Chương 1: Máu Nhuộm Hóa Cốt Uyên

~9 phút đọc 1.658 từ

Chương 1: Máu Nhuộm Hóa Cốt Uyên Gió đêm rít gào qua những tầng lá cổ thụ sừng sững, mang theo vị tanh tưởi của sương mù độc hại. Tại rìa phía Tây của Thanh Vân Tông, Hóa Cốt Uyên há cái miệng khổng lồ đen ngòm như một vực thẳm thông xuống đáy Cửu Tuyền. Ngay tại vách đá chênh vênh của vực sâu này, một thiếu niên gầy gò đang bị ba gã đệ tử mặc áo bào xanh lam dồn vào đường cùng. Hàn Tín cắn chặt răng, lùi lại nửa bước. Gót chân hắn đã chạm đến mép đá vụn, chỉ cần lùi thêm một phân, vạn kiếp bất phục. "Hàn Tín," gã thanh niên đi đầu cất giọng chế giễu, đôi mắt híp lại dưới ánh trăng mờ đục. Gã tên là Tôn Hổ, một tên sai vặt nhãi nhép dưới trướng đệ tử nội môn Triệu Thiên Bá. "Ngươi trốn đi đâu? Đáng lẽ một tên phế vật Luyện Khí tầng một như ngươi phải hiểu rõ vị trí của mình chứ? Dám để mắt tới Tuyết Nhi sư muội, ngươi chê mệnh mình quá dài rồi sao?" Hàn Tín giơ tay lau vệt máu đang rỉ ra từ khóa môi, ánh mắt lạnh lẽo không mang theo mảy may sợ hãi. "Lâm Tuyết Nhi là biểu muội của ta. Bọn ta lớn lên từ nhỏ, huynh muội nói chuyện vài câu thì liên quan gì đến loại chó săn như các ngươi? Triệu Thiên Bá là cái thá gì mà quản chuyện của ta?" "To gan!" Tôn Hổ rống lên, vung tay tung ra một cú đấm mang theo tiếng gió rít. Tầng ánh sáng mờ nhạt bao quanh nắm đấm của gã chứng tỏ gã đã đạt tới Luyện Khí tầng ba. "Triệu đại thiếu gia là rồng trong loài người, Tuyết Nhi sư muội sớm muộn cũng là người của ngài. Một tên tạp dịch ti tiện như ngươi dám gọi thẳng tên ngài? Hôm nay ta phải đánh tàn phế tay chân ngươi, xem ngươi còn làm loạn được nữa không!" Cú đấm nện thẳng vào ngực Hàn Tín. Hắn không kịp né tránh, cũng không đủ linh lực để chống đỡ. Một tiếng "rắc" vang lên khô khốc. Xương sườn gãy nát, cơ thể Hàn Tín bay ngược ra sau như một chiếc lá rụng trong cơn bão. Máu tươi từ miệng hắn phun ra, vẽ một vòng cung đỏ sẫm giữa không trung, rơi lả tả xuống vách đá sắc lẹm. Nhưng hắn không rơi xuống vực ngay. Bàn tay đầy chai sạn của Hàn Tín đã kịp thời vung ra, những ngón tay vươn dài bám chặt lấy một rễ cây thông già cỗi mọc chìa ra bên mép đá. Cả cơ thể hắn lơ lửng giữa không trung, bên dưới là vực sâu tối tăm vô tận, nơi sương mù tử khí lượn lờ chực chờ nuốt chửng sinh mạng. "Ồ? Mạng cũng dai đấy chứ." Tôn Hổ bước tới mép vực, cúi đầu nhìn xuống, trên môi tà mang theo nụ cười tàn nhẫn. Hai gã đồng bọn phía sau cũng bật cười hô hố. Hàn Tín cắn bật máu môi, cố sức dùng cánh tay còn lại bấu vào vách đá. Từng ngón tay rớm máu vì ma sát với đá nhọn. Hắn ngước nhìn lên, ánh mắt sắc như dao găm găm thẳng vào Tôn Hổ. "Tôn Hổ... nếu hôm nay ta không chết, ngày sau ta nhất định bắt các ngươi phải trả giá gấp trăm lần!" Lời thề độc địa bật ra từ kẽ răng hắn hòa cùng tiếng gió rít. Tôn Hổ nghe vậy liền biến sắc, trong mắt ánh lên một tia tàn độc hèn hạ. "Vậy thì chết luôn đi!" Gã nhấc đôi chân mang giày vải bố bọc viền sắt, giậm mạnh xuống bàn tay đang bám víu của Hàn Tín. "A!" Hàn Tín gầm lên đau đớn. Những ngón tay bị giẫm đến nát bấy, xương cốt vỡ vụn. Rễ cây thông không chịu nổi sức nặng và chấn động, "phập" một tiếng đứt lìa. Cơ thể Hàn Tín mất điểm tựa, rơi thẳng xuống vực sâu tăm tối. Tiếng cười đắc ý của ba gã đệ tử mờ dần rồi biến mất hẳn giữa tiếng gió thét rít bên tai hắn. Hàn Tín nhắm chặt mắt chờ đợi cái chết. Rơi xuống Hóa Cốt Uyên từ độ cao này, cho dù là cao thủ Trúc Cơ kỳ cũng tan xương nát thịt, đừng nói chi một phế vật Luyện Khí tầng một như hắn. Sương mù tử khí lạnh buốt cắt vào da thịt hắn như hàng vạn lưỡi đao, xé rách lớp quần áo mỏng manh và cứa những vệt dài rướm máu trên người hắn. Trong lúc thế giới quay cuồng và ý thức bắt đầu mơ hồ, một luồng ánh sáng yếu ớt mờ ảo lóe lên trong bóng tối. "Bịch!" Hắn đập mạnh xuống một thứ gì đó. Không phải đáy vực cứng ngắc, mà là một bề mặt rêu phong ẩm ướt, trượt theo một triền dốc thoải bên hông vực thẳm. Lực va chạm vẫn quá mạnh. Nội tạng hắn chấn động mãnh liệt, thị giác tối sầm lại. Máu tươi từ vết thương trên cánh tay và lồng ngực hàn Tín chảy ướt đẫm nền đá. Và ngay tại nơi dòng máu của hắn chảy qua, một vật thể kỳ lạ bị chôn vùi dưới lớp bùn đá ngàn năm bỗng nhiên tỏa ra một thứ hắc quang mờ mịt. Đó là một mảnh ngọc bội màu đen nhánh, to bằng nửa bàn tay, điêu khắc hình một mặt quỷ dữ tợn với hai chiếc răng nanh cong vút. Trùng hợp thay, mảnh ngọc bội sắc bén ấy lại vô tình đâm xuyên qua lớp vải rách, cắm phập vào lòng bàn tay dang dở của Hàn Tín. Máu của hắn thấm vào hắc ngọc. Trong khoảnh khắc, miếng ngọc vốn lạnh lẽo vô tri hóa thành một hố đen hút lấy máu hắn. "Cái gì..." Hàn Tín thều thào, cố gắng rút tay lại nhưng không hiểu sao bàn tay dính chặt vào miếng ngọc như bị hàn chết vào nhau. Một cỗ hàn khí thấu xương từ hắc ngọc xông thẳng vào kinh mạch hắn. Đau đớn. Một cơn đau xé rách cả linh hồn bùng nổ. Hàn Tín cảm giác như hàng vạn con kiến lửa đang gặm nhấm từng tấc xương tấc thịt của mình. Hắn muốn la lên nhưng cổ họng lại cứng lại. Đúng lúc này, trong đầu hắn vang lên một tiếng "Oanh" đinh tai nhức óc. Ý thức của hắn bị kéo vào một khoảng không gian huyền bí. Khắp nơi là một màu đỏ như máu. Trước mặt hắn, một cánh cổng khổng lồ cao tới chọc trời sừng sững hiện ra. Hai cánh cổng màu đồng thau phủ đầy những đường vân cổ xưa rỉ sét, được khắc nổi những đồ đằng kỳ dị của thần ma đang giao chiến. Phía trên đỉnh cánh cổng, ba chữ to bằng máu đỏ tươi tỏa ra áp lực kinh hồn bạt vía: **CỬU TRỌNG THIÊN.** "Hỡi kẻ mang dòng máu bất khuất..." Một giọng nói khàn đặc, phảng phất như vọng về từ thời hồng hoang thượng cổ vang vọng trong không gian máu. "Thiên Đạo bất công, ta liền nghịch Thiên. Ngươi có muốn mượn lực lượng của bản tọa, san bằng thế gian, chém đứt xiềng xích của số phận không?" Hàn Tín đứng lặng người, chìm trong áp đảo kinh khủng của cánh cổng. Nhưng khi hình ảnh khuôn mặt nhăn nhó đắc ý của bọn Tôn Hổ, sự ngạo mạn của Triệu Thiên Bá lướt qua trong tâm trí hắn, ngọn lửa phẫn nộ trong lòng hắn bùng lên dữ dội. Hắn từng là phế vật. Hắn bị giẫm đạp, bị sỉ nhục, bị tước đi cả quyền sống. Hắn không cam lòng! "Ta muốn!" Hàn Tín cắn chặt răng, ngửa đầu rống lên. "Cho dù phải nhập ma, ta cũng muốn vạn kẻ từng giẫm đạp ta phải quỳ dưới chân ta mà run rẩy!" "Hahahaha... Tốt! Tốt lắm!" Tiếng cười ma quái vang vọng. Hai cánh cổng Cửu Trọng Thiên Môn khẽ mở ra một khe hở nhỏ xíu, nhưng từ đó tuôn trào ra một nguồn sức mạnh bạo ngược vô song. Luồng hắc khí cuồn cuộn lao ra, chui tọt vào mi tâm của Hàn Tín. Trở lại hiện thực, tàn thể của Hàn Tín đang nằm trên nền đá lạnh lẽo bắt đầu có sự biến đổi kỳ dị. Hắc khí bao phủ toàn thân hắn. Những khúc xương bị gãy dưới tác động của hắc khí bắt đầu kêu lên những tiếng rắc rắc rồi tự động nối lại. Kinh mạch vốn tắc nghẽn, yếu ớt của hắn bị cỗ sức mạnh kia cưỡng ép xé rách, rồi lại lập tức phục hồi, trở nên rộng lớn và dẻo dai gấp mười lần trước kia. Và trong đầu hắn, hàng ngàn ký tự vàng rực rỡ lơ lửng, dung nhập vào ký ức, đại diện cho một bộ thần quyết thượng cổ thất truyền. **Cửu U Thần Quyết.** Công pháp thôn phệ oán khí, tử khí, sát khí để rèn đúc nhục thân, đột phá giới hạn. Dưới Hóa Cốt Uyên này, nơi ngàn năm qua chôn vùi vô số thi cốt yêu ma và những kẻ xấu số, chẳng phải là một thánh địa hoàn hảo để tu luyện Cửu U Thần Quyết hay sao? Hàn Tín mở choàng mắt. Đôi con ngươi của hắn không còn vẻ yếu đuối của một tạp dịch, mà ẩn chứa một đạo hắc quang lạnh lẽo sâu thẳm hệt như vực sâu. Thiếu niên vốn đã chết, giờ đây mang theo thù hận và ma huyết, chính thức thức tỉnh.

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí