Chương 10: Bằng Chứng Thất Bại
Tối hôm đó.
Tô Ninh Uyên ngồi trong phòng, nhìn hộp trà Cố Hành Lãnh tặng.
Trà qua tay Minh Ngọc.
Nếu Hàn Vương nói đúng...
Nàng mở hộp, ngửi. Trà long tỉnh thượng hạng. Mùi thanh nhã.
Không có mùi lạ.
Nhưng Nửa Hạ Thảo cũng không có mùi. Chỉ phân tích mới phát hiện.
"Thanh Trúc, mang hộp trà này đến Hồi Xuân Đường. Nhờ đại phu kiểm tra. Bí mật."
"Dạ."
---
Sáng hôm sau, kết quả về.
Không có độc.
Trà sạch.
Ninh Uyên ngồi yên, suy nghĩ.
Không có độc? Vậy Hàn Vương sai?
Hay...
Minh Ngọc khôn hơn nàng tưởng. Không dùng độc — mà dùng thứ khác.
Nàng xem lại hộp trà. Giấy gói. Dây buộc.
Dây buộc — lụa đỏ, có thêu hoa.
Đợi đã.
Hoa gì?
Hoa đào.
Cố Hành Lãnh tặng trà bọc trong lụa thêu hoa đào — tượng trưng cho tình cảm nam nữ theo phong tục.
Nếu ai đó "tình cờ" thấy Ninh Uyên giữ hộp trà bọc lụa hoa đào từ Cố thế tử — sẽ nghĩ nàng và hắn có tình ý.
Tin đồn sẽ lan.
Và Minh Ngọc — sẽ dùng tin đồn đó để khiến Ninh Uyên bị gán ghép với Cố Hành Lãnh. Khi đã bị gán ghép, Minh Ngọc sẽ "vô tình" chen vào, tạo tam giác tình cảm.
Không cần độc. Dùng tin đồn.
Cao tay.
Nàng mỉm cười.
"Minh Ngọc, ngươi tiến bộ rồi."
Nhưng — nàng đã có giải pháp.
Nàng gói lại hộp trà, mang đến phòng cha.
"Cha, con muốn trả lại hộp trà này cho Cố thế tử. Con gái chưa gả, không nên nhận quà từ nam nhân ngoài gia đình. Không hợp lễ."
Tô Hoài An sững lại, rồi gật đầu.
"Con nói đúng. Cha sẽ cho người trả lại. Và nhắc nhở Cố thế tử."
Một mũi tên, hai đích.
Trả trà — phá kế hoạch Minh Ngọc.
Nhờ cha trả — tạo khoảng cách chính thức giữa nàng và Cố Hành Lãnh, khiến hắn không dễ tiếp cận.
---
Chiều hôm đó.
Minh Ngọc nghe tin Ninh Uyên trả trà.
Đập vỡ ly trà trong tay.
"Nó...!"
Lý thị nhìn con gái, thở dài.
"Con à, ta nói rồi. Tô Ninh Uyên kiếp này khác. Con phải thay đổi cách."
"Mẹ! Con đã chuẩn bị kỹ lưỡng! Cố thế tử bọc trà bằng lụa hoa đào đúng ý con! Chỉ cần chờ tin đồn lan—"
"Nhưng nó trả lại."
Im lặng.
"Con gái." Lý thị ngồi xuống, nắm tay Minh Ngọc. "Nghe mẹ. Đừng vội. Tết nhất, ai cũng vui. Không nên gây chuyện."
"Vậy mẹ muốn con làm gì?"
Lý thị mỉm cười — nụ cười khác hẳn vẻ hiền lành ngoài mặt.
"Chờ. Rượu bổ không dùng được nữa. Tin đồn cũng bị chặn. Nhưng có thứ mạnh hơn tin đồn."
"Gì?"
"Hôn ước."
Minh Ngọc mở to mắt.
"Nếu ta thuyết phục Tể Tướng gả Ninh Uyên cho Cố Hành Lãnh... Ninh Uyên sẽ phải nghe theo. Và khi nàng ta rời phủ — con sẽ là đích nữ duy nhất."
Minh Ngọc cười.
"Mẹ... giỏi."
Lý thị vuốt tóc con gái.
Hai mẹ con.
Hai con rắn.
Nhưng Tô Ninh Uyên — đã không còn là con thỏ ngày xưa.
Nàng có Thanh Trúc, có Thanh Tùng.
Và bây giờ — có cả Hàn Vương.
ARC 1 kết thúc.
Mùa xuân đến.
Nhưng dưới hoa đào, bão đang ủ.