Chương 3: Thanh Phong Phế Tích

~6 phút đọc 1.059 từ

Mười hai ngày đi bộ.

Lâm Phong và Liễu Yên đi qua rừng, qua đồng lúa, qua ba thị trấn nhỏ và một con đèo hiểm trở. Trên đường, cậu biết thêm về người bạn đồng hành.

Liễu Yên hai mươi tuổi, con gái của chưởng môn Thanh Phong Kiếm Phái — hoặc chính xác hơn, con gái của người chưởng môn cuối cùng, Liễu Vạn Thanh, đã chết năm mươi năm trước trong trận chiến với Ma Giáo. Liễu Yên lớn lên ở nơi khác, được một sư bá nuôi dưỡng, và bây giờ quay về Thanh Phong Sơn để tìm di vật của cha.

"Sư bá nói cha ta giấu một thứ rất quan trọng trong Kiếm Các — thư viện bí mật của Thanh Phong Phái," Liễu Yên kể, ngồi bên bếp lửa trại. Ánh lửa nhảy múa trên khuôn mặt cô — mắt sáng, mũi thẳng, nét mặt cương nghị nhưng dịu dàng. "Ta không biết đó là gì. Nhưng sư bá nói, nếu không tìm được, giang hồ sẽ gặp đại nạn."

Mảnh bản đồ, Lâm Phong nghĩ. Nhưng cậu không nói ra. Chưa đủ tin tưởng.

Cậu cũng giấu thanh kiếm Vân Sơn. Trong mắt Liễu Yên, cậu chỉ là một thiếu niên biết chút võ công, lên đường giang hồ lần đầu. Sự thật — rằng cậu mang ký ức của Kiếm Thánh và thanh kiếm huyền thoại — cậu giữ kín.

Sư phụ dặn: đừng tin ai quá nhanh.

---

Núi Thanh Phong hiện ra vào buổi chiều ngày thứ mười hai — một ngọn núi đá granite xám, đỉnh phủ mây, sườn núi dốc đứng phủ tùng bách. Có thể thấy tàn tích của các kiến trúc cổ — mái ngói đổ nát, cổng đá gãy, bậc thang rêu phủ dẫn lên cao.

"Đây rồi," Liễu Yên thì thầm, mắt rưng rưng. "Thanh Phong Phái. Nhà của cha ta."

Họ leo lên. Mỗi bước chân đều có dấu vết của sự hủy diệt — vết chém trên đá, vết cháy trên tường, xương trắng nằm lẫn trong cỏ hoang. Năm mươi năm trước, nơi đây là chiến trường. Ma Giáo tấn công Thanh Phong Phái, giết gần hết đệ tử, đốt hết điện đường. Chỉ có Kiếm Các — thư viện bí mật — được ẩn giấu sâu trong lòng núi.

"Lối vào Kiếm Các ở đâu?" Lâm Phong hỏi.

"Theo sư bá, dưới tòa Chính Điện. Có một cơ quan ẩn."

Chính Điện là phế tích lớn nhất — bốn bức tường đá còn đứng, mái đã sụp hoàn toàn, bên trong đầy cỏ dại và đá vụn. Giữa điện, một bệ đá lớn — nơi từng đặt bài vị tổ sư.

Liễu Yên quanh bệ đá, ấn, xoay, gõ. Không có gì xảy ra.

"Để ta thử." Lâm Phong đặt tay lên bệ đá. Trong đầu, ký ức Kiếm Thánh mơ hồ gợi lên — Mộ Dung Vân từng đến Thanh Phong Phái, từng vào Kiếm Các. Ký ức không rõ ràng, nhưng đủ để cậu nhận ra: cơ quan không kích hoạt bằng cơ học. Bằng nội lực.

Nhưng cậu không có nội lực. Thân thể cậu là thân thể phàm nhân — ký ức Kiếm Thánh cho cậu kỹ thuật, nhưng không cho cậu sức mạnh.

Trừ khi...

Cậu nhìn gói vải trên lưng. Kiếm Vân Sơn.

Kiếm Thánh đã truyền ký ức qua thanh kiếm. Có lẽ thanh kiếm cũng mang theo... năng lượng.

Cậu rút kiếm ra. Ánh sáng xanh lam tỏa lan, chiếu sáng cả Chính Điện hoang tàn. Liễu Yên hít một hơi sắc.

"Kiếm... kiếm gì thế?"

"Giải thích sau." Lâm Phong đặt lưỡi kiếm lên bệ đá. Năng lượng từ kiếm truyền vào đá — cậu cảm nhận được, như dòng nước chảy qua kẽ tay.

Bệ đá rung chuyển. Rồi tách ra — hai nửa trượt sang hai bên, lộ ra một cầu thang dẫn xuống bóng tối.

"Kiếm Các," Liễu Yên thì thầm.

Họ xuống. Cầu thang xoáy trôn ốc, sâu hun hút, đá ẩm và lạnh. Kiếm Vân Sơn phát sáng, dẫn đường.

Kiếm Các là một hang động tự nhiên được cải tạo — vòm đá cao, giá sách đá dọc hai bên tường, hàng trăm cuộn trúc đặt gọn gàng. Dù năm mươi năm không người chăm sóc, hang động khô ráo và bảo quản tốt — phong ấn của Thanh Phong Phái vẫn còn tác dụng.

Liễu Yên chạy đến kệ sách lớn nhất, lục tìm. "Di vật của cha ta... phải ở đây đâu đó..."

Lâm Phong tìm thứ khác. Mảnh bản đồ.

Ký ức Kiếm Thánh mách bảo: bản đồ không được giữ ở chỗ rõ ràng. Nó được giấu trong — cậu nhìn quanh, Analyze hoạt cảnh — một khe hở nhỏ ở đáy kệ sách thứ ba từ bên trái.

Cậu quỳ xuống, thò tay vào khe hở. Ngón tay chạm một vật nhỏ, cứng, phẳng.

Một miếng ngọc, hình vuông, kích thước bằng lòng bàn tay. Trên mặt ngọc khắc những đường nét tinh vi — phần một của một bản đồ lớn hơn.

"Tìm thấy rồi," cậu thì thầm.

"Ta cũng tìm thấy rồi." Liễu Yên đứng phía sau, tay cầm một cuộn trúc — và mắt cô đang nhìn miếng ngọc trong tay cậu.

"Đó là gì?" cô hỏi. Giọng bình tĩnh. Quá bình tĩnh.

Lâm Phong do dự. Rồi quyết định — một phần vì trực giác, một phần vì cậu đã đi cùng cô mười hai ngày và cô chưa từng làm gì đáng ngờ.

"Mảnh bản đồ Thiên Đế," cậu nói. "Một trong sáu."

Liễu Yên nhắm mắt. Khi mở ra, mắt cô ướt lệ.

"Cha ta chết vì bảo vệ mảnh bản đồ này," cô nói thầm. "Năm mươi năm. Bao nhiêu người chết. Vì một miếng ngọc."

Im lặng trong Kiếm Các. Chỉ có tiếng nước nhỏ giọt từ vòm đá.

Rồi — tiếng bước chân. Từ cầu thang phía trên. Nhiều bước chân. Nặng. Có tổ chức.

"Có người theo chúng ta," Lâm Phong nói, nắm chặt kiếm Vân Sơn.

Ánh đuốc xuất hiện ở đầu cầu thang. Rồi giọng nói — trầm, lạnh, quyền uy:

"Kiếm Các của Thanh Phong mở rồi sao? Hay quá. Tiết kiệm cho bản giáo chủ bao nhiêu công sức."

Ma Giáo.

Họ đã đến.

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí