Chương 29: Sẹo
Sáu tháng sau. Mùa hè. Hải Vân nóng 38 độ, đường nhựa bốc hơi, phượng đỏ rực hai bên đường Trần Phú. Thành phố — bình thường đến nhàm — vẫn sống, vẫn thở, vẫn không biết mình suýt bị thu hoạch. Đức — 29 tuổi — ngồi trong văn phòng công ty phần mềm, nhìn màn hình code. Hắn đã quay lại làm. Không phải công ty cũ — công ty cũ đã cắt hợp đồng khi hắn "biến mất" 3 tháng (thời gian hắn dành để nghiên cứu mã nguồn Terminal). Công ty mới — nhỏ hơn, startup, 12 người, làm app quản lý kho cho các cửa hàng tạp hóa. Bình thường. Nhàm. Tuyệt vời. "Đức ơi, review PR em đi." Minh — đồng nghiệp, người đã cho mượn accelerometer — gõ bàn hắn. "Nhánh feature/inventory-alerts." "OK." Đức mở GitHub. Đọc code. *Biến đặt tên tệ. Function quá dài. Thiếu error handling.* Hắn comment. Nhẹ nhàng. Chuyên nghiệp. Như thằng senior developer bình thường. Nhưng — đôi khi — giữa dòng code thường — hắn nhìn thấy MÃ NGUỒN. Không phải JavaScript. Mà — mã nguồn Terminal. Xoắn ốc. Fractal. 17 dòng Root_Access_Legacy nhấp nháy ở rìa ý thức. Hắn chớp mắt. Biến mất. *PTSD.* Hắn nghĩ. *Giống Khánh. Tao cũng cần đi khám.* Nhưng hắn không đi. Vì — khác Khánh — ảo giác của hắn không đáng sợ. Chỉ — lạ. Như vết sẹo trong đầu. Đôi khi ngứa. Nhưng không đau. --- Trưa. Đức ra ngoài ăn cơm. Bước ra khỏi tòa nhà — nắng xối — hắn nheo mắt. Và thấy — ở góc đường — một người quen. Nguyễn Khánh. Mặc vest. Cầm cặp da. Gã — bảnh bao hơn 6 tháng trước. Tóc chải gọn. Cạo râu. Mắt — vẫn có quầng thâm — nhưng ít hơn. Và — không run. "Khánh." Đức bước tới. "Đức." Gã gật đầu. "Tao — đến khu này vì khách hàng. Công ty kế toán tao vừa nhận một hợp đồng kiểm toán cho cái startup gần đây." "Startup nào?" "Cái startup làm app quản lý kho." Khánh nói, nhìn tòa nhà Đức vừa bước ra. "Hình như — chỗ mày?" Đức — bật cười. "Mày sẽ kiểm toán tài chính — cho công ty tao?" "Trùng hợp." "Trùng hợp cái khỉ." Hai người nhìn nhau. Rồi — cười. Tự nhiên. Dễ dàng. Khánh — gã kế toán 33 tuổi, từng giết 412 người, từng là Admin Terminal, từng là Bóng — cười vì gặp lại đồng đội ở nơi bình thường nhất có thể: quán cơm trưa. "Ăn không?" Đức hỏi. "Cơm tấm sườn?" "Cơm tấm sườn." Hai gã đàn ông — một kỹ sư, một kế toán — ngồi quán cơm tấm vỉa hè, gọi sườn nướng bì chả, nước mía đá. "Tao — giảm thuốc rồi." Khánh nói giữa bữa. "Từ 3 viên xuống 1 viên. Bác sĩ nói — tiến triển tốt." "Ác mộng?" "Còn. Nhưng — ít hơn. Và — tao bắt đầu mơ thứ khác." "Thứ gì?" "Mơ — đi chợ." Khánh nói, mặt nghiêm. "Mơ đi chợ mua rau. Đứng trước quầy cà chua 5 phút không biết chọn loại nào. Sáng dậy — hoang mang — vì tại sao tao lại mơ thấy CÀ CHUA?" Đức bật cười — cười thật — cười đến đau bụng. Khánh nhìn hắn cười, rồi — cũng cười. Hai gã đàn ông — đã chiến đấu trong vòng lặp, đã giết và bị giết, đã nhìn thấy vũ trụ — ngồi cười vì cà chua. *Bình thường.* Đức nghĩ. *Bình thường — quý hơn vàng.* --- Chiều. Đức ghé bệnh viện. Không phải thăm bệnh nhân. Thăm — bác sĩ. Vy — áo blouse trắng, tóc búi cao, ống nghe quanh cổ — đang khám cho một bà già ở phòng khám đa khoa. Tay cô — vững — đặt ống nghe lên ngực bệnh nhân, nghe, gật đầu. "Bà uống thuốc đều đặn nhé. Huyết áp ổn rồi, nhưng phải kiểm tra lại tháng sau." "Dạ, bác sĩ." Vy — quay sang — thấy Đức đứng ở cửa phòng khám. Cô cười. "5 phút." Đức ngồi ngoài hành lang đợi. Nhìn y tá đi lại, bệnh nhân xếp hàng, trẻ con khóc, máy truyền dịch kêu tít tít. Bệnh viện — ồn, bận, ấm — bình thường. Vy ra sau 7 phút. Cởi áo blouse, mặc áo thun đen bên trong, đeo ba lô. "Đi đâu?" Cô hỏi. "Biển." "Biển?" "Lâu rồi tao chưa thấy biển." Vy nhìn hắn. Rồi — gật đầu. "Đi." --- Bãi biển Hải Vân — 5 giờ chiều — nắng xiên, sóng nhẹ, cát ấm. Hai người ngồi trên bờ kè bê tông, chân buông xuống cát. Đức cầm lon bia. Vy cầm lon trà xanh. Im lặng. Biển — rộng — xanh — vô tận. Sóng vỗ đều. Gió mang mùi muối. Mây chiều đỏ ối. Đức nhìn mặt trời lặn. Và — trong khoảnh khắc — hắn nhớ. Nhớ tất cả. Vòng 5 — lần đầu thức tỉnh — hoảng loạn, chết ngay ngày 2. Vòng 23 — lần đầu giết quái vật — tay run, mặt trắng, nôn sau đó. Vòng 45 — quên cách khóc. Vòng 73 — Vy chết trước mắt hắn. Hắn đứng yên. Không cảm xúc. Xói mòn. Vòng 87 — quên vị ngọt. Vòng 98 — Bóng giết hắn. Đau. Lạnh. Tối. Vòng 99 — tất cả. Mọi thứ. Từ đầu đến cuối. Và — hậu vòng lặp — 6 tháng — phở, cà phê, code, bệnh viện, biển. *Sẹo.* Hắn nghĩ. *98 vòng sẹo. Trong đầu. Trong tim. Trên tay.* Hắn nhìn bàn tay trái — vết sẹo từ đao Bóng — dài, trắng, vĩnh viễn. Nhìn bàn tay phải — ngón tay chai vì gõ bàn phím — kỹ sư IT. *Hai bàn tay. Một từ chiến tranh. Một từ hòa bình.* "Đức." Vy gọi nhẹ. Hắn quay sang. "Anh đang nhớ, đúng không?" "Đúng." "Anh — có hối hận gì không? 98 vòng?" Đức im lặng. Nghĩ. "Không." Hắn nói. "Không hối hận. Không tự hào. Chỉ — chấp nhận. Nó là quá khứ. Tao không thể thay đổi. Nhưng tao có thể — chọn — sống thế nào với nó." "Và anh chọn?" "Sống." Hắn nói. "Giống em nói. Phở, cà phê, nắng, biển. Sống bình thường. Chấp nhận sẹo. Và — từ từ — để sẹo mờ đi." "Sẹo không mờ." Vy nói, giọng bác sĩ. "Sẹo ở lại. Mãi mãi. Nhưng — mô mới mọc xung quanh. Mạnh hơn da cũ." Đức nhìn cô. Rồi — nhấp bia. "Em — khi nào lấy bằng?" "Còn 2 năm rưỡi." "Bác sĩ gì?" "Thần kinh." Vy nói. "Mất trí nhớ, chấn thương tâm lý, PTSD. Em — muốn chữa cho những người — giống bọn mình. Những người có sẹo mà không ai nhìn thấy." Đức nhìn cô. Và — một thứ gì đó — trong ngực hắn — ẤM. Không phải cảm xúc khuếch đại. Không phải Hệ Thống cấy. Mà — thật. Nhỏ. Ấm. Như ngọn nến trong phòng tối. "Vy." "Gì?" "Cảm ơn." Hắn nói. "Vì — tất cả." Vy nhìn hắn. Mắt nâu — trong — ấm — phản chiếu mặt trời lặn. "Không có gì." Cô nói. "Bọn mình — huề." "Huề?" "Anh đến mỗi ngày khi em không nhớ gì. Em — cứu thế giới. Huề." Cô cười — nụ cười quen thuộc — rồi nâng lon trà xanh lên. "Cheers?" Đức nâng lon bia. Chạm. *Cốc.* Tiếng lon va nhẹ trong gió biển. Mặt trời lặn. Biển đổi từ xanh sang cam sang tím. Đèn đường bật sáng dọc bờ kè. Và hai người — ngồi trên bờ kè — nhìn biển — không nói gì thêm. Không cần nói. Vì — có những thứ — không cần lời. *Sẹo ở lại. Mãi mãi.* *Nhưng mô mới mọc xung quanh.* *Mạnh hơn da cũ.*