Chương 3: Linh Miêu Bắt Nạt Chủ Tiệm Và Khách Hàng Sộp Đầu Tiên

~9 phút đọc 1.654 từ

Lâm Trạch há hốc mồm, hai mắt trợn ngược trừng trừng nhìn con mèo đen đang tao nhã khoanh mình trên chiếc bàn thu ngân gỗ tử đàn. Nó thong thả liếm láp cái đuôi dài thượt, thỉnh thoảng lại nheo mắt quắc nhìn hắn với vẻ chờ mong.

"Mày… mày biết nói?" Lâm Trạch lắp bắp, đưa ngón tay run rẩy chỉ vào bộ mặt kênh kiệu của nó.

"Đừng có dùng cái đại từ nhân xưng thô lỗ đó với bổn tiểu thư," con mèo nhếch mép, để lộ những chiếc răng nanh nhỏ sắc nhọn trắng ởm. Giọng nói của nó vang lên lanh lảnh nhưng lại mang điệu bộ của một bà cô già khó tính, cộc lốc vô cùng. "Bổn tiểu thư tên là Bạch Chỉ. Một ngàn năm trước, ta từng gối đầu lên gấm vóc của triều đình, người ta cung phụng ta bằng nhung lụa và cá hồi hảo hạng."

"Rồi tại sao 'bà cụ' ngàn năm lại chui vào đây ăn mày cá rán của tôi?" Lâm Trạch lồm cồm bò dậy, vỗ vỗ lớp bụi trên quần. Vừa trải qua vụ gặp quỷ dưới mưa lúc nãy, thần kinh của hắn dường như đã được tôi luyện thêm mấy phần chai sạn. Thêm một con mèo biết nói vào rạng sáng thì cũng chẳng thấm tháp gì so với nửa cái đầu bê bết máu.

Bạch Chỉ dừng động tác liếm lông, đôi mắt hổ phách lóe lên tia bất mãn. Nàng kiêu ngạo ưỡn ngực: "Lão quỷ chủ nhân cũ của cái trạm thu phí âm dương này còn nợ ta một ân tình. Hắn bảo cứ đến đây sẽ được cung dưỡng đầy đủ cơm ba bữa, có chỗ tránh rét, không lo bị thiên lôi dòm ngó. Ngươi làm chủ nhân mới thì phải chịu trách nhiệm còng lưng ra nuôi ta thôi, tiểu tử."

Lâm Trạch chống tay lên hông, bật cười khùng khục trong cổ họng. "Bà chị linh miêu nhìn nhầm người rồi. Nhìn xem tôi có giống người bao nuôi mèo cảnh không? Tôi vừa bị đuổi khỏi phòng trọ vì nợ tiền hai tháng. Trong túi tôi giờ còn mười hai nghìn đồng chẵn, không đủ mua một lạng cá nục ươn ngoài chợ. Đừng nói cá rán, cơm trắng chan xì dầu tôi cũng không có mà cúng bà đâu!"

Nghe đến đây, Bạch Chỉ khựng lại. Nàng nhìn lướt qua bộ quần áo dính đầy bùn đất và khuôn mặt hốc hác của Lâm Trạch, ánh mắt tràn ngập sự khinh bỉ. "Lão già kia lôi từ xó xỉnh nào ra một thằng phế vật thế này? Chẳng có tiền đồ!"

Ngay lúc Bạch Chỉ vừa định cất bước bỏ đi tìm mối nuôi khác, chiếc điện thoại rác rưởi Hệ Thống trong túi Lâm Trạch bỗng kêu lên tiếng "Bíp!" chói tai. Một ánh sáng đỏ vụt bắn ra từ màn hình, cuốn chặt lấy cơ thể nhỏ bé của con mèo đen như những sợi chỉ đỏ tàng hình.

Bạch Chỉ ré lên một tiếng thất thanh, lông tơ dựng ngược toàn thân. Nàng nhảy chồm lên, nhưng bị những sợi chỉ đỏ kéo lại, dúi đầu xuống trước ngực Lâm Trạch.

[Phát hiện Linh Miêu Cấp B (Bạch Chỉ) đang xâm nhập Cửa tiệm số 44.] [Đánh giá: Thể chất mạnh, tinh thông ngôn ngữ, có năng lực thao túng ảo ảnh, siêu lười biếng.] [Tiến hành ký kết khế ước Lao Động Phụ Tá. Nội dung: Làm quét dọn, bưng bê, xua đuổi dã quỷ rác rưởi, bảo vệ chủ tiệm Lâm Trạch.] [Tiền công: Bằng 0 (Bù trừ nợ ân tình từ thời dân quốc).]

"CÁI QUÁI GÌ ĐÂY? THẢ BỔN TIỂU THƯ RA!" Bạch Chỉ gầm rít, móng vuốt cào xé loạn xạ vào những sợi chỉ không khí. Nàng quay sang lườm Lâm Trạch bằng ánh mắt oán hận như muốn róc xương lột da hắn. "Tên giẻ rách nhà ngươi, dùng tà thuật gì ép ta làm nô lệ không công hả? Ta muốn kiện!"

Lâm Trạch đứng hình lần thứ n trong đêm. Hắn nhìn thông báo hiển thị trên điện thoại, rồi lại nhìn con mèo đang giãy giụa như một mớ giẻ lau. Một nụ cười sung sướng bỗng nở bung trên môi hắn. Hắn cười hề hề, đưa tay xoa xoa cằm, đôi mắt sáng lên như tìm thấy mỏ vàng.

"Hóa ra là nợ ân tình của cửa tiệm. Hệ thống đã xác nhận rồi nhé Bạch Chỉ đại tỷ." Lâm Trạch hắng giọng, bày ra bộ dạng ông chủ đắc ý. "Từ mai, cô lo quét dọn mạng nhện, lau kính cửa sổ, nếu có chuột bọ thì bắt hết. Đừng để ta thấy cô lười biếng. Có thực mới vực được đạo, làm việc tốt sẽ có cá nục ăn."

"Ngươi... tên Tư bản bóc lột đáng chết!" Bạch Chỉ rít qua kẽ răng, nhưng những sợi chỉ đỏ đã hoàn toàn thu lại, khóa chặt khế ước và biến mất vào cổ nàng thành một chiếc vòng cổ hình lục lạc đỏ chóe. Kể từ giờ, nếu phản kháng hoặc bỏ trốn, nàng sẽ chịu sức ép tàn nhẫn từ Hệ thống Cửa tiệm số 44. Con mèo bất đắc dĩ cúi gằm mặt xuống gối, oán hận rủa xả không dứt.

Đêm khuya tàn dần, cơn mưa bên ngoài cũng ngớt. Lâm Trạch đóng cửa tiệm lại, tìm thấy một chiếc ghế bố xếp ở gian sau, mệt mỏi nằm dài lên đó rồi thiếp đi không biết trời trăng mây nước gì nữa.

Ngày hôm sau, Lâm Trạch thức dậy khi ánh nắng mặt trời yếu ớt len lỏi qua ô cửa sổ bám đầy bụi. Toàn thân nhức mỏi, cứ như bị xe tải lu qua lướt lại hàng chục bận. Hắn ngồi dậy, nắn bóp cổ vai gáy ê ẩm, bụng réo lên những hồi chuông ùng ục biểu tình đòi ăn sáng.

Bạch Chỉ đang cuộn tròn thành một cục đen thui trên ghế bành ở góc quán, ngủ say sưa, cái bụng phập phồng lên xuống đều đặn.

Lâm Trạch vớ lấy chổi lông gà, thẳng tay quất một phát vào đệm ghế. "Dậy! Dậy làm việc! Quét tước cái lỗ chó này cho tôi!"

Bạch Chỉ bật dậy như lò xo, đôi tai cụp xuống bực bội. "Đồ điên! Mới sáng sớm đã gào cái gì? Bọn quỷ không làm việc giờ này đâu!"

Bỗng nhiên, tiếng chuông gió treo ở cửa lại kêu lên "leng keng". Lần này, không phải là gió thổi vào từ cõi chết lạnh lẽo mà là một tiếng mở cửa rất dứt khoát của con người.

Một người đàn ông trạc độ ngũ tuần, đầu hói phân nửa, trên người khoác bộ vest hàng hiệu đắt tiền nhăn nhúm, bước gập ghềnh tiến vào. Khuôn mặt ông ta xám ngoét như tro tàn, dính đầy mồ hôi ướt sũng. Bọng mắt thâm đen lớn đến mức tưởng chừng như đã ba ngày ba đêm không chợp mắt.

Phía sau ông ta là bốn gã vệ sĩ to cao mặc vest đen, đeo kính râm, nhưng cả bốn gã đều đổ mồ hôi nhễ nhại, thần sắc căng thẳng nhìn trước ngó sau, một tay luôn đặt vào túi áo như chuẩn bị rút súng.

Lâm Trạch đứng bật dậy. Bằng đôi mắt nhạy bén của một thanh niên nghèo quen nhìn thái độ người giàu để sống sót qua ngày, hắn biết ngay đây là một "khách sộp". Rất sộp! Khoác trên người toàn là đồ Limited Edition.

Hắn nhanh chóng nở nụ cười thương mại chuyên nghiệp, vuốt lại mái tóc bù xù, tiến lên mấy bước.

Nhưng khi vừa bước lại gần, Hệ thống trong túi áo rung xé tai. [Cảnh Báo: Năng lượng tà ác ngút trời! Lượng sát khí tích tụ từ thời cổ đại đang bám theo thể xác khách hàng! Yêu cầu Mở Nhãn năng Âm Dương để kiểm tra mức độ nguy hiểm!]

Lâm Trạch khẽ nhướng mày. Hắn lập tức cắn ngón tay, dùng máu bôi một vệt mỏng lên trán kích hoạt Nhãn năng.

Vừa mở mắt ra, cảnh tượng đập vào mắt khiến hắn rùng mình, suýt nữa lùi bật ngửa về sau. Trái ngược hoàn toàn với bộ vest sang trọng, bên trên hai vai và đỉnh đầu của vị khách giàu có kia, ba luồng khói đen đặc quánh như hắc ín đang cuộn xoáy. Ở giữa luồng khói đen đó, là những khuôn mặt mờ mờ ảo ảo không ngừng gào thét cào xé vào da thịt lão.

Chưa hết, thứ khiến Lâm Trạch kinh hãi nhất là một dấu ấn bằng máu đỏ tươi in hằn trên trán vị tỷ phú — hình dạng một thanh đoản kiếm cổ quái bị phong ấn bằng chữ triện rỉ máu.

Người đàn ông loạng choạng bước tới quầy, hai tay bám chặt vào mặt bàn gỗ gụ, thở dốc.

"Tôi... tôi tìm Triệu tiên sinh..." Giọng ông ta thều thào nghẹn trong cổ họng như người bị bóp nghẹt. "Cứu tôi... cứu gia đình tôi với! Trả bao nhiêu tiền cũng được."

Lâm Trạch duy trì nụ cười.

"Rất tiếc, ông Triệu đã đi xa nhượng lại tiệm này cho tôi. Chào ngài, tôi là Lâm Trạch, chủ nhân đời thứ 18 của Cửa tiệm số 44. Ngài cứ từ từ nói. Chuyện bao nhiêu tiền cũng được... à nhầm, chuyện giải họa trừ tà, cửa tiệm chúng tôi nhất định sẽ dốc sức lo liệu cho ngài. Vậy rốt cuộc ngài đã rước thanh đoản kiếm chết tiệt đó từ chỗ nào về nhà vậy?"

Người đàn ông ngẩng phắt đầu lên, ánh mắt lộ rõ sự kinh hãi tột độ: "Tại sao cậu lại biết... đó là một thanh đoản kiếm?"

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí