Chương 2: Tạp Dịch Ngạo Kiều
Chương 2: Tạp Dịch Ngạo Kiều Mặt trời từ từ nhô lên khỏi đỉnh ngọn Thanh Vân sơn, xua tan lớp sương mù ảm đạm đầu ngày. Tại khu vực dành cho đệ tử tạp dịch ngoại môn, tiếng bổ củi, gánh nước đã vang lên nhộn nhịp. Tiểu Lộ Tử, một đệ tử gầy tong teo chạc tuổi Hàn Tín, đang trật vật vác trên vai hai thùng nước suối đầy ắp, mồ hôi ướt đẫm tấm áo tải thô sơ. Cậu bước từng bước khó nhọc trên bậc thang đá trơn trượt. "Nhanh cái chân lên, đồ vô dụng!" Một giọng nói hách dịch vang lên. Tôn Hổ, vẫn trong bộ áo bào xanh lam phẳng phiu của ngày hôm trước, đang vắt vẻo ngồi trên một hòn đá lớn, cắn hạt dưa nhổ vỏ vương vãi khắp nơi. Bên cạnh gã là hai tên đồng bọn đang nở nụ cười xu nịnh. Tiểu Lộ Tử hốt hoảng, bước chân loạng choạng do vấp phải một mảnh vỏ dưa, làm xô nước sóng ra ngoài một ít, ướt sũng nửa ống quần của Tôn Hổ. "A! Sư huynh, ta xin lỗi, ta... ta không cố ý!" Tiểu Lộ Tử vội vã đặt thùng nước xuống, cuống quýt quỳ rạp trên mặt đất, liên tục dập đầu. Tôn Hổ tối sầm mặt lại. Gã đứng phắt dậy, vung chân đạp thẳng vào bụng Tiểu Lộ Tử. Cú đạp chứa linh lực của kẻ Trúc Cơ tầng ba khiến cậu bé văng xa vài trượng, lăn lộn đau đớn trên mặt đất, thùng nước đổ ập xuống làm ướt sũng một mảng sân. "Mẹ kiếp, thứ hạ tiện! Ngươi có biết đôi giày này do chính tay Tuyết Nhi sư muội đưa cho ta không?" Tôn Hổ phóng đại nói láo, rảo bước tới, giơ chân định giẫm nát bàn tay của Tiểu Lộ Tử hệt như cách gã đã làm với Hàn Tín đêm qua. "Hôm qua một tên phế vật đã chọc điên ta, hôm nay lại đến phiên ngươi. Hay cho đám tạp dịch các ngươi, muốn làm loạn hết rồi sao?" Tiểu Lộ Tử nhắm nghiền mắt chờ đợi cơn đau. Cậu biết Tôn Hổ tàn nhẫn cỡ nào. Ở cái nơi phàm nhân hèn kém này, mạng tạp dịch chẳng bằng cỏ rác. Thế nhưng, cảm giác đau đớn gãy nát xương tủy không tới. Thay vào đó là một tiếng "Bộpp" trầm đục vang lên ngay sát bên tai cậu. Tiểu Lộ Tử rụt rè mở hé mắt. Chắn trước mặt cậu là một bóng lưng thẳng tắp đang đứng ngược sáng. Một bàn tay vươn ra, vững vàng tóm lấy cổ chân đang giáng xuống của Tôn Hổ. Bàn tay ấy rắn chắc, gân xanh nổi lên, tựa như kìm sắt khóa chặt lấy gã ác bá. "Cái gì..." Tôn Hổ ngớ người, giật mạnh chân nhưng không mảy may lay chuyển. Gã ngẩng mặt lên, trợn tròn hai mắt sững sờ. "Hàn... Hàn Tín? Ngươi còn sống?" Hai tên đồng bọn phía sau cũng lùi lại một bước, da mặt tái nhợt như gặp ma. Bọn chúng rõ ràng đã thấy Hàn Tín rơi xuống Hóa Cốt Uyên, một nơi đến cỏ cây cũng không sống nổi. Vậy mà giờ phút này, hắn không những đứng đây, mà quần áo trên người tuy rách rưới nhưng sắc mặt lại hồng hào, khí tức thậm chí còn có phần quỷ dị sắc bén hơn. Hàn Tín liếc nhìn Tôn Hổ, khóe môi khẽ nhếch lên tạo thành một nụ cười lạnh buốt. "Làm sao? Nhìn ta trở về từ địa ngục, Tôn sư huynh cảm thấy thất vọng lắm đúng không?" "Ngươi... Cút ngay!" Tôn Hổ thẹn quá hóa giận. Phế vật Luyện Khí tầng một lại dám cản đường gã. Gã gầm lên, vận linh lực tụ vào nắm đấm tay phải, tung ra chiêu thức "Phá Thạch Quyền" quen thuộc hướng thẳng tới mặt Hàn Tín. Ngày hôm qua, dưới cú đấm này, Hàn Tín đã gãy ba chiếc xương sườn không còn sức đánh trả. Hôm nay lại khác. Hàn Tín không lùi bước. Hắn ranh mãnh nhe răng, một luồng hắc khí tàng hình cuộn vòng quanh tay trái. Cửu U Thần Quyết đã tôi luyện nhục thể của hắn suốt một đêm, hấp thu oán khí của Hóa Cốt Uyên để liên tiếp phá vỡ giới hạn. Hắn hiện tại không còn là Luyện Khí tầng một yếu ớt nữa, mà đã bước vào Luyện Khí tầng ba đỉnh phong! Hàn Tín giơ tay phải lên, nhắm thẳng nắm đấm của Tôn Hổ mà đỡ lấy. "Rắc!" Một tiếng nứt gãy kinh hoàng vang lên, theo sau đó là tiếng thét thảm thiết như heo bị chọc tiết. Tôn Hổ ngã khuỵu xuống, ôm lấy cánh tay phải đang gập lại theo một góc độ kỳ dị. Xương cổ tay áo của gã đã bị bóp nát bấy chỉ trong một cái rập tay của Hàn Tín. "Ngươi... Ngươi giấu giếm tu vi!" Tôn Hổ mồ hôi lạnh túa ra như tắm, gào rống trong sợ hãi. Lực đạo vừa rồi, tuyệt đối không phải là thứ Luyện Khí tầng một có thể thi triển. "Kẻ yếu vốn dĩ phải biết an phận, câu này là chính miệng ngươi nói." Hàn Tín bước tới, gầm nhẹ, giơ chân lên giẫm mạnh vào bàn tay trái đang cố chống đỡ của Tôn Hổ. "Hôm qua ngươi giẫm nát tay ta, hôm nay, ta trả lại toàn bộ!" Lại thêm một tiếng rú thảm. Hai tên đồng bọn của Tôn Hổ lúc bấy giờ mới sực tỉnh, hoảng hồn móc từ trong eo ra hai thanh kiếm gỉ sét, run rẩy chĩa về phía Hàn Tín. "Tên tặc tử! Dám... dám đả thương người của Triệu thiếu gia! Bọn ta liều mạng với ngươi!" Hàn Tín khinh miệt nhìn hai tên đang run rẩy. Hắn bước lướt lên phía trước, thân pháp uyển chuyển quỷ dị mang theo sát khí sắc lạnh. Chỉ bằng hai cú đá quét liên hoàn nhanh như sấm chớp, hai tên đệ tử còn chưa kịp thấy vạt áo của hắn đã bay văng xa năm trượng, hộc máu ngất xỉu ngay tại chỗ. Xung quanh sân tạp dịch bỗng chốc im ắng đến rợn người. Đám đệ tử tạp dịch khác há hốc mồm, mắt chữ O miệng chữ A nhìn Hàn Tín. Trong trí nhớ của họ, Hàn Tín luôn nhẫn nhịn, chịu đựng, là bao cát cho các đệ tử ngoại môn xả giận. Sự bùng nổ ngày hôm nay đúng là chấn động tông môn. "Đứng lên." Hàn Tín quay người lại, đưa tay ra kéo Tiểu Lộ Tử đang ngẩn ngơ dưới đất. "Sau này, ai dám động vào ngươi, cứ gọi ta." Tiểu Lộ Tử nắm lấy tay hắn, lắp bắp: "Hàn ca... huynh... huynh lợi hại quá! Nhưng mà... Tôn Hổ là người của Triệu Thiên Bá. Triệu thiếu gia là Luyện Khí tầng tám, lại là con của Đại Trưởng Lão..." "Thì đã sao?" Hàn Tín ngước nhìn bầu trời trong xanh, trong mắt lóe lên cuồng ngạo. Hắc ngọc trong lồng ngực hắn đang tỏa ra hơi ấm nhàn nhạt, phảng phất như đang cộng hưởng với sự tự tin ngút trời của chủ nhân nó. "Nếu bọn chúng muốn chơi, ta liều mạng chơi với bọn chúng đến cùng. Ta đã đi qua một vòng Hóa Cốt Uyên rồi, còn gì phải sợ chết?" Hắn quay lưng bước về phía thảo đường của mình. Quần áo tuy nhuốm máu và bụi bẩn, nhưng dáng đi lại vững như đỉnh thái sơn. Con đường nghịch thiên của ma tôn Hàn Tín, giờ chỉ mới vừa bắt đầu.