Chương 1: Khách Hàng Nửa Đêm Dưới Cơn Mưa Tầm Tã
Mưa xối xả trút xuống thành phố Mộc Châu, những hạt mưa to bằng hạt đậu nện lộp bộp lên mái tôn cũ kỹ của dãy trọ tồi tàn, tạo thành một bản giao hưởng ồn ã và nhức nhối. Dưới ánh đèn đường vàng vọt chớp tắt liên hồi, Lâm Trạch kéo cao cổ chiếc áo khoác rẻ tiền đã sờn rách, rùng mình vì một luồng gió lạnh buốt vừa lùa qua gáy.
Bầu trời đêm đen đặc, không một vì sao, hệt như tương lai của hắn lúc này.
"Thứ gì mà đen như mõm chó vậy chứ," Lâm Trạch làu bàu, đưa tay vuốt đi những giọt nước mưa đang chảy tràn trên mặt. Hắn vừa bị bà chủ trọ đuổi cổ thẳng tay vì nợ tiền nhà hai tháng liên tiếp. Một gã sinh viên năm cuối khoa Lịch Sử, không ô dù, không tiền bạc, không cả một công việc làm thêm tử tế. Chút tiền lẻ cuối cùng trong túi chỉ đủ mua một ổ bánh mì không nhân.
Chiếc vali kéo duy nhất của hắn cộc cạch lăn bánh trên vũng nước đọng, bánh xe rỉ sét thỉnh thoảng lại rít lên những âm thanh chói tai. Cảm giác cái lạnh ngấm tận xương tủy khiến hai hàm răng Lâm Trạch va vào nhau cầm cập. Hắn cần tìm một chỗ trú mưa, ngay lập tức, nếu không muốn sáng mai lên trang nhất báo địa phương với tiêu đề "Sinh viên chết cóng vì nghèo".
Bước thắp bước cao, Lâm Trạch rẽ vào một con hẻm nhỏ cắt ngang đường lớn. Hẻm Phố Cửu. Con hẻm này nổi tiếng trong giới sinh viên là nơi "chim không thèm ị, chuột không thèm đào". Không có ánh đèn đường nào hắt tới được nơi đây, hai bên toàn là tường rêu phong, ẩm mốc, bốc lên mùi ngai ngái kỳ lạ.
Nhưng ở cuối con hẻm, một luồng ánh sáng nhàn nhạt hắt ra. Giống như chết đuối vớ được cọc, Lâm Trạch tăng tốc độ, gần như chuyển sang chạy.
Đó là một cửa tiệm cũ kỹ. Tấm biển hiệu bằng gỗ mộc đã bong tróc phân nửa lớp sơn vàng, chỉ còn lờ mờ nhận ra vài chữ: "Cửa Tiệm Đồ Cổ Số 44". Ánh sáng tỏa ra từ một chiếc đèn lồng treo lơ lửng trước cửa, họa tiết trên mặt giấy dó vẽ vài hình thù kỳ dị mà Lâm Trạch, với kiến thức lịch sử của mình, cũng chẳng thể nhận diện nổi.
"Cạch."
Lâm Trạch đẩy cửa bước vào. Tiếng chuông gió treo trên xà nhà vang lên thanh thúy, khác hẳn với vẻ ngoài tồi tàn của cửa hàng. Không khí bên trong ấm áp đến kỳ lạ, thoang thoảng mùi trầm hương quyện với mùi giấy mục.
"Hắt xì!" Hắn hắt hơi một cái rõ to, nước trên người rỏ tong tỏng xuống mặt sàn gỗ gụ bóng loáng.
Cửa tiệm không lớn, hai bên tường kê sát những chiếc kệ gỗ cao chạm trần. Trên đó bày la liệt đủ thứ đồ lỉnh kỉnh: những chiếc bình gốm sứt mẻ, vài thanh kiếm nhật han rỉ, gốm sứ thời Minh, Thanh, thậm chí có cả một bức tượng kỳ lân bằng ngọc thạch trông khá nguyên vẹn. Mọi thứ được sắp xếp lộn xộn, bao phủ bởi một lớp bụi mờ.
"Xin lỗi, có ai không ạ? Cháu xin trú mưa một lát, đi ngay thôi!" Lâm Trạch xoa xoa hai bàn tay đang còng queo vì lạnh, lên tiếng gọi.
Phía sau quầy thu ngân bằng gỗ tử đàn, một bóng người chậm rãi đứng lên. Đó là một lão già nhỏ thó, gầy gò đến mức bộ quần áo xường xám mặc trên người cứ lùng bùng như treo trên móc áo. Mái tóc lão lơ thơ vài sợi bạc trắng, khuôn mặt nhăn nheo, chi chít vết đồi mồi, và đặc biệt là đôi mắt đục ngầu, sâu hoắm.
"Khách đến, khách đi... người trú mưa, kẻ tránh nghiệp." Lão già cất giọng khàn khàn như tiếng hai mảnh kim loại cọ vào nhau.
Lâm Trạch hơi rùng mình, cố nặn ra một nụ cười gượng gạo. "Dạ, chào bác. Cháu lỡ chuyến xe cuối, lại mưa to quá. Cháu đứng nhờ một lát, tạnh mưa cháu đi ngay. Cháu thề là không đụng chạm rơi vỡ món nào đâu ạ. Trong túi cháu bây giờ chỉ còn đúng mười hai ngàn, đền không nổi đâu."
Lão già nhìn chòng chọc vào hắn, ánh mắt lướt từ đầu đến chân như thể đang định giá một món hàng. Bất chợt, khóe miệng lão nhếch lên, tạo thành một nụ cười dài đến mang tai, để lộ hàm răng vẩu, ố vàng cắn chặt vào nhau. Nụ cười ấy khiến da gà trên người Lâm Trạch nổi lên rần rật.
"Ngươi... họ Lâm?" Lão già đột nhiên hỏi nhỏ.
"Dạ? Cháu là Lâm Trạch. Bác biết cháu ạ?" Hắn ngác nhiên.
Lão không trả lời, chậm rãi bước vòng qua quầy thu ngân. Tiếng bước chân của lão nhẹ bẫng, gần như không phát ra tiếng động nào, y như lướt trên mặt đất. Lão tiến lại gần Lâm Trạch, dúi vào tay hắn một vật cứng ngắc, lạnh ngắt.
Đó là một chiếc điện thoại di động kiểu cũ, loại màn hình cảm ứng đời đầu, mép viền đã bong tróc lem nhem, phía sau lưng ốp vỏ có một đồ án hình con mắt đỏ ngầu. Cùng với đó là một chùm chìa khóa bằng đồng rỉ sét.
"Từ hôm nay, nơi này là của cậu." Giọng lão già đột ngột thay đổi, không còn vẻ khàn khàn tà khí nữa, mà mang theo một sự nhẹ nhõm đến lạ thường, như trút được gánh nặng vạn cân. "Đừng bao giờ xuống tầng hầm. Đừng bao giờ tắt chuông điện thoại. Và nhớ, giao dịch phải sòng phẳng."
Lâm Trạch ngớ người, há hốc mồm nhìn chùm chìa khóa và chiếc điện thoại rác rưởi trong tay. Cứ như thể hắn vừa bước vào một bộ phim truyền hình rẻ tiền nào đó. "Bác ơi, bác đùa à? Cháu không có tiền mua lại tiệm này đâu!"
Hắn ngẩng đầu lên, định trả lại mấy thứ vừa nhận. Nhưng trước mặt hắn, không còn ai cả.
Xung quanh vắng lặng, chỉ còn tiếng mưa rơi lách tách trên mái nhà. Lão già gầy gò đó đã bốc hơi, hoàn toàn biến mất khỏi căn phòng chưa đầy ba chục mét vuông không hề có cửa sau.
"Bác... bác ơi? Đừng đùa nhạt thế chứ!" Lâm Trạch nuốt nước bọt, quay ngoắt nhìn quanh quất. Hắn đẩy cửa sổ nhìn ra ngoài – con hẻm mù mịt mưa giăng, không một bóng người thoát ra.
Một tia sét xé toạc bầu trời, ánh chớp theo sau rọi qua cửa kính gảy lên những cái bóng kì quái của những đồ vật trong phòng. Không khí trong tiệm lúc này dường như lạnh hơn mấy phần, mùi giấy mục bỗng dưng chuyển sang mùi ẩm mốc, pha lẫn chút mùi tanh nhàn nhạt của sắt gỉ.
Lâm Trạch không phải kẻ ngốc, hắn đọc đủ tiểu thuyết rùng rợn để biết lúc này bỏ chạy là thượng sách. Tiền bạc gì tầm này, mạng chó là trên hết. Hắn tính quẳng chiếc điện thoại và chùm chìa khóa lên bàn rồi cong đuôi tẩu thoát.
Đúng lúc đó, chiếc điện thoại rách bươm trong tay hắn đột ngột sáng màn hình. Một âm thanh thông báo cực kỳ chói tai vang lên: "Tít... Tít... Tít..."
Màn hình không hiển thị logo hãng nào cả, chỉ có một nền đen tĩnh lặng. Dần dần, những dòng chữ màu đỏ máu chậm rãi hiện ra, hệt như ai đó vừa cắt mạch máu nhỏ từng giọt lên màn hình.
[Hệ Thống Thu Sập Linh Hồn - Đang Khởi Động...] [Kiểm tra tư chất huyết mạch... Phát hiện huyết mạch Kẻ Gác Đêm đời thứ 344.] [Xác nhận chủ sở hữu: Lâm Trạch.] [Ký kết khế ước: Thành công.] [Chúc mừng, cậu đã trở thành chủ nhân đời thứ 18 của Cửa Tiệm Đồ Cổ Số 44.]
"Hệ... Hệ thống?" Hai mắt Lâm Trạch trợn tròn. Nỗi sợ vừa ươm mầm bỗng khựng lại. Là một thanh niên của thế kỷ 21, làm sao hắn lại không biết hai chữ "hệ thống" đại diện cho cái gì? Đó là kim thủ chỉ, là con đường để phất lên, là bàn đạp để cưới bạch phú mỹ, đi lên đỉnh cao nhân sinh!
Hắn run rẩy nhấn vào màn hình. Giao diện thô sơ hiện ra, chỉ có hai mục chính: [Thông Tin Cá Nhân] và [Nhiệm Vụ].
Hắn hớn hở ấn vào [Thông Tin Cá Nhân]. - Họ Tên: Lâm Trạch. - Cảnh Giới: Người phàm (Yếu ớt, thổi nhẹ cũng bay). - Thể Lực: 4/10. - Điểm Công Đức: - 100,000 (Âm Mười Vạn).
"Cái đệt?!" Lâm Trạch hét lên chói tai. Âm mười vạn công đức? Hắn làm gì nên tội? Vừa ra đời đã đồ sát cá voi xanh chăng?
Chưa kịp để hắn định thần, bên dưới dòng điểm công đức hiện thêm một dòng cảnh báo nhấp nháy liên tục đỏ rực: [Cảnh báo: Nếu điểm công đức giảm xuống dưới -105,000, chủ nhân sẽ bị đẩy vào Vô Gian Địa Ngục, vĩnh viễn không được siêu sinh. Trừ phí duy trì sinh mệnh cơ bản: Mỗi ngày giảm 100 điểm công đức. Tự giải quyết cho tốt.]
"Ăn cướp à!" Lâm Trạch suýt đập nát cái điện thoại. Mẹ nó, mỗi ngày trừ một trăm điểm. Tức là hắn chỉ còn sống được lơ thơ vài chục ngày nữa nếu không kiếm thêm cái công đức quỷ quái gì đó bù vào. Đây đâu phải hệ thống bàn đạp lên đỉnh cao nhân sinh, đây là hệ thống đòi mạng!
Ring... Ring...
Chiếc chuông gió xà nhà lần nữa vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ hoảng loạn của Lâm Trạch. Cửa tiệm lại bị đẩy ra vô thanh vô tức.
Một luồng gió lạnh thấu xương tràn vào, mang theo mùi sình lầy và bùn đất ngai ngái.
"Xin chào..." Một giọng nói mỏng tang, rỗng tuếch cất lên.
Lâm Trạch từ từ ngẩng đầu lên. Đứng trước cửa là một cô gái mặc đồng phục nữ sinh trung học đã rách rưới, ướt sũng. Tóc mái cô rủ xuống che khuất nửa khuôn mặt, nước nhỏ giọt từ cằm xuống đất, tạo thành một vũng nước nhỏ có màu lờ lợ hơi đỏ.
"Dạ, cô muốn mua gì..." Lâm Trạch nuốt nước bọt, cố giữ bình tĩnh.
Nữ sinh chầm chậm ngẩng đầu lên. Cô vén lọn tóc mái thưa thớt xõa trước trán.
Lâm Trạch cảm giác tim mình vừa ngừng đập trong một giây.
Sau lớp tóc mái đó, cô bé rỗng tuếch. Không theo nghĩa bóng. Mà là nghĩa đen. Nửa phần đầu phía trên của cô bé — từ lông mày trở lên — hoàn toàn không tồn tại, chỉ còn là một khoảng hốc lởm chởm nhuốm máu và chất lỏng sền sệt mờ đục. Một bên mắt còn lại trừng trừng nhìn hắn, đồng tử trắng dã, không tiêu tự.
"Chú có thể giúp cháu... tìm lại chiếc kẹp tóc không?" Cái miệng không viền môi của cô mấp máy. "Mẹ cháu tặng... nếu mất mẹ sẽ mắng cháu chết mất..."
Điện thoại trong tay Lâm Trạch rung lên dữ dội. [Phát hiện khách hàng tiềm năng. Oán linh cấp D. Độ rủi ro: Thấp.] [Nhiệm vụ đầu tiên: Tìm lại trâm cài tóc đẫm máu cho Nữ sinh mất nửa đầu. Phần thưởng: 500 điểm công đức, Mở khóa nhãn năng Âm Dương Mãn. Thất bại: Trừ 2000 điểm công đức.]
Lâm Trạch nhìn nữ sinh thiếu nửa cái đầu, lại nhìn cái thông báo "trừ 2000 công đức", nước mắt muốn rơi mà không dám khóc. Hắn nợ ngập đầu, đến mức sợ cả sống lẫn chết. Cắn chặt răng, hắn run giọng nhả ra một câu lịch sự nhất có thể:
"Dạ thưa quý khách... đồ rơi ở đâu, mình có nhớ địa chỉ cụ thể không ạ?"