Chương 3: Trà hoa cúc độc, bước đầu giao phong

~10 phút đọc 1.819 từ

# Trà hoa cúc độc, bước đầu giao phong

Ráng sáng hôm sau, mây mù ảm đạm vẫn chưa tan hẳn, bão tuyết tuy đã ngừng nhưng từng hạt sương giá như muốn đông cứng cả thời quang Đại Tĩnh. Hoàng cung vừa trải qua một đêm đầy giông bão ngầm, đến cả các nô tài quét dọn hành lang cũng rón rén từng bước chân, sợ vô tình giẫm phải "ngự uy" mà rước họa sát thân. Tin tức Hoàng cung bị phong tỏa tối qua vì chuyện "Yếm Thắng" dần lan đi dưới hình thức những tiếng xì xào bí mật, dẫu Tiêu Cảnh Dực đã hạ lệnh cấm khẩu, nhưng hậu cung vốn dĩ làm gì có tường nào không lọt gió.

Biết rõ Tôn Thái Hậu sẽ vì chuyện đêm qua mà đứng ngồi không yên, Thượng Quan Cẩm Y sớm đã hạ lệnh cho Thúy Vi chuẩn bị trang phục. Lần này nàng không chọn hoàng bào mẫu nghi rườm rà lộng lẫy, cũng cất đi những kim trâm chói mắt. Nàng vấn tóc giản dị bằng một thanh trâm bạch ngọc, khoác lên mình bộ tố y màu lam vân thủy. Trông nàng hiện giờ mang nét bình đạm, thanh lệ như đóa mai trắng giữa sương tuyết, nhưng ẩn giấu bên dưới là sự kiên cường bức người không thể xâm phạm.

Nàng chậm rãi bước qua cánh cổng Trường Thọ cung, nơi Tôn Thái Hậu đang an tọa. Tới nơi tẩm cung Thái Hậu, sương khói từ đỉnh lò đốt chìm ngập mùi đàn hương đặc quánh. Vừa bước qua bậc thềm tử đàn, đập vào mắt Cẩm Y đã là hình bóng uyển chuyển quen thuộc. Bạch Mạn Nhu đang ân cần bóp chân cho Tôn Thái Hậu, miệng cười khẽ khàng lanh lảnh tựa chim oanh hoàng yến.

"Hoàng hậu nương nương giá lâm!" Thái giám kéo dài giọng bẩm báo.

Tiếng cười nói bên trong bỗng chốc im bặt. Tôn Thái Hậu đang nhắm hờ mắt từ từ mở ra, ánh nhìn xoáy thẳng vào Cẩm Y đầy dò xét, không giấu nổi vẻ mưu toán thâm hiểm. Còn Bạch Mạn Nhu ngoan ngoãn buông tay, lui về đứng bên cạnh phượng ỷ, khóe môi khẽ giật nhè nhẹ. Ả không ngờ sau cơn thịnh nộ đêm qua của Hoàng đế, Thượng Quan Cẩm Y lại không bị nhốt vào lãnh cung, mặt mũi cũng không có vẻ tiều tụy oán thán, ngược lại còn ung dung thỉnh an như thế này.

"Thần thiếp khấu kiến mẫu hậu. Nguyện mẫu hậu vạn phúc kim an," Cẩm Y quỳ gối, nhịp nhàng dập đầu sát đất. Mọi nghi thức hành lễ đều hoạn mỹ đến không thể bắt bẻ, khiến Tôn Thái Hậu dù muốn vin cớ quở trách cũng không tìm ra lý do.

"Miễn lễ," Tôn Thái Hậu hếch cằm, giọng trầm đục già nua vang lên. "Trời đông giá rét lộng hành, Hoàng hậu cớ gì lại đến thỉnh an sớm như vậy? Nghe nói đêm qua Khôn Ninh cung rất náo nhiệt, ai gia thân già xương nhức, cũng chẳng buồn sai người qua hỏi thăm. Hôm nay sao ngươi còn nhã hứng đến đây dâng trà?" Lời của Thái Hậu như mũi dao bén nhọn, trực tiếp ngầm định trách phạt chuyện yếm thắng, cố tình dồn Cẩm Y vào thế phải lên tiếng bào chữa.

Nhưng Cẩm Y không chút hoảng loạn. Kiếp trước nàng đã cạn lời giải thích, khiến người khác nghĩ nàng thanh minh chống chế. Kiếp này, nàng đã quyết định nắm thế chủ động. Cẩm Y nhẹ nhàng thong thả bước đến trước bàn trà, không gọi cung nữ hầu hạ mà tự tay nhón chút mạt trà hoa cúc dại Tân Cương.

"Thần thiếp hôm nay tới không chỉ để thỉnh an, mà còn để thỉnh tội," Cẩm Y rũ mi, nước nóng rót xuống chén tử sa kêu róc rách. "Hôm qua hậu hoa viên tẩm cung bị kẻ gian chôn lén hình nhân yếm thắng, âm mưu dùng tà thuật nhắm thẳng vào Thái Hậu. Bệ hạ long nhan đại nộ. Thần thiếp tự quản cung không nghiêm, để tà túy xuất hiện ở Khôn Ninh, thật là tội đáng muôn chết. Tuy bệ hạ đã hiểu rõ ràng vật đó là bùn đất hồ Bích Thủy, thủ phạm từ phương khác đến, không dính líu thần thiếp, nhưng tội lơ là của người quản hậu cung, thần thiếp nào dám trốn tránh."

"Choang!"

Chén ngọc trên tay Bạch Mạn Nhu bất cẩn va vào khay vàng tấu ra một tiếng động chát chúa. Tôn Thái Hậu liếc nhanh nàng ta, sắc mặt lập tức thay đổi. Bùn đất hồ Bích Thủy? Phương khác đến? Ý tại ngôn ngoại, chẳng phải ném thẳng mũi lao vào Tôn tộc của Thái Hậu và phủ đệ của tiểu nha đầu họ Bạch đang đứng bên cạnh sao, bởi hồ Bích Thủy chính là nằm ngay ngã ba giao thông phía cung viện của ả.

"Hồ Bích Thủy ư?" Thái Hậu vuốt ve chiếc móng giả đính ngọc bích, mắt híp lại đầy sát khí. "Hoàng hậu ngụ ý rằng... có kẻ cố tình vu tang giáng họa cho ngươi? Ở hậu cung này, kẻ nào to gan tày đình đến thế?"

Cẩm Y thản nhiên dâng chén trà hoa cúc nghi ngút khói lên mặt bàn, mắt chạm đụng ánh nhìn nơm nớp lo sợ của Bạch Mạn Nhu ghim vào nàng. Nàng mỉm cười, một nụ cười đoan trang, dịu dàng vô hại đến kinh người: "Hậu cung sâu như biển, lòng người khó đoán. Thần thiếp đâu dám tự tiện luận đoán. Nhưng bệ hạ vô cùng minh sát, đã dặn dò ngự lâm quân khóa cung điều tra từ những cung nữ thái giám thường hay lân la ở khu vực Tây Nam vớt bèo, giặt rũ lụa tơ sống. Tới chiều nay là có danh sách. Nghĩ đi nghĩ lại, kẻ ác độc nguyền rủa mẫu hậu tất chẳng được yên thân, thần thiếp mong Thái hậu giữ gìn long thể, đừng phiền lòng vì những kẻ ti tiện như thế."

Nghe câu nói êm tai nhưng sực nức uy hiếp ngầm, thái dương Tôn Thái Hậu giật giật. Nếu Hoàng đế tra tới tận cùng nhóm nô tài hồ Bích Thủy, không chừng vài manh mối sẽ móc nối được tới cung của Bạch Tiệp dư, thậm chí kéo theo tay áo Tôn gia. Chẳng trách Thượng Quan Cẩm Y hôm nay tự phụ như thế, hóa ra là mượn oai vua dằn mặt!

"Hoàng Hậu vất vả rồi. Bạch Tiệp Dư, ngươi thay ai gia đỡ Hoàng hậu ngồi xuống nghỉ ngơi." Thái hậu ho lên vài tiếng giả vờ mỏi mệt.

Bạch Mạn Nhu nghiến răng cắn môi dưới bật máu, miễn cưỡng vâng dạ tiến lên. Khi bàn tay mang đầy hương phấn của nàng ta khẽ chạm vào cánh tay áo của Cẩm Y, Cẩm Y lại tàn nhẫn gạt nhẹ, làm như chỉ vô tình phủi bụi.

"Không dám phiền Bạch muội muội." Giọng Cẩm Y nhỏ nhẹ thốt lên, vừa đủ hắt vào tai kẻ thù. "Hương phấn trên tay muội... nếu không nhầm là xạ hương thảo giấu trong Bách Mị Phấn? Loại hương này ngửi nhiều dễ làm lưu thông huyết mạch, khiến thần sắc tươi tỉnh nhưng lại... rất khó tụ thai đấy. Muội muội hầu hạ bệ hạ bấy lâu nay chưa có tin hỷ, nên cẩn thận hơn về hương liệu sử dụng trong phòng kẻo rước họa vào thân."

Lúc này, khuôn mặt tuyệt trần của Bạch Mạn Nhu triệt để trắng bệch như thi thể. Ả tròn mắt nhìn Cẩm Y, trong đôi ngươi tràn ngập kinh hoàng. Bí mật về Bách Mị phấn ả dùng để tranh sủng là phương thuốc bí truyền từ Giang Nam, trong cung không một thái y nào dò ra được, tại sao Thượng Quan Cẩm Y lại liếc qua liền biết?

Hơn ai hết, kiếp trước vì bị Bạch Mạn Nhu dùng hương tà mê hoặc Hoàng đế sinh con hãm hại, Cẩm Y mang uất hận mà đắm chìm học lỏm các loại tà hương độc dược suốt thời gian giam lỏng. Những gì Bạch Mạn Nhu đang dùng, Cẩm Y đã sớm kinh lịch rành rẽ hơn cả y sư trác việt nhất.

Cẩm Y ung dung ngồi xuống ghế quý phi bằng gấm đỏ, ưu nhã thưởng thức ánh mắt đầy tăm tối và sợ hãi của mẫu trĩ thù nhân kiếp trước. Thái hậu cũng nhận ra phản ứng thất thố của tâm phúc, bèn gõ mạnh cây trượng xuống sàn đá, lớn tiếng đe nẹt: "Có chuyện hương liệu tầm phào, làm gì mà Bạch Tiệp dư ngươi đứng trân người ra đấy? Hậu cung đại cuộc hòa thuận mới là rễ gốc triều đình. Hoàng hậu, hi vọng con sẽ quán xuyến Lục cung minh bạch, không phụ lòng Hoàng thượng."

Cẩm Y đặt chén trà cúc hoa đã vơi một nửa xuống bàn, âm thanh vang dội, đôi mắt nàng sắc nhọn xuyên thấu Thái Hậu. "Tuân mệnh Thái hậu. Thần thiếp nhất định sẽ chỉnh đốn lại quy củ, dọn sạch... những thứ cỏ dại mục nát bò trườn ở hồ Bích Thủy."

Trận giao phong đầu tiên giữa Tôn phái và Hoàng hậu hoàn tất với sự thắng thế tuyệt đối về tâm lý nghiêng về phía Cẩm Y. Rời khỏi Trường Thọ cung, cái lạnh cắt da lại thốc vào mặt Cẩm Y. Thúy Vi đi theo phía sau run rẩy khoác thêm cho nàng chiếc áo choàng nhung đỏ tía.

"Nương nương, người nói như thế, không sợ Thái hậu oán hận mà tìm cách hại thêm sao?"

Cẩm Y ngửa cổ lên trời nghênh đón những làn gió tuyết rét buốt, miệng bật cười sảng khoái và tự do: "Sợ? Ta từng quỳ xin tha chết trong góc tối lãnh cung mà bọn họ vẫn giết. Tại sao ta phải sợ kẻ thù oán hận? Thúy Vi à, nhượng bộ không mua được bình an, ta sẽ bức chúng phải phạm sai lầm. Hiện tại, kẻ đang ngày đêm run rẩy vì sợ Hoàng thượng tra ra hồ Bích Thủy, chính là con ả Bạch Mạn Nhu kia. Để xem ả sẽ tung ra con bài nào vớt vát lại nước cờ si ngốc tối qua!"

Cục diện từ bị động đã đảo chiều thành chủ động. Thượng Quan Cẩm Y thu mình thong thả ngắm mai nở. Bóng dáng lam y nhỏ bé của nàng ngược dòng bão tuyết mà đi, tựa như một thanh huyền kiếm được phong ấn ngàn năm vừa được rút ra khỏi vỏ, mũi kiếm chỉ thẳng tầng mây u tối của Đại Tĩnh.

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí