Chương 2: Cục diện lật ngược, Hoàng Hậu vô tranh

~12 phút đọc 2.230 từ

# Cục diện lật ngược, Hoàng Hậu vô tranh

Tiêu Cảnh Dực đứng lặng người giữa tẩm cung xa hoa, nơi ánh sáng từ những ngọn nến đỏ rực lập lòe chiếu lên sườn mặt góc cạnh của hắn. Trong ấn tượng của hắn, Thượng Quan Cẩm Y luôn là một nữ tử xuất thân từ gia tộc hiển hách nhất Đại Tĩnh, mang theo vẻ đẹp đoan trang nhưng có phần mềm yếu, lúc nào cũng rụt rè và quá mức sùng bái người chồng là hắn. Thế nhưng, khoảnh khắc hiện tại, ánh mắt nàng nhìn hắn lại như mặt hồ đóng băng, sâu thẳm và lạnh lẽo đến mức vắng lặng. Không có một giọt nước mắt vương trên hàng mi, cũng không có vẻ hoảng loạn bối rối tột cùng như hắn mong đợi từ một kẻ vừa bị bắt quả tang làm chuyện tày đình.

Nàng gạt vạt áo lụa trắng, bình thản bước tới bàn trà bằng gỗ lim, thong thả tự rót cho mình một chén trà hoa cúc đã nguội ngắt từ lâu. Từng cử chỉ đều mang đậm phong thái của bậc mẫu nghi thiên hạ, ổn định đến mức khiến ngự lâm quân đứng xung quanh cũng phải e dè hạ thấp vũ khí.

"Bệ hạ nói xem," Cẩm Y nhấp môi, chất giọng trong trẻo vang lên, "kẻ nào lại ngu ngốc đến mức chôn giấu một vật nguyền rủa tày đình ngay trong hậu hoa viên của chính tẩm cung mình? Lại còn để nương nương khác tình cờ phát hiện ra một cách dễ dàng đến thế?"

Câu nói của nàng như ngọn giáo đâm trúng vào sự bất hợp lý nhất của "Án Oan Yếm Thắng" mà trước đây Tiêu Cảnh Dực vì quá tức giận, cộng thêm sự lôi kéo của Tôn Thái Hậu nên nhất thời không nhìn rõ. Kiếp trước, chính vì nàng quá hoảng loạn, quỳ rạp dưới gối hắn khóc lóc kêu oan mà khiến hắn càng thêm nghi ngờ. Kẻ nhột dạ thường giãy giụa mạnh mẽ nhất. Nhưng hiện giờ, sự điềm tĩnh chết người của nàng lại vô tình chứng minh sự trong sạch.

"Nàng tưởng có thể dùng khẩu thiệt che đậy được sao?" Cảnh Dực nheo mắt, gằn từng chữ, tiến lại gần bàn trà. "Vật chứng rành rành, ngay trên hình nhân bằng vải này còn thêu rõ bát tự của mẫu hậu. Hơn nữa, chất vải lụa tơ sống kia... chẳng phải là phần cống phẩm đặc biệt từ Giang Nam, tháng trước trẫm vừa mới thưởng riêng cho Khôn Ninh cung của nàng hay sao?"

Cẩm Y khẽ đặt chén trà xuống bàn, âm thanh lanh lảnh vang lên đập nát bầu không khí căng thẳng. "Bệ hạ tinh mắt, quả không sai. Đây đích xác là cống phẩm Giang Nam." Nàng bước lại gần Tiêu Cảnh Dực, ngón tay ngọc ngà không chút rụt rè chỉ vào con búp bê tà thuật nằm lăn lóc trên mép giường. "Thế nhưng bệ hạ hãy nhìn kỹ lại những vết bùn đất bám trên hình nhân đi."

Hắn nhíu mày nhìn xuống. Đôi mắt sắc lẹm của hoàng đế lập tức quét qua những mảng bùn đen sẫm trên bề mặt mảnh vải.

"Hậu hoa viên của Khôn Ninh cung tuần trước vừa được Thượng Quan gia tiến cống một xe lớn cát thạch anh pha nhuyễn từ Tây Lĩnh để làm đường dạo bộ. Màu đất trong Khôn Ninh cung từ lâu đã là màu trắng xám. Nhưng vết bùn trên hình nhân này rõ ràng là loại bùn đỏ ối, đặc sệt chỉ có ở vùng phía Tây Nam hoàng cung, gần khu vực hồ Bích Thủy," Cẩm Y chậm rãi phân tích, từng chữ nhả ra đều đặn, rành rọt. Nàng vừa nói vừa nhìn xoáy vào mắt hắn. "Nếu thực sự là do Khôn Ninh cung tự mình chôn giấu, thì chẳng lẽ loại bùn đỏ chói mắt kia lại tự mọc chân đi từ hồ Bích Thủy chui vào hậu hoa viên của chúng ta sao?"

Ánh mắt Tiêu Cảnh Dực trầm hẳn xuống. Lời giải thích quá đỗi logic và chặt chẽ của Cẩm Y khiến hắn không thể không chú ý. Hắn liếc nhìn Thống lĩnh ngự lâm quân đang đứng bên cạnh.

Tên thống lĩnh toát mồ hôi lạnh, vội vàng tiến lên ôm kiếm quỳ xuống: "Bẩm bệ hạ hoàng thượng, Hoàng hậu nương nương nói có lý. Vừa nãy thần cho người đào bới, quả thực khu vực đất đó mới bị xới lên cách đây không lâu, hoàn toàn không giống đã bị chôn sâu tà thuật từ nhiều ngày trước."

Sự thật đã rõ ràng mười mươi. Có người muốn thông qua tà thuật yếm thắng này mà triệt hạ Thượng Quan gia, muốn kéo Thượng Quan Cẩm Y từ phượng tọa rớt xuống tận cùng bùn đen.

"Ai?" Tiêu Cảnh Dực trầm giọng cất lời. Dù trong lòng đã dịu đi sự tức giận đối với nàng, nhưng bản tính đa nghi của đế vương không cho phép hắn bộc lộ quá nhiều. "Nàng nghi ngờ kẻ nào trong hậu cung đã nhúng tay vào chuyện này?"

Kiếp trước, Cẩm Y đã điên cuồng chỉ trích Bạch Mạn Nhu và Tôn Thái Hậu, kết quả lại mang danh ghen tuông độc hiểm. Kiếp này, nàng đã thấm thía một bài học đẫm máu: Không bao giờ được ra tay trước khi có bằng chứng sắt đá, và càng không được tỏ ra nguy hiểm trước mặt sói. Nàng muốn hắn tự mình phát hiện ra chứ không phải thông qua lời nói của nàng.

"Thần thiếp không rõ." Cẩm Y rũ mi, nét mặt lại trở về vẻ đạm nhiên hòa hoãn. Nàng quay đầu nhìn ra cửa gỡ đêm tuyết đang rơi. "Tâm như gương sáng, tự khắc trời cao thấu hiểu. Bệ hạ là minh quân tại thế, xin ngài tự mình định đoạt, thần thiếp chỉ mong bệ hạ đừng để hận thù, tà thuật làm lu mờ mắt thánh, lỡ hại oan những thần tử trung kiên đang vì nước quên thân ngoài kia." Lời nàng nói, nửa mềm mỏng nửa đánh động. Câu "trung kiên" rõ ràng không chỉ ám chỉ nàng, mà ám chỉ Thượng Quan đại tướng quân đang chinh chiến nơi biên ải ác liệt. Nếu Hoàng đế hôm nay vì một con rối vải hạ ngục Hoàng hậu trước, đó chắc chắn là gáo nước lạnh tạt thẳng vào nhiệt huyết của quần thần.

Tiêu Cảnh Dực chăm chú nhìn nữ tử trước mặt, dường như hắn đang cố gắng lột trần từng lớp mặt nạ của nàng. Đôi mắt trong suốt ấy chẳng gợn một tia sợ hãi, cũng chẳng có chút u oán nào, chỉ có sự điềm tĩnh và cao ngạo tận trong xương tủy.

Hắn gật đầu nặng nề, giọng điệu có phần dịu lại: "Được, trẫm sẽ phong tỏa tin tức đêm nay. Cho ngự lâm quân bí mật điều tra kẻ giấu bùn đỏ và kẻ trộm lụa tơ sống. Nàng... nghỉ ngơi đi." Nói xong, hắn quay lưng bước thẳng ra khỏi tẩm cung, đám ngự lâm quân rầm rập đi theo như cơn bão tan đi, trả lại bầu không gian yên tĩnh đến nghẹt thở.

Khi bóng lưng tàn nhẫn ấy mất hút sau những cánh cổng cung nạm bạch ngọc, sức lực Cẩm Y như bị rút cạn. Nàng chao đảo ngã về phía sau, may mà Thúy Vi kịp thời đỡ lấy thân thể gầy gò của nàng.

"Nương nương! Người không sao chứ? Làm nô tì sợ chết khiếp. Vừa nãy người nói chuyện với bệ hạ, nô tì cứ ngỡ trời sập xuống rồi!" Nước mắt Thúy Vi thi nhau tuôn trên má, bàn tay nàng nhỏ bé run rẩy bám chặt lấy áo lụa của Cẩm Y.

Nhìn nha hoàn trung thành đã từng vì mình mà chịu trượng hình đến nát thịt da trong kiếp trước, trái tim Cẩm Y đau nhói. Nàng đưa bàn tay lạnh toát xoa nhẹ lên má Thúy Vi, giọng nói trở nên u ám và băng giá khác hẳn lúc đối đáp với Hoàng đế: "Hoảng sợ thì làm được gì? Thúy Vi, mau lau khô nước mắt. Cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu thôi."

Nàng hít một hơi sâu ngửi mùi hương hoa đinh hương vẫn lẩn khuất trong góc phòng, ánh mắt trở nên sắc lẹm sát ý. Kiếp trước Bạch Mạn Nhu nhờ vụ "Án Oan Yếm Thắng" mà lên được chức Quý Phi, dồn Cẩm Y vào đường cùng. Kiếp này, ả chắc chắn đã mua chuộc người trong Khôn Ninh cung.

"Thúy Vi, gọi tất cả cung nữ thái giám trong Khôn Ninh cung tập trung lại gian ngoài. Lập tức!"

Chỉ một khắc sau, hơn hai mươi người quỳ rạp dưới dãy hành lang lộng bức bình phong. Gió bấc thét gào không che giấu nổi âm thanh răng cập cập vì sợ hãi của những nô tài vừa trải qua màn kinh hồn bạt vía lúc ngự lâm quân phá cửa.

Thượng Quan Cẩm Y khoác áo lông cáo bạc, tĩnh mi tọa hạ trên chiếc ghế trạm rồng phượng quyền uy giữa chính sảnh. Nàng dùng ánh mắt lãnh khốc lướt qua từng người một, đánh giá những kẻ trước đó đã từng theo nàng một thời gian dài. Trong đám tiện tì đang rụt cổ kia, có kẻ kiếp trước từng đè nàng đổ rượu độc, có kẻ lại vì nàng mà táng mạng. Nhưng kẻ dẫn sói vào nhà, trộm lụa cống phẩm từ nội vụ và lẻn đi chôn gỡ hình nhân tà chú, chỉ có một người.

"Trong số các ngươi, kẻ nào giữ chìa khóa rương chứa lụa tơ sống Giang Nam?" Lời nói của Hoàng hậu chẳng gợn sóng, nhỏ nhẹ tựa tiếng lá rơi sương, nhưng mang lại cảm giác nghẹt thở tột độ.

Một tỳ nữ mặc thanh y lớn tuổi, tên là Hồng Nhan, dập đầu tiến lên: "Bẩm Hoàng hậu nương nương... chìa khóa từ trước đến nay đều do Lương ma ma giữ ạ."

Mọi ánh mắt dồn về phía Lương ma ma — bà vú già từng bế Cẩm Y lúc còn bọc trong tã lót tại Thượng Quan phủ. Bà ta hiện quỳ rạp dưới đất, toàn thân run rẩy đánh bò cạp, vầng trán đổ đầy mồ hôi dù trời đang đổ tuyết lớn.

Kiếp trước, vì quá tin tưởng Lương ma ma, Cẩm Y chưa bao giờ mảy may nghi ngờ sự trong sạch của bà vú. Nhưng nàng đâu biết rằng, Bạch Mạn Nhu đã âm thầm giam lỏng đứa cháu trai duy nhất của Lương ma ma ngoài cung, biến bà ta thành con dao găm độc nhất cắm vào sau lưng Hoàng hậu.

"Lương ma ma." Cẩm Y chậm rãi gọi tên. Đôi môi nàng vẽ nên một nụ cười nhạt nhòa bi ai, nhưng nhãn thần không một tia xót thương. "Đêm qua canh ba, ngươi đi ngang qua khuê phòng của ta mà không hề đốt đèn lồng, tay áo lại đọng vài vệt bùn đỏ đất hồ Bích Thủy. Ta hỏi ngươi, cháu trai của ngươi hiện giờ sống ở ngoài thành Đông, có còn được béo tốt hay không?"

Gương mặt già nua của Lương ma ma trong nháy mắt trắng bệch như giấy. Lời nói thản nhiên của Cẩm Y không khác gì sấm sét bổ trúng thiên kim. Bà ta há hốc mồm, đôi môi dập dờn không thể phát ra âm thanh. Bí mật mà bà ta gìn giữ cắn răng làm ác bấy lâu, tại sao nương nương lại biết? Tại sao nương nương lại có thể nhắc trúng điểm yếu mấu chốt nhất?

"Người đâu!" Cẩm Y bỗng đập vỡ chén ngọc lưu ly, âm thanh chát chúa vang vọng cả Tây các. "Giải ả tiện tỳ bán chủ cầu vinh này xuống hầm ngầm của lãnh cung! Chặn họng mụ ta lại, đừng để tiếng hét làm kinh động tới giấc mộng của các cung khác. Cắt phiên thay nhau tra tấn lột da tróc thịt cho đến khi ả khai ra chủ mưu đứng sau vụ tà chú thì thôi!"

Thúy Vi trợn to mắt, các thái giám và cung nữ thi nhau dập đầu kinh rợn. Bọn họ từng hầu hạ một Hoàng hậu nhân từ nhược thủ, lúc nào cũng dĩ hòa vi quý. Nhưng Hoàng hậu trước mắt họ lúc này, quả thực tỏa ra thứ khí áp bức sát phạt không khác gì tu la dưới địa ngục giáng trần.

Khi tiếng thét ứ nghẹn của Lương ma ma dần xa, Cẩm Y nheo mắt nhìn những bông tuyết bắt đầu rơi ngoài sân lớn. Xử lý một Lương ma ma chỉ là nhổ một cái gai. Sáng mai, khi cơn bão tĩnh lặng, Cẩm Y quyết định sẽ chủ động bước đến Trường Thọ cung của Tôn Thái Hậu, mở đầu màn kịch trả thù đẫm máu cho kiếp người đã mất. Bạch Mạn Nhu, ngươi nợ ta mạng sống của phụ thân và cả Tộc Thượng Quan, ta sẽ tự tay tùng xẻo ngươi từng miếng một.

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí