Chương 3: Phiền Phức Kéo Đến

~9 phút đọc 1.604 từ

Chương 3: Phiền Phức Kéo Đến Mùi hương ngai ngái của thảo dược rách nát và mùi máu tươi hòa quyện tạo nên một thứ không khí bức bối quanh khu tạp dịch. Tin tức Hàn Tín một chưởng bẻ nát tay Tôn Hổ, sau đó dùng vài đường cước hạ gục trọn vẹn hai tên tay sai đã lan nhanh như lửa cháy đồng khô. Trong tông môn, nơi cường giả vi tôn, một kẻ luôn bị coi là rác rưởi dưới đáy chuỗi thức ăn đột nhiên quật khởi là một chuyện không thể tưởng tượng nổi. Hàn Tín trở về căn lều tranh ọp ẹp của mình, bỏ ngoài tai những ánh mắt vừa kinh hãi vừa tò mò của đám tạp dịch khác. Hắn cởi tấm áo tải đã rách nát, dính phèn và sương máu, lộ ra thân hình gầy gò nhưng săn chắc lạ thường. Trên ngực hắn, ngay tại vị trí lồng ngực lõm xuống tưởng chừng đã gãy nát hôm qua, giờ đây chỉ còn lại một vết sẹo hồng nhạt. "Cửu U Thần Quyết quả nhiên cướp đoạt tạo hóa," Hàn Tín thấp giọng lẩm bẩm, bàn tay khẽ miết lên miếng hắc ngọc đang nằm yên vị trên cổ hắn, được xỏ qua bằng một sợi dây thảo đằng dai dắc. Hắc ngọc lạnh lẽo, nhưng khi truyền vào da thịt hắn lại mang theo một cỗ nhiệt lượng cuộn trào sinh cơ. Hắn nhắm mắt lại, nội thị đan điền. Một dòng khí đen ngòm, nhỏ bé như sợi chỉ nhưng vô cùng đặc đặc và cuồng bạo đang chầm chậm lưu chuyển dọc theo kinh mạch. Luyện Khí tầng ba. Hơn nữa, chân khí này mang theo tử thi sát khí từ Hóa Cốt Uyên, lực tàn phá vượt xa linh khí chính thống mà đệ tử Thanh Vân Tông tu luyện. "Nếu cứ thế này, chậm nhất nửa tháng nữa ta có thể đột phá Luyện Khí tầng năm..." Ánh mắt Hàn Tín lóe lên một tia sáng sắc bén. Luyện Khí tầng năm là tiêu chuẩn tối thiểu để tham gia khảo hạch vào nội môn. Một khi trở thành đệ tử nội môn, hắn sẽ không còn là cỏ rác mặc người chà đạp, và quan trọng nhất, hắn có thể tiếp cận Tàng Kinh Các để tìm kiếm manh mối về sự mất tích bí ẩn của cha mình mười năm trước. "Rầm!" Cánh cửa gỗ mục nát của lều tranh bị đá tung khỏi bản lề, đập mạnh vào bức vách đất làm vôi vữa rớt lả tả. "Hàn Tín! Con chó rách, lăn ra đây cho bổn thiếu gia!" Một giọng nói the thé, mang theo sự tức giận và ngông cuồng vang dội khắp khu tạp dịch. Hàn Tín mở bừng mắt. Hắc khí trong tròng mắt hắn lóe lên rồi biến mất. Hắn tiện tay vơ lấy một bộ quần áo sạch sẽ duy nhất còn sót lại mặc vào, sau đó chậm rãi bước ra ngoài. Bên ngoài lều, Triệu Thiên Bá đang đứng chắp tay sau lưng, khuôn mặt anh tuấn thường ngày giờ vặn vẹo trong sự phẫn nộ. Đi cùng gã là năm tên đệ tử áo bào xanh lam, trong đó có một tên đang dìu Tôn Hổ với cánh tay phải bó băng trắng toát, mặt nhợt nhạt như sáp. Trang phục của chúng có điểm xuyết những đường vân mây màu bạc trên viền tay áo, chứng tỏ đều là đệ tử nội môn có chống lưng. Xung quanh, hàng trăm đệ tử tạp dịch đã đứng túm tụm lại tự bao giờ. Họ xì xầm bàn tán, ánh mắt nhìn Hàn Tín đầy thương hại. Đắc tội một tên tay sai đã đành, đây lại là trực tiếp trêu chọc đến đường dây của Triệu thiếu gia. "Triệu sư huynh tìm ta có việc gì?" Hàn Tín bình thản đứng khoanh tay trước ngực, giọng nói không kiêu ngạo cũng không siểm nịnh, tựa như một đầm nước đọng gợn sóng. Sự bình thản của hắn lại càng giống như mồi lửa châm vào thùng thuốc súng của Triệu Thiên Bá. Gã vốn coi Hàn Tín là con kiến hôi để thi thoảng dẫm đạp làm vui, một kẻ đớn hèn không đáng xách dép cho Lâm Tuyết Nhi. Việc con kiến hôi này không chết dưới Hóa Cốt Uyên, lại còn dám cắn ngược chó săn của gã, là một cái tát trực diện vào mặt gã. "Câm miệng! Ngươi nghĩ mình học lỏm được vài đường quyền mèo cào từ đâu đó, đạt đến Luyện Khí tầng ba thì có thể vênh váo trước mặt ta sao?" Triệu Thiên Bá bước lên một bước, linh áp của kẻ tu luyện Luyện Khí tầng tám ập tới như một cơn lốc. Áp lực này đối với đệ tử tạp dịch bình thường đủ khiến họ hai chân nhũn ra quỳ sụp xuống. Nhưng Hàn Tín lại đứng thẳng như cây tùng trên vách núi. Tử khí trong đan điền hắn khẽ vận chuyển, lập tức nuốt chửng linh áp vớ vẩn kia vô tung vô ảnh. Thế nhưng, từ góc nhìn người ngoài, Hàn Tín vẫn chỉ là một kẻ gầy gò đang cố gồng mình chống đỡ. "Ta đánh Tôn Hổ vì hắn ra tay động thủ trước. Ở tông môn, ai mạnh người đó tự có lý, chẳng phải đây là quy củ mà chính Triệu sư huynh rêu rao sao?" Hàn Tín khẽ nheo mắt. "Ranh con cãi láo!" Một tên đệ tử nội môn mặt thẹo đứng cạnh Triệu Thiên Bá quát lớn. Gã rút ra một thanh thanh đao sáng loáng. "Triệu sư huynh, đừng phí lời với con chó này, để đệ phế tứ chi nó trước!" Gã mặt thẹo vung đao xông lên. Luyện Khí tầng bốn đỉnh phong. Đường đao chém ra mang theo linh phong sắc lẹm, xé rách không khí. Mục tiêu không phải là lấy mạng, mà chuẩn xác chém thẳng vào mắt cá chân hai bên của Hàn Tín, dụng ý thâm hiểm cường bạo chặt gãy đôi gót chân hắn! Đám tử tạp dịch xung quanh đồng loạt che mắt, không nỡ nhìn cảnh thê thảm sắp diễn ra. Tôn Hổ tái nhợt nở nụ cười ác độc. Triệu Thiên Bá khoanh tay đứng nhìn, vẻ mặt kiêu ngạo. Ngay khi thanh đao chỉ cách mắt cá chân Hàn Tín một thước, hắn đột ngột dời bước. Tốc độ quỷ mị đến khó tin. Hàn Tín không lùi, mà là tiến lên lách người qua một góc chếch bốn mươi lăm độ. Phản ứng này chứng minh kinh nghiệm thực chiến tuyệt đỉnh. Hắn giơ hai ngón tay kẹp chặt sống đao đang bổ xuống. "Keng!" Một tiếng kim loại sắc lạnh vang lên. Gã mặt thẹo trợn trừng mắt. Thanh linh khí bậc thấp do chính tông môn phân phát vậy mà lại bị hai ngón tay trần của Hàn Tín kẹp cứng ngắc. Dù gã có dồn hết linh lực đỏ cả mặt mũi, thanh đao vẫn không thể nhúc nhích dù chỉ nửa phân. "Luyện Khí tầng bốn? Quá yếu." Giọng nói lạnh lẽo của Hàn Tín vang vọng sát rạt bên tai gã mặt thẹo. Bốp! Một cú đá quét mang theo tiếng xé gió nện ngang vào mạng sườn gã mặt thẹo. Tiếng gãy xương vang lên lốp cốp liên hoàn. Gã mặt thẹo phun ra một búng máu đỏ tươi mang theo cả những vụn nội tạng, cơ thể bay vọt ra ngoài đập mạnh vào thân cây đa già mười trượng đằng xa rồi ngã xuống không rõ sống chết. Chỉ mất một hơi thở. Một đệ tử nội môn Luyện Khí tầng bốn bị hạ gục chỉ bằng một chiêu! Sự tĩnh lặng bao trùm lấy quảng trường tạp dịch đến mức có thể nghe thấy tiếng lá rơi. Nụ cười trên môi Tôn Hổ cứng đờ. Đám đệ tử nội môn thì kinh hải lùi lại một bước, tay lăm lăm nắm lấy binh khí. Sắc mặt Triệu Thiên Bá nháy mắt đã đen lại như đáy nồi. Gã há miệng rộng đến nỗi trẹo cả quai hàm. Kẽ hở trong lòng sĩ diện tự cao của gã bắt đầu rạn nứt. Gã biết rõ thực lực của tên mặt thẹo không hề yếu, thế mà lại bị miểu sát. "Ngươi... Hàn Tín, ngươi tu ma công tà đạo gì? Sức lực này tuyệt đối không phải của Luyện Khí tầng ba!" Triệu Thiên Bá gào lên, một thanh bội kiếm màu xanh ngọc bích tỏa ra hàn khí nhàn nhạt trượt từ trong vỏ rơi ra tay gã. "Ma công? Ngươi thấy ta dùng tà thuật sao? Chẳng qua là xương cốt các ngươi quá mức giòn rụm mà thôi." Hàn Tín buông tay, thanh đao của tên mặt thẹo rơi xuống đất đánh "leng keng" rõ to. Hắn đưa mắt quét về phía đám người của Triệu Thiên Bá. "Cùng lên đi. Nếu hôm nay các vị không muốn tự bẻ gãy một tay xin lỗi ta, vậy thì cứ chuẩn bị sẵn tinh thần được khiêng đi giống hắn." "Thiên lôi đánh không chết! Chư vị sư đệ, cùng tiến lên phế nó!" Triệu Thiên Bá rống giận, linh khí Luyện Khí tầng tám bộc phát đến tận cùng. Bốn gã đệ tử nội môn cùng chủ tử đồng loạt rút kiếm xông tới, vây chặn Hàn Tín ở giữa. Trận chiến thập tử nhất sinh, sắp sửa bắt đầu!

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí