Chương 9: Hai Người Đàn Ông

~3 phút đọc 514 từ

Ba ngày sau.

Cố Hành Lãnh lại đến phủ. Lần này không vì việc công — mà vì "thăm hỏi Tể Tướng nhân dịp tết".

Ai cũng biết: hắn đến vì đích nữ.

Tô Ninh Uyên ngồi trong phòng, không ra.

Thanh Trúc bẩm: "Tiểu thư, Cố thế tử đang ở sảnh, hỏi thăm tiểu thư."

"Nói ta không khỏe. Không tiếp khách."

Thanh Trúc chớp mắt. Tiểu thư từ chối nam nhân anh tuấn nhất kinh thành?

Nhưng nha hoàn ngoan ngoãn đi truyền lời.

Cố Hành Lãnh nghe, cười nhẹ.

"Không khỏe? Vậy Hành Lãnh để quà ở đây. Hộp trà thượng hạng, tốt cho sức khỏe."

Lịch thiệp. Không ép.

Nhưng Ninh Uyên biết — đây là bước đầu. Kiếp trước, hắn cũng bắt đầu bằng trà. Rồi sách. Rồi trang sức. Từ từ mua chuộc sự tin tưởng.

Nàng sẽ không mắc bẫy lần nữa.

---

Buổi chiều, nàng đi dạo ngoài phố.

Không phải vô mục đích — nàng đến Hồi Xuân Đường lấy thêm thuốc bổ cho mẹ.

Vừa bước ra —

"Tô tiểu thư."

Giọng quen. Lạnh.

Tiêu Dạ Hàn đứng bên gốc cây, áo đen phần phật trong gió.

"Hàn Vương."

"Nghe nói Cố thế tử đang tán tỉnh tiểu thư. Hắn đến phủ hai lần rồi."

Ninh Uyên nhíu mày.

"Vương gia theo dõi phủ tôi?"

"Ta ở tiệm trà đối diện. Không cần theo dõi cũng thấy."

Anh ta nhíp trà, bình thản.

"Cố Hành Lãnh — phe Thái tử. Hắn tiếp cận phủ Tể Tướng không phải vì nàng. Mà vì quyền lực cha nàng."

Ninh Uyên im lặng.

Nàng biết. Rõ hơn ai hết.

"Vương gia nói điều này vì lý do gì?"

Tiêu Dạ Hàn đặt chén trà xuống, nhìn nàng.

"Vì ta không thích gì bị lừa. Và nàng — đang đóng kịch rất giỏi."

"Đóng kịch?"

"Nàng không phải con nhà trâm anh lễ giáo ngây thơ. Nàng sắc bén hơn bất kỳ mưu sĩ nào ta từng gặp. Vụ thi thơ, vụ rượu bổ — ta đều biết."

Ninh Uyên cứng người.

Anh ta biết cả vụ rượu?

"Nàng đang chống lại Tô Minh Ngọc và Lý thị. Một mình. Bằng mưu kế." Anh ta đứng dậy. "Nhưng sớm muộn, mưu kế không đủ. Nàng cần quyền lực. Cần chỗ dựa."

"Vương gia đang đề nghị...?"

"Ta đang đề nghị hợp tác."

Imh lặng.

Gió đông thổi qua.

"Điều kiện?"

"Không có điều kiện. Chỉ là — ta thấy nàng thú vị. Và ta ghét bọn giả nhân giả nghĩa."

Anh ta mỉm cười — lần đầu, nụ cười không lạnh.

"Coi như... ta đầu tư vào ngựa chiến thắng."

Rồi anh ta quay lưng, bước đi.

"À, Tô tiểu thư."

"Gì?"

"Cố Hành Lãnh tặng trà cho nàng. Đừng uống. Trà đó qua tay Tô Minh Ngọc."

Ninh Uyên giật mình.

Trà — qua tay Minh Ngọc?

Minh Ngọc bắt đầu hành động?

Nàng nhìn bóng lưng Tiêu Dạ Hàn khuất dần.

Kẻ thù lộ diện. Đồng minh có mặt.

Cuộc chơi bắt đầu phức tạp hơn.

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí