Chương 1: Rượu độc lãnh cung, mộng hồi sơ tâm

~12 phút đọc 2.264 từ

# Rượu độc lãnh cung, mộng hồi sơ tâm

Tháng chạp năm Kiến Nguyên thứ mười, bão tuyết cuồng nộ bao trùm cả hoàng thành, cuốn những bông tuyết sắc lạnh như dao găm va đập gắt gao vào những ô cửa sổ đã mục nát của Trường Thu môn. Nơi đây từng là lãnh cung u ám nhất của triều Đại Tĩnh, hiện tại lại chính là điểm dừng chân cuối cùng của Thượng Quan Cẩm Y — người từng là mẫu nghi thiên hạ, Hoàng Hậu tôn quý nhất, người nắm giữ phượng ấn suốt năm năm ròng rã.

Bên trong căn phòng tồi tàn, không có chậu than sưởi ấm, gió bấc rít gào xuyên qua những khe hở trên tường, lạnh lẽo đến thấu xương. Thượng Quan Cẩm Y vận một bộ bạch y mỏng manh đã ố màu lấm lem, quỳ mọp trên nền gạch băng giá. Mái tóc dài từng được thả bồng bềnh búi phượng mây uyển chuyển cài đầy kim trâm trân châu, nay xõa rượi rũ rượi, bết dính mồ hôi và máu khô. Nàng ngẩng mặt lên, đôi mắt từng trong trẻo như nước hồ thu nay đục ngầu, sưng tấy vì những đêm trắng rỏ lệ, trân trân nhìn ra cánh cửa gỗ đang từ từ kẽo kẹt mở.

Một gã thái giám mặc cẩm y màu đỏ tía bước vào, tay bưng lấy một khay sơn mài đen tuyền. Phía sau gã, Bạch Mạn Nhu chầm chậm bước tới. Nàng ta khoác áo lông cáo trắng buốt, kiêu sa rực rỡ, trang điểm vô cùng tinh xảo, từng bước đi đều tỏa ra hương thơm quyến rũ chết người. Bạch Quý Phi, người phụ nữ đã độc chiếm sự sủng ái của Tiêu Cảnh Dực suốt ba năm qua, lúc này khẽ mỉm cười, đôi mắt lộ rõ vẻ thương hại trào phúng.

"Tỷ tỷ, trời lạnh thế này, sao lại ngồi dưới sàn gạch làm gì cho thân thể thêm tàn tạ?" Bạch Mạn Nhu cất giọng nói mỏng manh như tơ lụa, nhưng từng chữ rót vào tai Cẩm Y lại chứa đựng sự mỉa mai đến thấu xương.

Cẩm Y khẽ lết tấm thân tàn tạ lùi lại một chút, không buồn lên tiếng. Nàng đã cạn kiệt lời để nói với con người xảo trá này. Sự hận thù, nỗi uất ức kìm nén trong lồng ngực tưởng chừng có thể thiêu rụi cả hoàng thành, nhưng đổi lại chỉ là một khoảng không vô tận tận cùng tuyệt vọng.

Bạch Mạn Nhu nhếch mép, nàng ta tiến lại gần, cúi đầu thì thầm, giọng nói đủ để hai người nghe: "Tỷ tỷ không tò mò tại sao hôm nay muội lại đích thân đến thăm tỷ sao? Hoàng thượng vừa hạ thánh chỉ... Thượng Quan gia tội danh mưu phản đã định hình, cả nhà từ già đến trẻ lục thân không tha, nam thì chém đầu tại chợ Đông, nữ thì sung quân làm quan kỹ. Còn tỷ... Hoàng thượng thân ban cho tỷ ly rượu độc Hạc Đỉnh Hồng này, để giữ lại cho tỷ một chút tôn nghiêm cuối cùng của bậc quốc mẫu."

Nghe đến hai tiếng "Thượng Quan gia", đôi mắt vô hồn của Cẩm Y đột ngột trợn trừng. Cả thân thể nàng run lên bần bật, nàng cố gắng chống tay đứng dậy nhưng đôi chân tê rần vì lạnh băng đã phản bội nàng. Nàng gào thét, giọng khàn đặc rách nát: "Nói dối! Phụ thân ta một đời trung liệt, vì giang sơn này mà cống hiến máu xương, sao có thể mưu phản! Tiêu Cảnh Dực... Tiêu Cảnh Dực đâu? Ta muốn gặp hắn! Cho ta gặp mặt người!"

"Gặp tỷ ư?" Bạch Mạn Nhu bật cười khanh khách, tiếng cười lanh lảnh như chuông bạc trong đêm sương lạnh. "Hoàng thượng bận rộn quốc sự, làm sao rảnh rỗi nhọc lòng bận tâm tới một phế hậu tội lỗi đầy mình? Mà tỷ biết không, đứa bé trong bụng muội... đứa con đầu lòng mà bệ hạ mong ngóng... thực ra chưa từng bị tỷ hạ độc. Là muội... muội tự mình uống bát sẩy thai đó, tự biên tự diễn cái bẫy này tống Thượng Quan gia các người xuống địa ngục! Ai bảo Thượng Quan gia các người uy hiếp hoàng quyền của ngài ấy chứ? Bệ hạ... kỵ húy nhất chính là công cao lấn chủ. Dù muội không làm, ngài ấy cũng sẽ tìm cách trừ khử Thượng Quan trắc trở thôi."

Thượng Quan Cẩm Y chấn động. Mọi âm thanh của tiếng gió rít dường như bị đứt đoạn, chỉ còn lại sự thật tàn nhẫn và cay đắng đến tột cùng dội vào màn nhĩ. Hóa ra mưu đồ độc ác của Bạch Mạn Nhu lại trùng khớp với lòng dạ lang sói của đế vương vô tình. Nàng đã tốn bao nhiêu năm tháng thanh xuân ngu muội yêu thương Tiêu Cảnh Dực, đã vì hắn mài mòn sự ngây thơ thiện lương, đã vì hắn mà tính kế người ngoài, giữ yên hậu cung. Để rồi đổi lại, gia tộc bị diệt môn, bản thân ôm hận nhục nhã mang danh độc phụ.

"Các người... một lũ khốn nạn tàn độc..." Cẩm Y cười đau đớn, nước mắt hòa với máu rỉ ra từ khóe môi nứt nẻ. Nàng đưa cặp mắt đầy thù hận nhìn chằm chằm Bạch Mạn Nhu, tựa như một lệ quỷ đòi mạng. "Ngươi tưởng giết ta rồi ngươi có thể được yên bình trên phượng tọa sao? Cõi đời này ác giả ác báo, ta dù xuống suối vàng cũng sẽ chờ các vị!"

Nàng vùng dậy, đoạt lấy chén rượu độc từ tay thái giám. Phút chốc, rượu độc cay xé trôi qua cổ họng, mang theo ngọn lửa thiêu đốt nội tạng, lan tỏa ra từng mạch máu. Cơn đau thấu xương xâu xé lục phủ ngũ tạng, Cẩm Y ngã gục xuống sàn. Cảnh vật trước mắt mờ đi, khuôn mặt đắc ý của Bạch Mạn Nhu, ánh sáng nhợt nhạt của ngọn đuốc, tất cả dần chìm vào bóng tối thăm thẳm. Trong giây phút cuối cùng, chỉ còn sự phẫn uất, sự tiếc nuối tột độ và lời thề độc trong huyết lệ.

"Nếu có kiếp sau... ta thề sẽ không bao giờ trao trái tim này cho hoàng thất vô tình... Ta thề sẽ để tất cả các người phải nếm trải nỗi thống khổ vạn tiễn xuyên tâm này!"

Ngay khi bóng tối hoàn toàn nuốt chửng linh hồn nàng, một cảm giác vỡ nát kỳ lạ ập đến. Nhẹ bẫng. Cảm giác đau đớn biến mất không dấu vết.

***

"Hoàng hậu nương nương... nương nương! Người mau tỉnh lại đi! Bệ hạ... bệ hạ mang ngự lâm quân đến đây rồi!"

Giọng nói nghẹn ngào hoảng loạn đầy tuyệt vọng đánh thức Thượng Quan Cẩm Y khỏi màn sương mù dày đặc. Nàng khó nhọc rũ bỏ cơn mê, mở bừng mắt. Khứu giác nàng lập tức bị kích thích bởi một mùi hương hoa đinh hương quen thuộc, ngào ngạt và tĩnh mịch. Ánh sáng của hồng lạp yếu ớt phản chiếu qua bức rèm lụa đỏ thêu phượng hoàng kim tuyến, những đồ vật trang hoàng lộng lẫy bằng ngọc lưu ly, bình phong ngọc lục bảo... Tất cả đều thuộc về Khôn Ninh cung, tẩm cung hoàng hậu xa hoa bậc nhất, chứ không phải Trường Thu môn lạnh lẽo hoang tàn!

Cẩm Y bật dậy, đầu óc quay cuồng. Nàng hoảng hốt nhìn xuống đôi tay mình — đôi tay trắng muốt như ngọc, không có những vết nứt nẻ thương tích bầm tím, không có vết máu khô. Đây là đôi tay của mười ngón ngọc ngà chưa từng vướng bụi trần. Nàng quay sang nhìn tỳ nữ đang quỳ rạp bên giường khóc lóc thảm thiết. Đó là Thúy Vi! Thúy Vi... nha hoàn bồi giá từ Thượng Quan phủ, người đã bị Tôn Thái Hậu sai người dùng trượng đánh chết ba năm về trước vì bảo vệ nàng.

"Thúy Vi... Ngươi..." Cẩm Y run rẩy đưa tay chạm vào khuôn mặt đẫm lệ của tiểu nha đầu, sự ấm áp từ da thịt truyền đến khiến nàng nghẹn thở.

"Nương nương, nô tì có tội, nô tì không thể cản bệ hạ lại! Bọn họ... bọn họ nói tìm thấy người gỗ chịu tà chú ở hậu hoa viên của Khôn Ninh cung! Bây giờ bệ hạ đang giận dữ vô cùng, người đập phá cửa chính rồi!" Thúy Vi một mặt dập đầu khóc nức nở, một mặt lo lắng nhìn ra bên ngoài.

Người gỗ chịu tà chú? Hậu hoa viên Khôn Ninh cung?

Ký ức ùa về như một cơn thác đổ. Cẩm Y chợt hiểu ra. Đêm Đinh Hương... Ngày mười lăm tháng chạp năm Kiến Nguyên thứ năm! Đây chính là đêm định mệnh diễn ra sự kiện "Án Oan Yếm Thắng". Kiếp trước, chính đêm nay Tiêu Cảnh Dực đã đem quân xông vào Khôn Ninh cung, phỉ báng nàng dùng tà thuật yếm thắng nguyền rủa Tôn Thái Hậu. Nàng khi đó vì quá khiếp sợ và tủi thân, chỉ biết quỳ rạp xuống minh oan trong nước mắt, khóc lóc van xin đến mức ngất xỉu. Sự yếu đuối đó lại càng làm Tiêu Cảnh Dực tin rằng nàng nhột dạ, từ đấy ngài tước bỏ hoàng ân, nhốt nàng vào lãnh cung nửa năm để điều tra. Sự kiện ấy chính là vết rạn nứt không thể vãn hồi đầu tiên, cũng là mầm mống cho sự sụp đổ của Thượng Quan gia sau này.

Nàng đã sống lại. Ông trời thật sự nghe thấy lời than khóc oán hận của nàng trong vũng máu, cho nàng quay lại năm năm trước, khi cục diện chưa hoàn toàn đi vào ngõ cụt, khi gia đình nàng vẫn còn quyền thế hiển hách, khi Bạch Mạn Nhu chỉ là một tiểu Tiệp Dư mới vào cung!

"Bốp!"

Tiếng cửa điện bị đá tung bằng một lực hung bạo khiến khung gỗ chạm trổ kêu lên răng rắc. Tiếng áo giáp xột xoạt của ngự lâm quân lạnh lẽo tiến vào, hòa lẫn tiếng bước chân dồn dập đầy phẫn nộ.

Hoàng đế Tiêu Cảnh Dực xuất hiện, long bào màu minh hoàng mang theo luồng sát khí cuồn cuộn. Gương mặt tuấn tú sắc lẹm của ngài lúc này vặn vẹo trong cơn thịnh nộ tột độ. Trong tay hắn thế mà lại cầm một búp bê vải nhỏ, trên đó cắm chằng chịt những chiếc kim kịch độc, kim trên búp bê rỉ ra từng giọt máu đen.

"Thượng Quan Cẩm Y! Tiện nhân to gan!" Tiêu Cảnh Dực gầm lên, ném thẳng con búp bê mang tà chú xuống mép giường, ánh mắt hắn như muốn lăng trì vị Hoàng hậu trước mặt. "Trẫm luôn nghĩ nàng đoan trang hiền thục, mẫu nghi thiên hạ! Nhưng không ngờ tâm địa nàng lại độc ác đến mức dùng màng Vu cổ, yếm thắng cả Thái Hậu! Nàng thật sự coi hoàng cung này là Thượng Quan phủ, muốn làm trời làm đất gì thì làm sao?"

Đối mặt với cơn thịnh nộ ngập trời của đấng quân vương, kiếp trước Cẩm Y đã khóc lóc quỳ xuống cầu xin oan uổng. Nhưng lúc này đây, nhìn khuôn mặt nam nhân nàng từng dùng cả sinh mệnh để yêu thương, tận tụy dâng hiến thanh xuân, nay chỉ còn lại sự khinh miệt và tàn nhẫn, trái tim nàng đã triệt để nguội lạnh thành tro tàn. Không còn xót xa, không còn đau đớn, chỉ có thù hận sắc bén như đao.

Cẩm Y chậm rãi vén chăn lụa, bình thản bước xuống giường. Nàng mang vớ lụa mỏng mượt khẽ dẫm lên thảm nhung, đứng thẳng lưng đối diện với Tiêu Cảnh Dực. Đôi mắt trong như nước hồ thu nay lãnh đạm sắc bén, không thấy một tia bối rối, không có lấy một giọt nước mắt yếu hèn.

Nàng bình tĩnh lên tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng thấu xương, không hề run rẩy: "Bệ hạ bớt giận. Thần thiếp thân là Hoàng hậu do chính tiên đế sắc phong, cai quản Khôn Ninh cung quy củ sâm nghiêm, há có thể làm ra loại chuyện ti tiện vu cổ yếm thắng hãm hại mẫu hậu? Vật ô uế này rõ ràng là do có kẻ ngậm máu phun người, âm mưu làm rối loạn hậu cung, chia rẽ tình đế hậu. Ngài trước khi khép tội thần thiếp, phải chăng nên tự hỏi xem, rốt cuộc là ai được lợi nhất khi Khôn Ninh cung này đổ máu?"

Tiêu Cảnh Dực sững sờ. Rõ ràng hắn đã chuẩn bị đối mặt với một Hoàng hậu khóc lóc thảm thương, hoặc biện minh một cách cuống cuồng mất phương hướng. Hắn chưa bao giờ, tuyệt đối chưa bao giờ thấy ánh mắt Thượng Quan Cẩm Y nhìn hắn bằng vẻ băng lãnh, xa cách ngàn trùng đến thế. Lời nói của nàng vừa sắc bén vừa kiêu ngạo, đánh thẳng vào tâm trí vốn đa nghi của hắn.

Và ngay khoảnh khắc đó, Cẩm Y khẽ nhếch mép — một nụ cười nhạt không chứa nửa phần kính sợ. Trò chơi sinh tử chốn thâm cung này, nay mới chính thức bắt đầu.

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí