Chương 24: Cầu Hôn
Mùa xuân.
Phủ Tể Tướng bình yên trở lại. Đại phu nhân Tống thị khỏe hơn — không còn rượu bổ đầu độc, sắc mặt bà hồng hào, cười nhiều hơn.
Tể Tướng ngày nào cũng về sớm, ăn cơm với gia đình. Hai vợ chồng — sau hai mươi năm xa cách vì Lý thị — dần dần hàn gắn.
Ninh Uyên nhìn cha mẹ, mỉm cười. Kiếp trước, nàng không bao giờ thấy cảnh này.
Một chiều, Thanh Trúc chạy vào, mặt đỏ bừng.
"Tiểu thư! Hàn Vương! Hàn Vương đến!"
Tiêu Dạ Hàn đứng trước cổng phủ — áo trắng phất phơ, quạt ngọc trong tay. Nhưng hôm nay, tay kia cầm một nhành hoa mai.
Hoa mai trắng — loài hoa Ninh Uyên yêu thích. Kiếp trước, không ai biết. Kiếp này — hắn biết.
Ninh Uyên bước ra. "Vương gia..."
"Dạ Hàn." Hắn nhắc.
"Dạ Hàn." Nàng cười. "Đến có việc gì?"
Tiêu Dạ Hàn nhìn nàng. Đôi mắt thường lạnh như sương — hôm nay, ấm.
"Ta đến cầu hôn."
Ninh Uyên: "..."
"Ta biết. Nàng từ chối Trạng nguyên. Vậy thử xem nàng có từ chối Hàn Vương không."
"Dạ Hàn, ngươi nói thì bao giờ cũng bình thản, nhưng tay ngươi đang run kìa."
Tiêu Dạ Hàn nhìn xuống — tay cầm hoa mai run nhẹ. Hắn hắng giọng.
"Ta... không quen."
"Quen gì?"
"Quen... thích người. Quen... sợ bị từ chối."
Ninh Uyên nhìn hắn — vị Hàn Vương quyền lực, lạnh lùng, bí ẩn — đang đứng trước mặt nàng, tay run, mắt không dám nhìn thẳng.
Nàng bật cười.
Kiếp trước, nàng gả cho người sai. Kiếp này — nàng chọn đúng người.
"Ta không từ chối."
Tiêu Dạ Hàn ngẩng đầu. "Thật sao?"
"Thật. Nhưng có điều kiện."
"Nói."
"Thứ nhất, đừng bao giờ nói dối ta."
"Hứa."
"Thứ hai, mỗi ngày phải rót trà cho ta."
"...Được."
"Thứ ba, phải chiều Thanh Trúc và Thanh Tùng. Hai đứa nó theo ta từ nhỏ."
Tiêu Dạ Hàn: "...Ta cưới một mà được ba?"
"Bốn. Còn mẹ ta. Mẹ ta đi kèm."
"..."
Ninh Uyên cười, nhận nhành hoa mai.
"Dạ Hàn. Cảm ơn ngươi. Kiếp này... ta không cô đơn nữa."
Tiêu Dạ Hàn nắm tay nàng. Tay hắn ấm, chắc chắn.
"Kiếp này hay kiếp nào — ta đều chọn ngươi."
Gió xuân thổi qua sân phủ. Hoa mai bay lả tả.
Đây là khoảnh khắc đẹp nhất trong hai kiếp của Tô Ninh Uyên.