Chương 4: Lưới nhện chấn chỉnh, ác trừng phản nô

~10 phút đọc 1.890 từ

# Lưới nhện chấn chỉnh, ác trừng phản nô

Gió bấc vẫn rít gào từng cơn ngoài ô cửa sổ được dán giấy song hồ, nhưng bên trong Tây Các của Khôn Ninh cung, không khí lại ngột ngạt đến mức một cây kim rơi xuống cũng có thể nghe thấy rõ mồn một. Lò sưởi chưng tạc hình thú nhả khói ấm áp, nhưng chẳng ai lảng vảng gần đó vơi bớt khí lạnh rợn người tỏa ra từ ánh mắt của Thượng Quan Cẩm Y. Nàng ngồi thẳng tắp trên chiếc ghế khắc hoa mẫu đơn, tay nhẹ nhàng lật từng trang tấu lục danh sách nô tài của Khôn Ninh cung do Thúy Vi vừa chỉnh lý.

Suốt từ lúc đi Trường Thọ cung thỉnh an trở về, Cẩm Y chẳng nói nhiều lời, chỉ lẳng lặng gọi hai tâm phúc nam nhân mà Thượng Quan gia từng cài vào hoàng cung — tiểu thái giám Tiểu Xuyên Tử và thị vệ gác đêm Trần Dũng. Nàng âm thầm ra lệnh cho họ xuống mật thất dưới lòng lãnh cung, nơi Lương ma ma đang bị giam giữ, và sử dụng những hình phạt không thấy máu nhưng đủ để kẻ cứng đầu nhất cũng phải bẻ răng mà thú nhận. Đương nhiên, với một kẻ tham sống sợ chết lại lấy đứa cháu đích tôn ra làm nhược điểm chí mạng như Lương ma ma, bà ta đã sớm không trụ nổi.

"Nương nương," Tiểu Xuyên Tử khom lưng vén bức rèm lụa đính ngọc, đi rón rén vào, đầu ngẩng không quá vai trang phục hành lễ. "Nô tài đã ấn thủ ấn của Lương ma ma lên tờ khẩu cung. Bà ta khai... mười ngày trước, Bạch Tiệp dư gọi ả đến chỗ ngã ba hồ Bích Thủy, lén lút đưa mười đĩnh vàng ròng cùng một bức thư tay viết nét chữ mô phỏng theo Thượng Quan gia, dặn dò phải giấu hình nhân yếm thắng dưới khóm mẫu đơn ở hậu hoa viên. Cháu trai của mụ ấy hiện đang bị giam lỏng ở một hiệu cầm đồ phía Tây kinh thành do anh họ Bạch Tiệp dư quản lý."

Cẩm Y khẽ nhếch mép, không hề có chút ngạc nhiên. Tất cả đều nằm trong luồng tính toán của nàng. "Mụ ta có nhắc đến kẻ nào khác trong cung chúng ta cùng nhúng chàm không?"

Tiểu Xuyên Tử ngập ngừng một khắc, cắn răng dập đầu báo: "Có ạ. Ả khai ra Thải Hà ở phòng hỏa thực và cung nữ hầu trà Bích Dao, bọn họ là nội ứng vòng ngoài, chuyên việc báo tin tức đi lại của nương nương hàng ngày cho người của Bạch Tiệp dư."

Nghe đến cái tên Thải Hà và Bích Dao, Thúy Vi đứng gạt tro lò sưởi bên cạnh suýt nữa đánh rơi luôn thanh gắp than. Đây đều là những nô tì bồi giá từ phủ đệ, là những ngưởi hàng ngày xưng hô tỷ muội vô cùng thân thiết với nàng. Thúy Vi uất nghẹn, hốc mắt ửng đỏ, vừa giận vừa thương cảm cho chủ tử. "Bọn chúng... bọn chúng sao có thể ăn cháo đá bát, lang tâm cẩu phế như vậy? Nương nương, nô tì lập tức đi bắt tiện tì đó tới đập cạy miệng!"

"Khoan đã," Cẩm Y giơ tay ngăn lại, ngón tay sơn móng đỏ khẽ gõ gõ lên cuốn danh sách. Nàng gấp sập tấu lục lại, tiếng giấy giòn tan vang lên khô khốc. "Tiểu Xuyên Tử, bản khẩu cung này, ngươi cầm lấy, đốt đi trong cái đỉnh lưu ly kia cho ta."

Câu nói vừa thốt ra khiến cả Tiểu Xuyên Tử và Thúy Vi đều điếng người sững sờ. Đốt đi? Đây là bằng chứng thép, là bùa hộ mệnh có thể vạch trần bộ mặt thâm hiểm của Bạch Mạn Nhu trước mặt bệ hạ, tại sao lại đem tiêu hủy?

Như nhìn thấu sự bất mãn xen lẫn nghi hoặc của hạ nhân, Cẩm Y mỉm cười lạnh lẽo: "Các ngươi tưởng chỉ bằng một tờ giấy do ma ma già yếu nhận tội và dấu vân tay bắt buộc, Hoàng thượng sẽ tin hoàng ân sủng ái bấy lâu nay của ngài là một người nham hiểm sao? Tiêu Cảnh Dực là một con sói đa nghi nhất thiên hạ. Hắn có thể tin có kẻ vu oan ta, nhưng hắn tuyệt đối không muốn thừa nhận sủng phi Bạch Mạn Nhu của hắn khinh nhờn pháp luật, lừa dối quân vương. Nếu ta trình lên ngay lúc này, Bạch Mạn Nhu hoàn toàn có quyền phản cắn lại rằng Lương ma ma bị ta bức cung nhục hình, ép nhận xằng bậy. Đến lúc đó, chẳng những không lật đổ được ả, ta còn mang thêm tội danh bức cung thân tín."

Nàng đứng dậy, tà áo lụa lam vân cọ vào thảm nhung xột xoạt. "Bức cung không thể công khai, nhưng mạng lưới gián điệp trong Khôn Ninh cung thì không thể để sống sót thêm qua nửa ngày. Thúy Vi, dọn một bàn trà nhỏ ra sảnh sau viện. Gọi Thải Hà và Bích Dao tới."

Một khắc sau, tại hậu sảnh âm u thoang thoảng mùi ngải cứu xua sương giá, hai tỳ nữ run rẩy quỳ gập người dưới thềm đá lạnh buốt. Thải Hà và Bích Dao đều gầy gò, đôi mắt giấu diếm sợ hãi nhưng mạnh miệng cầu xin hoàng ân, không hiểu vì sao tự dưng bị gọi đến vào lúc bão tuyết phong cung thế này.

Cẩm Y nhấp môi ly trà sâm, bình thản liếc nhìn xuống hai dáng người quỳ sụp dưới chân mình. Nàng phẩy tay một cái vô cùng khoáng đạt. Cửa sảnh rầm rầm mở tung, hai gã hoạn quan lực lưỡng kéo xềnh xệch một khối bao tải đẫm máu vừa lết từ đường hầm lên. Khi miệng bao tải bị cởi, gương mặt bầm dập tàn rụi, rách nát thê thảm của Lương ma ma hiện ra. Bà ta chỉ còn thoi thóp, mất hết sức phản kháng, ngay đôi tay từng lén lút chôn búp bê yếm thắng cũng đã bị vặn ngoặt ra đằng sau gãy vụn.

Thải Hà thét lên một tiếng kinh hoàng, hai tay ôm chặt lấy mặt, Bích Dao thì sợ đến mức đái cả ra y phục lụa xanh. Bọn họ hoàn toàn không nhận ra đây là trưởng ma ma đầy quyền uy trong hậu viện.

"Thải Hà, Bích Dao," Cẩm Y cất giọng êm ái, mang dư vị lạnh như băng của lưỡi kiếm lướt trên cổ họng. "Lương ma ma đã thú nhận tất cả. Điểm trung chuyển ở giếng cạnh ngự thiện phòng, và ám hiệu dải lụa đỏ mỗi khi bổn cung đến Ngự thư phòng gặp bệ hạ... Bọn ti tiện các ngươi, tự cho rằng Khôn Ninh cung này là chốn không người sao?"

"Nương nương minh giám! Nương nương tha mạng!" Thải Hà khóc lóc gào thét, trán nàng ta đập xuống sàn đá bong bong đến ứa máu. "Là Bạch Tiệp dư uy hiếp nô tì... Ả ta đe dọa nếu không làm, phụ mẫu nô tì ở ngoại kinh sẽ..."

"Câm miệng." Cẩm Y lạnh lùng ngắt lời, sự khoan dung yếu ớt của kiếp trước hoàn toàn bị một cái nhìn miệt thị tột đỉnh quét sạch. "Bổn cung không quan tâm các ngươi bị uy hiếp hay tham vinh hoa phú quý. Làm kẻ phản trắc, kết cục chỉ có một. Nhưng... ta không thích thấy máu làm vấy bẩn nền gạch Khôn Ninh cung mà phụ thân ta tự tay cho người tuyển chọn."

Nàng liếc nhìn Tiểu Xuyên Tử, lệnh một tiếng khô khốc: "Lôi ra ngoài giếng cạn góc Tây viện. Mùa đông lạnh lẽo, ban cho chúng hai trượng rồi ném xuống, đừng gây tiếng ồn. Để cho cái chết của chúng tự nhiên như việc trượt chân đập vào đá băng trong đêm dông bão. Rồi báo lên phủ nội vụ, gọi gia quyến vào nhận xác."

Hai cung nữ hét chói tai nhưng nhanh chóng bị giẻ nhét nghẹn họng. Bọn chúng giãy giụa tuyệt vọng trong tay thái giám, hình bóng dần nhạt vào màn tuyết rải trắng xóa.

Kết thúc trận thanh trừng máu lạnh, không khí Khôn Ninh cung dường như được gột rửa, sắc lạnh nghiêm minh khôi phục. Các nô tài cung nữ nhìn Hoàng hậu với ánh mắt thay đổi từ kính sợ chuyển sang phục tùng tuyệt đối. Bọn họ hoàn toàn hiểu rõ, vị nương nương yếu ớt ngày xưa đã biến mất vĩnh viễn, thế vào đó là một con ác độc phượng hoàng niết bàn, không ai dám một lần vượt rào.

Ngày hôm sau, danh sách nô tài hồ Bích Thủy cuối cùng cũng được ngự lâm quân dâng lên Ngự thư phòng của Tiêu Cảnh Dực. Hắn cau mày lật từng trang. Bất ngờ thay, một cung nữ làm tạp dịch ở hồ Bích Thủy ngày hôm qua đã tự vẫn trong phòng sưởi, nguyên nhân là vì quá sợ hãi chuyện ngự lâm quân tra khảo. Cô ả để lại tuyệt bút nhận rằng mình bị tâm thần, ghét bỏ hoàng gia nên trộm lụa giấu búp bê. Không hề nhắc tới họ Bạch, cũng chẳng đề cập tới họ Tôn. Một chiêu thí tốt bảo soái vô cùng tàn nhẫn và nhanh gọn. Tiêu Cảnh Dực khẽ gõ ngón tay trên mặt án thư. Vụ án đi vào bế tắc, nhưng bùn đỏ hồ Bích Thủy đã thành cái gai mắc ở cuống họng của vị hoàng đế đa nghi đối với phe phái kia.

"Hồi bẩm bệ hạ," Đại thái giám tổng quản bước vào, cung kính nói: "Hoàng hậu nương nương phái Thúy Vi cô nương mang tới một lò than sưởi và một đĩa bánh ngọt. Thúy Vi cô nương còn nói, cung Khôn Ninh có vài cung nữ không cẩn thận trượt ngã thiệt mạng trong đêm bão, Hoàng hậu cảm thấy xui xẻo nên tự giam mình chép kinh cầu phúc bảo an cho Thái Hậu trong mười ngày tới, xin phép tạ tuyệt khách ngoài."

Tiêu Cảnh Dực ngước mắt, bàn tay vút một cái gấp sập cuốn sổ lại. Chép kinh cầu phúc trong lúc sóng gió chưa tan? Không phàn nàn, không gào réo kêu oan, không tiếp tục gượng ép hắn dồn kẻ thù vào chỗ chết. Nàng lấy lui làm tiến, thanh lọc bộ máy tẩm cung gọn ghẽ nhưng ngoài mặt lại tỏ vẻ thẫn thờ cầu an, dùng một sự lạnh nhạt đến khốc liệt để đáp trả thái độ của hắn.

"Truyền chỉ," Đôi môi mỏng của Tiêu Cảnh Dực khẽ nhếch lên, trong giọng điệu pha chút hứng thú chưa từng có, "Trong mười ngày này, không ai được làm phiền Khôn Ninh cung. Trẫm... mười ngày sau sẽ đích thân sang đó thu Phật kinh."

Bước cờ đầu tiên của nàng, Tiêu Cảnh Dực đã tình nguyện bước vào. Mọi ánh nhìn bắt đầu thay đổi, không hẹn mà cùng hướng về một vị tân bá chủ chớ trêu chốn thâm cung.

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí