Chương 4: Trận Chiến Trong Kiếm Các

~5 phút đọc 960 từ

Mười hai bóng đen tràn xuống cầu thang.

Dẫn đầu là một người đàn ông trung niên — khuôn mặt gầy guộc, mắt dài và hẹp như mắt rắn, mặc trường bào đen viền đỏ. Trên ngực, thêu hình con bọ cạp bạc — biểu tượng của Vạn Độc Môn, một nhánh của Ma Giáo.

"Bạch Xà Đường," Liễu Yên thì thầm bên tai Lâm Phong, giọng run. "Đường chủ Vạn Độc Môn. Cao thủ bậc năm — ngang với trưởng lão các đại phái."

Bậc năm. Lâm Phong không biết chính xác hệ thống phân cấp giang hồ, nhưng trong ký ức Kiếm Thánh, bậc năm nghĩa là: nội lực thâm hậu, kinh nghiệm dồi dào, có thể đánh bại hàng chục người thường cùng lúc.

Cậu là bậc mấy? Không có bậc. Cậu là một thiếu niên chưa luyện nội công, chỉ có ký ức kỹ thuật và một thanh kiếm cổ.

Bạch Xà Đường nhìn hai người, nhìn thanh kiếm phát sáng trong tay Lâm Phong, và mắt lóe lên.

"Kiếm Vân Sơn," hắn nói, giọng trầm trầm, mắt rắn thu hẹp lại. "Bảo kiếm thất truyền của Kiếm Thánh Mộ Dung Vân. Ta đã theo dõi ánh sáng của ngươi suốt mười hai ngày." Hắn cười — nụ cười lạnh như dao cạo. "Giao kiếm và mảnh bản đồ ra. Ta cho các ngươi chết toàn thây."

"Còn nếu không giao?" Lâm Phong hỏi. Giọng cậu bình tĩnh hơn cậu cảm thấy.

"Thì không toàn thây." Bạch Xà Đường vẫy tay. Mười một đệ tử rút vũ khí — kiếm, đao, và một người cầm hai ống phóng ám khí.

Không gian chiến đấu: hang động rộng khoảng hai mươi trượng, trần cao mười trượng, sàn đá phẳng nhưng có nhiều kệ sách đá tạo chướng ngại vật. Một lối vào duy nhất — cầu thang.

Lâm Phong đánh giá nhanh. Mười hai người. Một cao thủ bậc năm. Mười một đệ tử — có lẽ bậc một đến bậc hai.

Cậu không thể thắng trận chiến chính diện. Nhưng trong ký ức Kiếm Thánh, có một bài học quan trọng: "Khi yếu hơn đối phương, đừng đánh theo cách của đối phương. Hãy đánh theo cách mà đối phương không ngờ."

Cậu quay sang Liễu Yên. "Cô có biết cách khác ra khỏi đây không?"

"Phía sau có một đường hầm nhỏ — thoát hiểm của Thanh Phong Phái. Nhưng nó bị chặn bởi một cánh cửa đá, cần nội lực mở."

"Kiếm Vân Sơn mở được."

"Nhưng ngươi phải cầm kiếm đến đó. Còn bọn họ—" cô nhìn đám Ma Giáo.

Lâm Phong gật đầu. Cậu hiểu. Cần thời gian.

"Ta sẽ cầm chân bọn họ," Liễu Yên nói bất ngờ. Cô rút từ sau lưng — không phải cây đàn tỳ bà, mà cây đàn tỳ bà có lưỡi dao giấu trong thân đàn. "Ta không mạnh bằng bọn họ. Nhưng ta có Thanh Phong Phiêu — ám khí gia truyền."

Cô kéo một sợi dây ẩn trên cổ đàn. Từ bên trong, hàng chục chiếc phiêu nhỏ bằng bạc đổ ra tay cô — mỏng, sắc, phát ra tiếng vo ve khi xoay.

"Đi đi!" Liễu Yên hét, và tung phiêu.

Bạc lấp lánh cắt qua không gian. Ba đệ tử Ma Giáo trúng phiêu, hét lên, lùi lại. Liễu Yên nhảy lên kệ sách đá, di chuyển như chim yến, phiêu tung ra liên tục — không phải để giết, mà để tạo hỗn loạn.

Lâm Phong chạy. Thanh kiếm phát sáng trong tay, cậu lao về phía sau hang động. Ký ức Kiếm Thánh dẫn đường — rẽ trái, qua kệ sách thứ năm, đến bức tường cuối.

Đường hầm thoát hiểm. Cánh cửa đá. Cậu đặt kiếm lên — năng lượng truyền qua — cửa mở.

"ĐỪNG ĐỂ NÓ CHẠY!" Bạch Xà Đường gầm lên. Hắn vượt qua đám đệ tử đang rối loạn, lao thẳng đến Lâm Phong, tay phải xòe ra — năm ngón tay phát ra khí đen, mùi tanh nồng. Vạn Độc Thủ — tuyệt chiêu của Vạn Độc Môn, một vả trúng là trúng độc, không thuốc giải.

Lâm Phong xoay người. Ký ức Kiếm Thánh bùng lên — không phải chiêu thức phức tạp, mà là chiêu cơ bản nhất, chiêu đầu tiên Mộ Dung Vân luyện khi mới cầm kiếm: Sơ Tâm Nhất Kiếm.

Một nhát chém. Thẳng, đơn giản, không hoa mỹ. Nhưng góc kiếm, lực kiếm, thời điểm — hoàn hảo đến mức bất khả tư nghị. Kiếm Vân Sơn cắt qua không khí, để lại một vệt sáng xanh.

Bạch Xà Đường dừng bước. Không phải vì kiếm chạm đến hắn — mà vì hắn cảm nhận được kiếm ý. Kiếm ý của Kiếm Thánh, dù chỉ một phần mười, đủ khiến một cao thủ bậc năm phải dè chừng.

"Kiếm ý Mộ Dung..." hắn thì thầm, mắt rắn mở to. "Ngươi... ngươi là ai?"

Khoảnh khắc do dự đó đủ rồi.

"LIỄU YÊN! CHẠY!"

Cô gái nhảy từ kệ sách, lăn qua đầu hai đệ tử Ma Giáo, lao vào đường hầm. Lâm Phong theo sau, chém ngược một nhát — không nhắm vào người, mà nhắm vào trần hang phía trên cửa đá.

Đá sụp. Cửa hầm bị chôn vùi dưới hàng tấn đá vụn.

Bọn họ an toàn. Tạm thời.

Trong đường hầm tối, Lâm Phong và Liễu Yên chạy. Phía sau, tiếng Bạch Xà Đường gầm rú vang vọng qua lớp đá:

"TA SẼ TÌM ĐƯỢC NGƯƠI! DÙ NGƯƠI TRỐN ĐẾN ĐÂU!"

Lâm Phong nắm chặt miếng ngọc bản đồ trong túi, và chạy nhanh hơn.

Mảnh bản đồ thứ nhất — đã có.

Còn năm mảnh nữa. Và cả giang hồ đang theo dõi.

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí