — thiếp có nghe." Chiêu Nguyệt cúi đầu. "Thiếp — lo lắng cho cha thiếp."

"Trẫm biết." Hoàng đế im lặng một lúc. "Trẫm — không vội kết luận. Trẫm sẽ tra rõ. Nếu cha nàng sạch — trẫm sẽ minh oan."

"Đa tạ bệ hạ." Chiêu Nguyệt rưng rưng — nước mắt thật, không giả. Vì dù biết trước — nàng vẫn lo. Cha nàng — thật sự vô tội. Nhưng triều đình — không phải nơi vô tội là đủ.

Hoàng đế nhìn nước mắt nàng — rồi đưa tay, chần chừ — cuối cùng chạm nhẹ lên mu tay nàng. Ngón tay y — lạnh, nhưng ấm hơn mọi khi.

"Trẫm — sẽ bảo vệ nàng." Y nói, giọng trầm. "Trẫm đã hứa."

Chiêu Nguyệt ngước lên, nhìn y qua màn nước mắt. Và trong khoảnh khắc đó — nàng thấy điều mà kiếp trước nàng không bao giờ thấy.

*Đôi mắt lạnh lùng vạn năm đó — đang lo lắng. Thật sự lo lắng. Cho nàng.*

*Kiếp trước — y cũng từng nói sẽ bảo vệ. Nhưng lúc đó — y không tin nàng. Y bảo vệ vì nghĩa vụ. Kiếp này — y bảo vệ vì —*

Nàng không dám nghĩ tiếp.

"Bệ hạ." Nàng nắm tay y, nhẹ nhàng, run rẩy. "Thiếp — tin bệ hạ."

Đêm cung cấm — gió lạnh, trăng sáng. Đèn lồng đỏ lung linh ngoài hiên. Và trong phòng nhỏ ấm áp — hai bàn tay — lần đầu tiên — nắm nhau thật.

Ngoài xa — Nghi Phượng Cung vẫn sáng đèn. Trần Ngọc Dao vẫn chưa ngủ. Và cuộc cờ — mới chỉ bắt đầu hồi mới.

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí