Chương 2: Đêm Đầu Tiên Lên Chức Phục Vụ Cõi Âm
Gió từ bên ngoài ùa vào, mang theo hơi lạnh buốt tận xương và cả mùi bùn đất ngai ngái xen lẫn mùi máu tanh thoang thoảng. Lư hương đồng cũ kỹ trên bàn thu ngân bỗng dưng bùng lên một ngọn khói mỏng dính, khẽ uốn lượn như rắn bò, phảng phất một làn mùi hương kỳ lạ, không giống mùi trầm mà giống mùi giấy bạc bị đốt cháy.
Lâm Trạch nuốt nước bọt cái ực. Cổ họng hắn khô khốc dù không khí trong tiệm lúc này đang đẫm nước.
Một nữ sinh cấp ba tàn tạ, đầu chỉ còn một nửa, đứng chần vo trước cửa như thể đang e dè. Nửa đôi mắt đục ngầu, trắng dã của cô bé chậm rãi đảo qua đảo lại, cuối cùng dừng lại trên khuôn mặt tái nhợt của Lâm Trạch.
Hệ thống trên tay hắn báo hiệu một dòng chữ rực đỏ: *[Đếm ngược nhiệm vụ: 02 giờ 59 phút 50 giây]*
"Dạ… dạ vâng thưa cô nương," Lâm Trạch cố giữ cho giọng mình không run rẩy quá mức, hai tay luống cuống đan vào nhau. "Cô… em làm rơi cái kẹp tóc ở đâu vậy? Em có nhớ địa chỉ cụ thể không?"
Cái miệng mấp máy không viền môi của cô bé lại cất tiếng, một thanh âm nghe như tiếng móng tay sắc nhọn cào trên mặt bảng phấn:
"Khu cư xá Hoa Mai… Tầng 4… Căn phòng số 404… Cháu đi tìm con mèo đen… rồi bị trượt chân…"
Lâm Trạch rùng mình. Khu cư xá Hoa Mai nổi đình nổi đám khắp cái thành phố Mộc Châu này. Nơi đó đã bị bỏ hoang từ hơn chục năm trước sau một vụ hỏa hoạn thảm khốc, và gần đây đang nằm trong diện quy hoạch giải tỏa. Đã có không ít tin đồn rùng rợn về những tiếng khóc nỉ non cất lên giữa đêm khuya ở khu vực đó.
"Khu Hoa Mai sao?" Lâm Trạch lẩm bẩm, mặt mũi méo xệch. "Được rồi, để chú… à nhầm, để anh đi tìm cho em. Em cứ ở đây chờ, đừng đi loanh quanh nhé."
Nữ sinh gật cái đầu vỡ nát một cái, chất lỏng sền sệt mờ đục lại rỉ ra, nhỏ xuống sàn gỗ bóng loáng "tách, tách". Cô bé lui vào một góc tối khuất nhất của cửa tiệm, thu mình lại như một cái bóng mờ nhạt, dường như vì không muốn làm bẩn sàn nhà.
Lâm Trạch hít một hơi thật sâu, vội vàng xách chiếc ô tồi tàn bên cạnh lên, bước ra khỏi cửa. Hắn liếc nhìn đồng hồ, lúc này đã là 11 giờ đêm. Cơn mưa ngoài trời không có dấu hiệu ngớt đi mà mỗi lúc một nặng hạt hơn, như muốn trút hết cả đại dương xuống trần thế.
Suốt dọc đường đạp chiếc xe đạp cọc cạch đi mượn của bác bảo vệ khu trọ lúc chiều, Lâm Trạch cứ run cẩm cập. Hắn chỉ là một cậu sinh viên nghèo, chuyên ăn mì tôm úp nước sôi, cao trào nhất của đời hắn chỉ là cãi lộn với bà chủ nhà trọ vì dọn WC không sạch. Vậy mà trong vòng nửa tiếng, hắn "bay màu" vì hệ thống trừ nợ, lại phải đi nhặt đồ cho quỷ.
"Đúng là nghèo thì ma nó cũng không buông tha!" Lâm Trạch vừa oán thán vừa nai lưng đạp xe qua con dốc trơn trượt.
Khoảng nửa giờ sau, bóng dáng của Khu cư xá Hoa Mai xập xệ dần hiện ra dưới ánh đèn đường leo lét. Dãy nhà năm tầng xây dựng theo kiến trúc từ thập niên 90 bị cháy đen thui một nửa, cỏ hoang mọc um tùm bao quanh, cành lá vật vã trong gió bão như những cánh tay xám xịt đang túm lấy hư không.
Bầu không khí ở đây u ám và đặc quánh một cách đáng sợ.
Lâm Trạch dựng xe đạp dưới một gốc cây bàng lớn bám rêu phong. Hắn cầm chiếc đèn pin nhỏ bằng ngón tay cái mà mình thường dùng để soi chìa khóa phòng trọ, nuốt nước bọt rồi lấy dũng khí bước vào bên trong.
Ngay khi hắn vừa đặt chân vào sảnh tầng một, điện thoại trong túi lại rung bần bật.
[Thông báo Hệ thống: Khu vực oán khí dày đặc. Mở khóa nhãn năng Âm Dương (Phiên bản dùng thử 30 phút). Thời gian bắt đầu: Ngay lập tức.]
Chưa kịp phản ứng, Lâm Trạch bỗng thấy hai mắt mình nóng ran như bị ai rắc bột ớt vào. Hắn ôm mặt kêu rên một tiếng đau đớn. Khi hắn từ từ hé mắt ra, thế giới trước mắt hắn đã hoàn toàn thay đổi.
Bóng tối dường như không còn cản trở tầm nhìn của hắn nữa. Cảnh vật xung quanh phủ lên một lớp sương mù xám xịt. Xung quanh hành lang vốn trống không bỗng lố nhố vài cái bóng mờ nhạt, đi đi lại lại lề mề, vật vờ như những người mộng du.
Lâm Trạch bịt chặt miệng lại để không hét lên. Những bóng hình mờ nhạt ấy không có khuôn mặt rõ ràng, có kẻ lơ lửng cách mặt đất một gang tay, có kẻ ôm đầu rên rỉ ở góc tường. Đây là những cô hồn dã quỷ nấn ná lại trên trần thế.
"Không thấy mình, không thấy mình..." Lâm Trạch lẩm bẩm tụng niệm, nhắm tịt mắt lại rồi rảo bước nhanh về phía cầu thang.
Hắn men theo bờ tường ẩm mốc ngập ngụa mùi rêu trèo lên tầng 4. Mỗi bước chân của hắn vang lên tiếng cộc cộc khô khốc giữa sự tĩnh lặng chết chóc.
Hành lang tầng 4 đặc biệt lạnh. Trần nhà vẫn còn in những vệt bồ hóng đen xì sau trận hỏa hoạn năm xưa, gỗ sàn nứt nẻ, mục nát, rêu mọc xanh rì.
Phòng 404 nằm ở cuối hành lang, cánh cửa gỗ lệch một bản lề, đong đưa kẽo kẹt theo từng cơn gió lùa.
Lâm Trạch hít sâu, bước vào trong.
Căn phòng trống hoác, chỉ còn trơ trọi giường sắt rỉ sét và một tủ quần áo hỏng nát.
Dưới ánh sáng nhờ nhờ của Nhãn năng Âm Dương, Lâm Trạch thấy rõ ở góc tường phòng có một vũng máu đen ngòm đã đọng lại từ rất lâu. Và nằm giữa vũng máu ấy, tỏa ra một tia oán khí nhàn nhạt, là một chiếc kẹp tóc đính hạt ngọc trai nhân tạo đã vỡ mất một nửa.
Đó chính là phần đuôi kẹp tóc đâm vào đầu cô bé, dẫn đến cái chết thảm khốc.
Hắn từ từ tiến đến, đưa tay định nhặt lên. Ngay khoảnh khắc ngón tay hắn vừa chạm vào chiếc kẹp tóc lạnh toát, một luồng âm khí buốt giá đột nhiên thọc thẳng vào xương sống.
"Ngươi... làm gì... ở cõi của ta..."
Một âm thanh khàn đặc, hệt như tiếng xé nát miếng vải rách, vang lên ngay bên tai Lâm Trạch.
Hắn trợn tròn mắt, chậm rãi quay đầu lại.
Khép mình trong tủ quần áo hỏng nát sau lưng hắn, một bóng đen khổng lồ từ từ bò ra. Đó là một oán linh với thân hình biến dạng, hai tay dài quá gối, móng vuốt nhọn hoắt, khuôn mặt đứt gãy không ngừng chảy máu đen ngòm. Oán khí của nó nồng nặc đến mức khiến Lâm Trạch cảm thấy ngạt thở.
[Cảnh báo Hệ thống: Chạm trán Oán linh Cấp C - Ác Lệ (Biến dị). Yêu cầu kỹ năng hiện tại: Không đủ. Kiến nghị: Chạy ngay rẽ đất!!!]
Khỏi cần hệ thống phải nhắc, hai chân Lâm Trạch đã nhũn ra như cọng bún hầm. Nhưng hắn vẫn nắm chặt chiếc kẹp tóc trong tay. Cánh cửa phòng lúc này đã bị luồng âm khí đóng rầm lại, khóa chặt từ bên trong.
Nó lao tới, móng vuốt sắc nhọn nhắm thẳng vào cổ họng Lâm Trạch.
Hắn cuống cuồng nhắm mắt, lóng ngóng lôi điện thoại ra, theo phản xạ ấn bừa vào mục "Túi đồ Mặc Định" mà hệ thống cấp sẵn lúc ký khế ước. Một món đồ bất kỳ rớt ra ngoài.
Lâm Trạch chộp lấy món vũ khí sinh tồn duy nhất, chuẩn bị phang chết con lệ quỷ.
Nhưng khi hắn mở mắt ra, trên tay hắn chỉ là một chiếc máy MP3 cũ rích có màu xanh đọt chuối, loại sản xuất từ mười năm trước, phần vỏ bằng nhựa sắp bong cả ra.
Con lệ quỷ lao tới ngay trước mặt, móng vuốt chỉ cách sáu phân.
Lâm Trạch nhấm tít mắt, ngón tay run rẩy gạt núm gạt "Play" trên cái máy MP3 rẻ tiền.
RÉCCCCCCCCCCCCCCCCC!
Âm thanh cực max volume, chói lọi, đinh tai nhức óc phát ra từ cái loa nhựa rè rẹt của chiếc MP3:
"NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT! Yết đế yết đế, ba la yết đế..."
Phiên bản kinh Đại Bi chú phối lại theo điệu EDM Remix giật đùng đùng, âm thanh nén rè rè, bass đập cực gắt bất ngờ nổ ra giữa bóng đêm thanh vắng.
Sóng âm mang theo chấn động "linh hồn" rác rưởi nhất phát huy tác dụng không tưởng. Con lệ quỷ Cấp C đang há mõm định táp thì bị đoạn bass EDM nện thẳng vào mặt. Oán khí của nó rung rinh như sóng nước bị đun sôi, nó ôm đầu hét lên một tiếng thảm thiết, lùi lại đập mạng vào vách tường.
Kinh Phật vốn dĩ khắc chế tà mị, nhưng kinh Phật bật bằng máy MP3 với âm thanh rè nát kết hợp EDM chẳng khác nào tra tấn tinh thần đối với quỷ hồn quen với tĩnh lặng!
"Trời độ tôi rồi!" Lâm Trạch mừng rỡ, một tay cầm kẹp tóc đẫm máu, một tay chĩa cái loa MP3 réo "Nam mô a di đà phật - Remix" về phía con ác lệ.
Mỗi bước hắn tiến tới, con lệ quỷ lại rú lên ôm đầu lùi lại, cuối cùng nó hoảng loạn quá, đâm sầm qua bức tường bê tông thủng lỗ chỗ, trốn biệt tăm xuống cầu thang, không dám ngoái đầu lại.
Lâm Trạch thở phào một hơi nhẹ nhõm, gạt đi những giọt mồ hôi lạnh toát đang chảy ròng ròng trên trán. Hắn không chần chừ thêm giây phút nào nữa, tông cửa lao thẳng xuống lầu một, leo lên chiếc xe đạp cọc cạch và phóng biến đi trong cơn mưa tầm tã.
Trở lại Cửa tiệm Số 44, nữ sinh đứt nửa đầu vẫn thu mình ở góc phòng kiên nhẫn đợi. Nghe tiếng lạch cạch mở cửa, cô bé từ từ ngoái lại.
"Kẹp tóc của em đây." Lâm Trạch hít mấy hơi thật sâu rồi chìa bàn tay đang dính đầy bùn đất và máu đen ra.
Cô bé vươn hai cánh tay tái nhợt nhận lấy chiếc kẹp tóc, bàn tay cọ xát vào những hạt ngọc trai đã vỡ nát. Đột nhiên, oán khí mờ nhạt bao quanh cơ thể cô bé bắt đầu biến mất. Chất dịch nhầy nhụa ngừng chảy, chiếc váy rách rưới dần trở lại màu trắng tinh khôi của đồng phục học đường ban đầu. Phần đầu của cô bỗng chốc được phục hồi, trả lại vẻ đáng yêu và một khuôn mặt xinh xắn nhưng phảng phất nét u buồn.
"Cháu cảm ơn chú," cô bé ngước lên nhìn Lâm Trạch, nở một nụ cười nhẹ. Một giọt nước mắt trong suốt lăn dài trên má, rơi xuống mặt sàn và lập tức biến thành một viên nang nhỏ bằng đốt ngón tay, tỏa ánh sáng xanh lơ nhàn nhạt.
Hình bóng cô bé phai nhạt dần, biến thành vô số đốm sáng nhỏ li ti rồi tan biến vào hư không, không còn một dấu vết. Cuối cùng, cô bé đã có thể siêu thoát.
[Thông báo Hệ thống: Nhiệm vụ hoàn thành! Bạn đã tìm lại chiếc trâm cài tóc đẫm máu cho Nữ sinh. Nhận được: 500 Điểm Công Đức.] [Phát hiện "Mảnh Vỡ Linh Hồn Thanh Tẩy" rơi xuống. Thu thập hoàn tất. Nhận được: 1 Mảnh vỡ Linh Hồn.] [Điểm Công Đức hiện tại: -99,500.] [Mở khóa tính năng: Không gian Giám định Cổ Vật (Hệ thống cung cấp kiến thức căn bản về việc giám định các vật phẩm có chứa năng lượng tâm linh và lịch sử).]
Lâm Trạch thả phịch người xuống chiếc ghế gỗ ở tay quầy, cả thân thể mệt mỏi như rã rời. Mặc dù vẫn còn âm chín mươi chín ngàn năm trăm điểm công đức chết tiệt kia, nhưng ít nhất đêm nay hắn không chết. Và hắn cũng đã giúp được một linh hồn đáng thương tìm thấy sự giải thoát.
"Hệ thống cũng không đến nỗi quá rác rưởi," hắn lầm bầm, vuốt ve chiếc MP3 màu xanh đọt chuối trong tay.
Một tiếng gầm gừ rất nhỏ vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ của hắn.
Lâm Trạch giật nảy mình quay phắt đầu lại. Chẳng lẽ có ác quỷ đuổi tới tận cửa tiệm? Mắt hắn mở thao láo, nhắm về phía khe cửa hẹp dưới đất.
"Meow..."
Một bóng đen gầy guộc chui lọt qua khe cửa đang hé mở. Nó bước đi bằng bốn chân, những bước chân yểu điệu, kiêu kỳ. Dưới ánh sáng vàng vọt của chiếc đèn lồng trước cửa hắt vào, Lâm Trạch nhìn thấy một con mèo đen tuyền. Đôi mắt của nó sâu thẳm, óng ánh sắc vàng tựa như hai luồng hổ phách lấp lánh giữa màn đêm tâm tối.
Nó thong thả liếm láp bộ lông uớt sũng của mình, ngước mắt lên nhìn Lâm Trạch, và bằng một tông giọng con gái vô cùng uể oải, nhừa nhựa, nó cất tiếng:
"Có cá rán không? Bổn tiểu thư đói meo rồi đây."
Lâm Trạch đứng hình toàn tập. Hắn trượt khỏi ghế, ngã cái huỵch xuống sàn nhà.